phóng túng trong quá khứ, Tô Đông đã nói: “Tốt lắm, lẽ ra cậu nên làm như vậy sớm hơn”.
Cô liền đùa rằng: “Nhưng mình lại sợ cậu không nỡ rời xa mình. Mình phải bắt đầu ôn để chuẩn bị cho kỳ thi, hơn nữa từ nay về sau sẽ không cùng cậu quậy phá, vui chơi thâu đêm được nữa”.
“Chuyện ấy thì có gì là quan trọng.” Tô Đông vừa rút tờ mười tệ trả tiền mua một gói ăn vặt cho người bán hàng, vừa nói: “Mình cũng có cuộc sống riêng mà”.
Đúng vậy, lúc ấy Tô Đông bắt đầu hút thuốc, chính thức đi theo người đàn ông đã dạy cô hút thuốc, ngày nào cũng cùng với người ấy ra vào những chỗ đèn xanh đèn đỏ, quấn quấn quýt quýt, đồng thời lấy làm mãn nguyện khi ở trong vòng quyền lực của anh ta.
Sau đó thì người đàn ông kia chết, cô tưởng rằng Tô Đông sẽ rất đau lòng, nhưng buổi chiều vừa mai táng anh ta xong thì đến tối hai người đã chui vào căn hộ, uống một lúc hết ba chai rượu đỏ.
Tô Đông vừa như say, lại vừa như rất tỉnh táo, không hề nhỏ lấy một giọt nước mắt nào, mà chỉ cầm ly rượu mân mê một hồi, cuối cùng nói: “Bỗng nhiên lại thấy hối hận, sao hồi ấy không chịu học hành cho tử tế. Nếu thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng, rồi sau đó tiếp tục học lên nghiênsinh thì tốt biết bao!”.
Phương Thần thì ngồi lười biếng trong salon, chẳng biết nói gì cứ lắp bắp: “Bây giờ… như thế này… không tốt hay sao?”.
“Không tốt.” Tô Đông lắc đầu, rồi nằm nghiêng xuống, gối đầu lên bụng của Phương Thần, khiến cô tức bụng muốn nôn, “Thật là may vì cậu đã không như mình”.
Ngừng một lát cô lại nói: “Hy vọng rằng không bao giờ cậu giống như mình”.
Nửa đêm hôm ấy, bỗng nhiên Phương Thần thấy khát nước, nhìn sang bên cạnh thấy Tô Đông đang ngủ ngon lành, đến cả mặt cũng chưa kịp tẩy trang, đôi mi dài khẽ động đậy trong bóng tối, nhưng thần thái trông thật đẹp và hiền dịu chẳng còn thấy đâu dáng vẻ ban ngày, đảm bảo ai nhìn thấy lúc đó cũng không thể đoán ra được cô ấy làm nghề gì.
Sau đó, cả hai không bao giờ nhắc tới chủ đề này nữa, nhưng Phương Thần biết, Tô Đông không hy vọng cô lặp lại con đường của chính mình. Dù chỉ là một chút, cũng không được.
Chương 8
Tết Nguyên Đán được nghỉ mấy ngày, Phương Thần lập tức đi mua vé về quê.
Quê cô cách thành phố C không xa, đi xe khách tuyến cao tốc cứ xuôi về phía nam thì chỉ cần gần hai tiếng đồng hồ là về tới nơi. Trước đó cô cũng mời Tô Đông, bảo cô cùng về quê ăn Tết, nhưng Tô Đông đáp: “Cậu thấy mình quanh năm suốt tháng có ngày nào được nghỉ không?”. Khi Tô Đông đang nói Phương Thần còn nghe thấy cả tiếng vung tay, và cả tiếng hát của đàn ông bên cạnh: “Em thân yêu, hãy bay từ từ… kẻo hoa hồng trước mặt đầy gai…”, rồi còn có cả tiếng khen điệu đà, nũng nịu.
Tô Đông nói bằng giọng rất lười biếng: “Chờ hôm nào cậu lên đưa mình đi chùa Tĩnh Linh làm lễ. Không có cậu, một mình mình cũng chẳng muốn đi”.
Thường thì mỗi khi gặp chuyện không như mong muốn, cô mới nghĩ đến chùa lễ Phật, vì thế Phương Thần vừa nhận lời xong, liền hỏi: “Gần đây cậu có chuyện gì không vui thế?”.
Nhưng chỉ nghe thấy tiếng cười của Tô Đông ở đầu dây bên kia: “Những người này, chẳng có ai làm cho mình bớt lo nghĩ cả. Mình đi lạy Phật Tổ, hy vọng được sống thêm hai năm, nếu không thì sẽ sớm bị bọn họ làm cho tức chết mất”.
Khi Phương Thần về đến nhà cũng vừa lúc vào bữa trưa, người nhà đã nấu xong mọi thứ, chỉ chờ cô về là ăn cơm.
Mấy năm nay Tăng Tú Vân hình như không đi nhiều nơi và ra nước ngoài như trước nữa, phần lớn thời gian bà ở nhà, cùng làm việc nhà với dì út, rồi thỉnh thoảng dành thời gian cho phòng tranh, cuối cùng là đang đến gần với kiểu phụ nữ gia đình truyền thống.
Nhìn thấy con gái về, mẹ cô cởi vội chiếc tạp dề, nhìn cô từ đầu đến chân, rồi sau đó nhíu mày, nói: “Gầy quá con ạ”.
Phương Thần không chú ý đến câu nói đó của mẹ mà sán đến bên Lục Quốc Thành, nói: “Cha, tại sao mẹ vẫn cứ sao nói như vậy?”.
Giọng cô nhõng nhẽo, điệu bộ rõ ràng là đang làm nũng, rồi đưa tay ôm lấy cánh tay của bố.
“Cái con bé này, chẳng nhẽ mẹ lại không thương con sao?”, Tăng Tú Vân lắc đầu, rồi đưa tay kéo cô, “Mau đi rửa tay rồi ăn cơm!”.
Phương Thần lấy lọ nước rửa tay, rửa thật sạch rồi cẩn thận lau khô xong đâu đó mới bước ra.
Có lẽ những người làm nghệ thuật luôn lập dị, bệnh sạch quá mức của bà di truyền sang cả Lục Tịch.
Phương Thần nhớ, tất cả những chiếc váy mà Lục Tịch mặc hồi nhỏ hầu như đều là màu trắng và luôn luôn được giữ rất sạch.
Cô nghĩ, một trong những nguyên nhân mà ngay từ hồi còn nhỏ mẹ đã không thích cô có lẽ là do lúc nào cô cũng bẩn thỉu, lại hầu như không chịu nghe lời mẹ. Có thời gian dường như mẹ không muốn nhìn mặt cô nữa mà sai bảo mẫu tắm rửa thay quần áo cho cô.
Cô bé giúp việc gốc Tứ Xuyên đã giúp việc cho nhà cô mấy năm liền mà không năm nào về quê ăn Tết, năm nay cũng vậy. Ngày mùng Một Tết, Phương Thần cho cô bé giúp việc một phong bao lì xì màu đỏ, rồi còn đưa đi mua quần áo mới cho. Thực ra, cô bé giúp việc nhỏ hơn Phương Thần hai tuổi, sau khi nhận chiếc phong bao màu đỏ từ tay Phương Thần cứ cảm ơn rối rít, sáng sớm ngày mùng Hai, lập tức ra bưu điện gửi tiền về quê cho gia đình.
Phương Thần ngoan ngoãn ở nhà suốt mấy ngày Tết, rỗi rãi không có việc gì làm nên lúc thì chơi cờ uống trà cùng cha, lúc thì cùng xem ti vi và nói chuyện với mẹ.
Chiều hôm nay, lúc cô đang ngồi trong phòng khách xem lại chương trình đón giao thừa thì bỗng nhiên chuông điện thoại reo lên.
Trên màn hình di động hiện lên tên của Tiêu Mạc, Phương Thần thấy rất vui, lập tức nói: “Chúc mừng năm mới”.
“Đang làm gì vậy?”, Tiêu Mạc hỏi.
“Xem ti vi.” Vừa cho một quả ô mai vào miệng, cô vừa hỏi: “Thế còn anh?”.
“Em đoán thử xem.”
“Làm sao em biết được.” Trên ti vi đang phát tiểu phẩm hài của Triệu Bản Sơn,
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm