Disneyland 1972 Love the old s
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Ánh hoàng hôn mỏng manh

đèn ấm áp nhưng chỉ mờ mờ, thế mà không hiểu lũ bạn cô làm thế nào mà lại phát hiện được rằng chàng trai kia cũng khá đẹp trai?

Nhưng, nghĩ đến Lục Tịch cô lại thấy buồn cười, sao lại thiếu dũng cảm đến thế? Chỉ biết yêu thầm một cách tội nghiệp, thật là đáng hổ thẹn!

Còn cô, cô sẽ không như vậy.

Ngửa cổ lên dốc nốt chỗ rượu còn lại, Phương Thần đặt mạnh ly lên bàn, đứng dậy nở một nụ cười tỏ rõ quyết tâm, rồi sải bước về phía chàng trai lạ mặt.

Thiếu nữ mười tám, như một đóa hoa vừa độ rực rỡ, nhất cử nhất động đều bộc lộ vẻ thanh xuân và sức sống tràn trề.

Phương Thần tới bên nói với người kia một vài câu, rồi sau đó hôn người ấy bằng một nụ hôn đàng hoàng…

Từ đằng xa vọng lại tiếng cổ vũ của mọi người.

Hoàn thành xong nhiệm vụ, Phương Thần định rút lui.

Nhưng má cô nóng bừng lên, những ngón tay đầy sức mạnh của đối phương đã ngăn cô lại.

Cô sững người trong giây lát, trong cơn hoảng hốt cô cảm thấy rất rõ sự áp đặt như một đòn trừng phạt của đôi môi mỏng và lạnh như băng kia trên môi mình, hơn nữa còn hôn rất nhanh và rất sâu, không để cho cô kịp phản kháng.

… Vì sao lại như vậy?

Cô gắng sức vùng ra nhưng không được, bởi vì tay chân cô đều đã bị giữ chặt. Muốn nhìn rõ mặt đối phương nên cô mở to mắt, nhưng kết quả là lại rơi ngay vào đôi mắt đen và sâu thẳm của người kia, cảm giác ấy giống như bị rơi vào một vực sâu lạnh lẽo không bao giờ thoát được.



Tiếng chuông inh tai của chiếc đồng hồ vừa kêu lên hai tiếng liền bị tắt ngay lập tức.

Phương Thần ôm chăn ngồi dậy, thở dồn dập.

Đúng là một cơn ác mộng.

Tủ đầu giường có một chiếc gương, Phương Thần đưa tay ra cầm nó lên.

Thực ra cô và Lục Tịch không giống nhau, mặc dù từ nhỏ đến lớn hai chị em đều xinh đẹp xuất chúng, nhưng đường nét trên khuôn mặt hai người chẳng giống nhau chút nào.

Phương Thần ngây người nhìn khuôn mặt mình trong gương, trán cô lấm tấm mồ hôi, còn sắc mặt lại đỏ bừng.

Cho dù thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi nhưng cô vẫn không thể nào quên được ngày hôm ấy.

Đó là khi cô đưa tay đẩy cánh cửa phòng, trong ánh sáng chan hòa, sắc hồng trên đôi má của Lục Tịch như một đóa hoa đào nở rộ, rạng rỡ tới mức người ta không thể tin, thậm chí còn làm lu mờ cả vùng ánh sáng quanh cô.

Phương Thần biết, dù đó chỉ là một tình yêu và ngưỡng mộ thầm kín, những năm tháng tươi đẹp như đóa hoa rực rỡ của Lục Tịch đã nở rộ vì người con trai ấy.

Chương 13

Hồi chuông thứ hai chỉ năm phút sau lại réo lên, Phương Thần vẫn trầm mặc tựa đầu vào đầu giường như đang suy nghĩ điều gì, lại như không phải như vậy. Hồi lâu sau cô mớ

i đưa tay bóp trán và thay quần áo.

Vì thời tiết mùa Đông vừa lạnh vừa khô, chỗ rách trên môi mấy ngày rồi mà vẫn chưa khỏi, khiến cho lúc đi làm Phương Thần luôn trở thành đối tượng chú ý của những người xung quanh.

Các đồng nghiệp đều tỏ ra đã biết rõ sự việc và không hề hỏi han gì, chỉ nhìn cô với ánh mắt không hề che giấu, trong những biểu hiện ấy ít nhiều cũng tình cảm ấm áp.

Cô cảm thấy rất buồn và u uất, nhưng không thể nào giải thích được.

Điều an ủi đôi chút có lẽ là, cô không phải là người duy nhất bị thương trong sự kiện ngày hôm ấy.

Bữa trưa sau khi ăn cơm xong, Tạ Thiếu Vĩ ngồi dựa nghiêng vào cửa xe hỏi đồng bọn: “Này, mày nghĩ xem, vết thương ở trên môi của đại ca do đâu mà có?”.

“Thế mà cũng hỏi!” Tiền Quân cắn tăm, đưa tay kéo mạnh cà vạt trên cổ, cố làm ra vẻ một người nho nhã, lịch sự không hợp với mình chút nào, mới chỉ có hai tiếng đồng hồ mà đã không thể chịu được.

“Giả bộ sạch sẽ làm gì? Con bé ấy chẳng phải là chính mày dắt vào nhà còn gì? Nhìn được đấy chứ, nói thật hiếm có đấy!” Nụ cười nhăn nhở muôn thuở lại nở trên khuôn mặt của Tiền Quân, nhưng có một số điều mà dù cho lúc vắng mặt Hàn Duệ hắn cũng không dám tùy tiện nói ra, vì thế chỉ dám nghĩ thầm trong bụng, sau đó mới nheo mắt, hỏi: “Khi nào thì con bé ấy ra khỏi phòng?”.

Tạ Thiếu Vĩ nói: “Không biết. Khi tao đến thì nó đã không còn ở đó nữa rồi”.

Tiền Quân đảo mắt, hỏi với vẻ tò mò: “Đại ca cũng không nổi giận à?”.

“Không.”

“Ôi, đúng là thần kỳ thật đấy!” Tiền Quân nhổ chiếc tăm trong miệng ra, nhủ thầm: môi đại ca bị rách cả một miếng to, đó là chuyện chưa bao giờ xảy ra! Nhưng nếu đúng là vết thương ấy do con bé đó gây ra thì làm sao mà nó có thể bước ra khỏi cửa một cách an toàn như thế?

“Cái gì thần kỳ!”, một giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên phía sau lưng.

Tiền Quân sợ đến giật thót người, vội quay lại, mở cửa xe cho Hàn Duệ, nở nụ cười nịnh nọt: “Không có gì đâu ạ, chỉ là chuyện phiếm thôi”. Rồi quay sang nháy mắt nhắc nhở Tạ Thiếu Vĩ không được bép xép.

Tạ Thiếu Vĩ không thèm để ý đến điều đó, sau khi ngồi vào ghế lái mới hỏi: “Đại ca, bây giờ chúng ta đi đâu ạ?”.

Phía sau không có tiếng trả lời.

Bất giác Tạ Thiếu Vĩ liếc nhìn vào trong gương, thấy Hàn Duệ đang dựa vào ghế, đôi mắt nhắm lại, có lẽ trưa nay Hàn Duệ đã uống khá nhiều rượu với Phó phòng Tằng.

Tạ Thiếu Vĩ do dự một lúc, rồi thận trọng gọi: “Đại ca!”.

“Sao?”, Hàn Duệ trả lời bằng giọng chậm chạp, “Về biệt thự. Bảo bọn Tiền Quân cũng cho xe đi theo, sau đó tất cả về nhà chuẩn bị, tối nay phải đi Thái Dương”.

“Buổi tối chúng ta phải đi tới nơi của Thương lão đại để thảo luận với lão ta thật ạ?”

“Sợ cái gì?”, người đàn ông ngồi sau mắt vẫn nhắm nghiền đáp.

“Thực ra không phải em sợ. Chỉ có điều Thương lão đại là một tay nham hiểm, và dù sao thì Thái Dương Thành cũng là địa bàn của lão, khó mà đảm bảo rằng đến lúc ấy lão lại không giở thủ đoạn gì.”

Tuy nói như vậy, nhưng

Google PlusTwitter

[26/110] < 1262728>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON