vì thế hiện tại không thể để anh ấy di chuyển được, cần phải nằm lại đây nghỉ ngơi ít ngày.” Rồi dường như thấy được vẻ phản đối của Phương Thần, Tạ Thiếu Vĩ lấy lại vẻ mặt vô cảm, bổ sung bằng một câu: “Chỉ là mượn phòng mà thôi, còn việc chăm sóc, trông nom sẽ do chúng tôi cắt cứ người phụ trách, sẽ không chiếm dụng thời gian cá nhân của cô Phương đâu”.
Ngữ khí của Tạ Thiếu Vĩ rất khách khí, tướng mạo cũng rất nho nhã, nếu khoác bộ complet và thắt cà vạt ra đi ra đường thì rõ ràng là dáng dấp của người có học, khác hẳn với kiểu đàn ông thô lỗ, mặt mày sầm sì.
Nhưng, cho dù có lịch sự đến đâu cũng không thể khiến cho Phương Thần lập tức tiếp nhận quyết định đáng sợ đó.
“Ý của anh là phải để cho một người bị thương nặng ở trong nhà tôi cùng với sự chăm sóc của thuộc hạ của anh ta 24/24?”
“Đúng thế.”
“Không được, tôi không đồng ý!”
Thái độ của Phương Thần rất gay gắt, nhưng Tạ Thiếu Vĩ không hề nổi giận mà kiên nhẫn hỏi lại: “Vậy, cô có ý kiến gì hay hơn không?”.
“Tôi không muốn chuốc lấy phiền phức”, giọng Phương Thần tỏ ra rất cứng
“Nhưng cô đã chuốc lấy rồi đấy thôi.” Người đàn ông nho nhã ấy mỉm cười đáp, để lộ hai chiếc má lúm đồng tiền mờ mờ trên má, nụ cười ấy càng khiến người ta thấy vẻ ôn tồn, lương thiện. Tạ Thiếu Vĩ tiếp tục kiên nhẫn nói cho Phương Thần biết sự thật: “Cô Phương này, kể từ lúc cô gọi điện cho chúng tôi cũng là lúc cô đã bị cuốn vào chuyện này rồi. Dù thế nào cũng mong cô đã giúp thì giúp đến cùng”.
Lúc đó, Phương Thần không biết là nên nổi nóng hay nên cười nữa. Nhưng nhìn biểu hiện của Tạ Thiếu Vĩ, xem ra anh ta không hề nói đùa với cô.
Ngẫm nghĩ một lát, sau cùng Phương Thần hỏi: “Thực ra, tôi không còn sự lựa chọn nào khác, đúng không?”.
Nhà đã bị quyết định “trưng dụng”, một cô gái như cô dường như và thực sự là như vậy, không thể nào cò kè được với bọn họ. Đúng như lời Tạ Thiếu Vĩ, cô đã sớm chuốc vạ vào thân mất rồi, hơn nữa đó còn là một cái vạ lớn.
Đúng ra, trên đường lái xe về đây cô cũng nảy ra ý định bỏ chạy, nhưng đã bị Hàn Duệ đoán biết được và nói ra, hoàn cảnh của cô đúng là cưỡi trên lưng hổ, vì thế nên mới có chuyện xảy ra như bây giờ.
Nếu đã thế, ít ra cũng phải giành cho mình một số chủ quyền.
Thế là cô nói: “Tôi chỉ có một yêu cầu, người của các anh không được ở đây quá nhiều, không được tự do nghênh ngang ra vào”.
Tạ Thiếu Vĩ gật đầu, đáp: “Được”.
“Ngoài ra, phải có một thời hạn nhất định.”
“Thời hạn gì?”
“Thời hạn Hàn Duệ rời khỏi đây.”
Tạ Thiếu Vĩ chỉ mỉm cười, đáp với giọng bình thản: “Chuyện này thì tôi không thể quyết định."
Chương 16
Căn hộ có hai buồng với một sảnh, diện tích sử dụng thực sự khoảng gần chín mươi mét, lần trước Tiêu Mặc đùa là sẽ chuyển đến ở cùng, Phương Thần đã đáp lại rằng: “Chỉ sợ phòng ốc nhỏ không xứng với đại thiếu gia.
Nhưng bây giờ xem ra người phải chịu thiệt thòi e rằng lại chính là cô.
Kể từ lúc Hàn Duệ quyết định ở lại, trong nhà Phương Thần xuất hiện thêm mấy khuôn mặt mới, hơn nữa đồ đạc cũng nhiều thêm, riêng giường ngủ của cô hiện tại đã trở thành giường bệnh cao cấp với đủ các loại thiết bị.
Có lẽ nên gọi tình huống này là quạ chiếm nhà sẻ chăng?
Phương Thần vẫn chưa thể tỏ thái độ của mình, vì suốt hai ngày qua Hàn Duệ sốt liên miên, lúc nào trên đầu giường cũng treo lọ kháng sinh và thuốc chống viêm, còn vị bác sĩ tên là A Thanh thì túc trực ở bên hầu như suốt 24/24 và không rời lấy nửa bước.
Mà giả sử bây giờ có đưa ra lời phản đối thì không những tốn nước bọt mà còn tỏ ra thiếu nhân đạo.
Thế nên Phương Thần chỉ còn cách cố nhịn.
Đã giúp thì phải giúp đến cùng, bây giờ chỉ còn hy vọng người đàn ông kia mau chóng bình phục, để cô sớm được trở lại cuộc sống bình thường.
Tạ Thiếu Vĩ có vẻ rất tôn trọng lời cam kết. Anh ta cử ba đàn em đến, mỗi người túc trực tám tiếng luân phiên nhau. Mỗi ca trực ngoài người trực ra, hai người còn lại không bao giờ xuất hiện trước mặt Phương Thần.
Nhưng, cho dù là như vậy thì Phương Thần vẫn cảm thấy trong lòng như có cả đống lửa.
Bây giờ cô đành phải ở trong phòng ngủ của Chu Gia Vinh, có lúc nửa đêm tỉnh vậy vào nhà vệ sinh, bị một người l mặt nằm trên salon khiến cô giật mình sợ hết hồn.
Lần đầu bị như vậy cô phải đưa tay lên ngực và khẽ kêu lên một tiếng, bởi cô vẫn chưa quen với chuyện bị người khác chiếm dụng nhà.
Còn người làm cô giật mình cũng tỏ ra ngượng ngùng, cứ đưa tay vò đầu và hết lời xin lỗi.
Đó là một chàng trai còn rất trẻ, không hiểu vì sao lại đâm đầu vào con đường ngay, nhìn vẻ ngoài của cậu ta hoàn toàn khác hẳn mấy người kia.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt của người ấy rất dịu dàng, cậu ta đã bật dậy trong giấc ngủ mơ màng và vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, trông chẳng khác gì một cậu bé, ánh mắt cậu ta dừng lại trên người cô rồi lại vội rời đi.
Thực ra, mấy người họ cũng thì thầm bàn tán, ai cũng đoán mò về mối quan hệ giữa đại ca và người đẹp, nhưng những đoán định ấy chẳng được chứng minh, do đó mà càng khiến bọn họ không dám làm chuyện gì bậy bạ.
Chàng trai trẻ không dám nhìn vào cô gái mặc bồ đồ ngủ bằng lụa, để hở phần cổ trần đầy sức sống, khẽ nói: “Xin lỗi”.
Sau đó Phương Thần nghe mọi người gọi anh chàng ấy là A Thiên, và cô cũng gọi cậu ta như vậy: “A Thiên”. “Có chuyện gì vậy, chị Phương?”
Phương Thần đưa mắt nhìn về phía phòng ngủ của mình, “Vết thương của anh ta như thế nào rồi?”. Kể từ sau khi thuộc hạ của Hàn Duệ đến chăm sóc, Phương Thần không hề vào đó xem anh ta thế nào. Tuy lúc này cùng ở dưới một mái nhà, nhưng hai người như ở hai thế giới khác nhau, cô thì thường đi sớm về muộn, còn Hàn Duệ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm