pacman, rainbows, and roller s
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Ánh hoàng hôn mỏng manh

cong mờ mờ trên đôi môi cho thấy Hàn Duệ đang cười: “Vậy thì bây giờ chắc là em thất vọng lắm? Vì bất ngờ phát hiện ra rằng tôi rất tôn trọng người khác, không hề lục soát nhà em”.

“Thế ư? Quả thực điều đó khiến người ta thấy cảm động đấy.” Không nhớ đến sự ngạc nhiên của chính mình, cô dừng một lát, rồi nhướng mày, như thể đã nắm được đằng chuôi, “Anh thật sự tôn trọng tôi sao? Thế thì được, điều mà tôi muốn nói với anh là, tôi đã suy nghĩ một chút và sau đó thấy rằng, tôi không muốn làm bạn gái của anh”.

Đúng vào lúc bắt đầu nói, Phương Thần đã hình dung ra phản ứng của Hàn Duệ.

Với rất nhiều kiểu phản ứng, nhưng cô đã đoán sai.

Nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng như càng rõ hơn, lắc đầu, nhìn vào đôi mắt cô như đôi mắt của đứa trẻ, mặc dù thấy buồn cười, nhưng vẫn kiên nhẫn chỉnh cho cô, vì thế mà giọng nói trở nên đặc biệt dịu dàng: “Tôi nghĩ, chắc là em hiểu nhầm rồi, câu nói tối hôm qua hoàn toàn không phải là một lời đề nghị”.

Hàn Duệ nhếch môi, mắt đăm đăm nhìn vào cô gái vẫn đang ngơ ngác.

Kể từ khi kế nghiệp cha nuôi từ năm hai mươi tuổi, mỗi một quyết định của anh đều không cho phép người khác trả lời bằng chữ “Không”, tất nhiên với cô cũng không ngoại lệ.

Trong căn phòng cửa sổ đóng kín, không khí như bị một bàn tay to lớn, vô tình bóp lại, cảm giác ngột ngạt dần dần xuất hiện.

Ánh mắt của Hàn Duệ phớt qua, nhìn mà như không nhìn, nhưng rõ ràng nó như một cái bẫy, khiến người ta không thể nào thoát được.

Bàn tay ở phía sau từ từ nắm lại thành nắm đấm, Phương Thần nghe thấy giọng của mình thấp hơn hẳn và không rõ. Cô hỏi “… Vì sao lại là tôi?”.

Sau đó cô ngẩng lên, vẻ mặt chứa đầy sự thắc mắc, “Những người phụ nữ yêu anh chắc chắn có rất nhiều, vậy vì sao lại tìm đến tôi, buộc tôi làm bạn gái của anh?”.

“Tôi đã nói rồi, em khiến tôi thấy thích thú.”

“Đúng là chỉ có sự thích thú thôi sao?”.

“À… cũng có thể đến một ngày nào đó tôi sẽ yêu em.” Khi nói ra những từ ngữ thiêng liêng đó, trong giọng của Hàn Duệ không hề thấy sự chân thành, thậm chí nó còn mang vẻ khinh mạn và đùa cợt.

Móng tay của Phương Thần bấm sâu vào lòng bàn tay, khiến cô đau nhói. Cô hít một hơi thật sâu, sau đó đột ngột hỏi: “Anh đã từng yêu ai chưa? Anh đã từng yêu ai trong số những cô gái mà anh quen biết chưa?”.

Trong giây phút ấy, mắt cô nhìn thẳng vào mắt Hàn Duệ, ngay cả chính cô cũng không biết rằng mình muốn nhìn thấy gì trong đôi mắt

Nhưng, Hàn Duệ chỉ hơi chau mày, bình tĩnh đưa ra một đáp án: “Chưa”.

Có vẻ như anh ta không nói dối.

Còn điệu bộ của anh ta cho thấy anh ta đã không hề nói dối vì sĩ diện.

Nhưng Phương Thần cảm thấy toàn thân như bị một vật gì đó kéo mạnh xuống, cô đưa mắt nhìn xuống chưa kịp nói câu gì thì cằm đã bị những ngón tay dài nâng lên.

Thực ra, Hàn Duệ chẳng cần dùng đến sức lực gì thì cô cũng đã đứng yên bất động, có lẽ cô đang nghĩ tới một chuyện gì đó nên quên mất phải vùng ra.

Hàn Duệ xoay mặt cô, để cô nhìn vào mắt của mình, đôi mắt sắc, đen dài và lạnh lùng nheo lại: “Em thất vọng à?”.

Đôi mi dài khẽ rung lên vì bất ngờ, Phương Thần cảm thấy toàn thân như bị một lưỡi kiếm xuyên qua, cả những điều sâu kín cũng bị lôi ra trần trụi trước mặt người đàn ông này, không một biểu cảm và suy nghĩ nào của cô có thể che giấu được.

Cô im lặng nhìn anh ta, thân hình mảnh mai hơi ngửa về phía sau, lưng dựa vào khung cửa sổ, sau lưng cô là màn đêm mênh mông, khuôn mặt dưới ánh sáng của ngọn đèn càng thêm trắng mịn.

Hàn Duệ hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”.

“… Không có gì.”

“Thế thì sao lại tỏ vẻ như vậy?”. Hàn Duệ quay người về phía ánh đèn, “Đừng có nói rằng em đã yêu tôi nên mới quan tâm tới vấn đề đó đấy”.

“Thế nếu tôi nói đúng thì sao nào?”, im lặng một lát, cô hỏi lại bằng vẻ khó khăn, gắng gượng.

“Phương Thần, em cho rằng tôi sẽ tin như vậy sao?” Nụ cười và giọng nói của anh vang lên trong đêm đầy ma lực và quyến rũ, bất giác Phương Thần lại ngra sau thêm chút nữa, như thể muốn rời xa áp lực đang dồn ép trước mặt, càng xa càng tốt.

“Vì sao anh lại cứ khư khư với vấn đề này mà không chịu thôi?”.

“Vì rằng phản ứng của em rất thú vị. Tôi nói, từ trước đến nay tôi chưa hề yêu một cô gái nào, điều này đã làm cho em thất vọng, đúng không? Vì sao?”.

“Không phải là thất vọng. Thật ra… chỉ là tôi do dự”, một lúc sau cô mới trả lời, có lẽ chỉ có cô mới nhận thấy sự cứng nhắc trong giọng nói của mình.

“Thế sao? Do dự gì vậy?”.

Cô chau mày: “Tôi nghi ngờ rằng anh không hề biết thế nào là tình yêu, vì thế mới thấy lo cho mình. Giả sử, có làm bạn gái anh đi nữa và một ngày nào đó chẳng may đem lòng yêu anh thật, thì như thế chẳng phải là tự chuốc khổ vào thân sao?”.

Sau câu nói cuối cùng, cả hai im lặng một hồi rất lâu, dường như không khí xung quanh cũng như ngưng đọng lại. Và đôi mắt nhìn anh ta của cô, không thể nào lẩn tránh được, và Hàn Duệ cũng không cho lẩn tránh.

Rõ ràng Phương Thần biết rằng người đàn ông này có một giác quan rất nhạy, chỉ thoáng qua một cái là đoán biết được thế giới nội tâm của đối phương, nên cô không khỏi thấy đôi chút lo lắng, vậy mà cô vẫn cứ buộc mình nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Không biết là bao lâu, cuối cùng cô đã cảm thấy bàn tay để dưới cằm mình đã rời đi từ lúc nào.



Anh ta đã tin.

Mặc dù không thấy được tâm trạng của Hàn Duệ, nhưng hình như anh ta đã tin lời của cô.

Thậm chí khuôn mặt đầy vẻ quyến rũ ấy còn thấp thoáng nụ cười, giọng nói của Hàn Duệ cũng mang vẻ cười cợt: “Biết đề phòng như thế, nhưng cũng có thể dẫn đến việc sợ bóng sợ gió”. Dừng một lát, giọng của Hàn Duệ bỗng trở lên dịu dàng và sâu lắng: “Nhưng, Phương Thần này, em khẳng định sức hấp dẫn của tôi đối với

Google PlusTwitter

[44/110] < 1444546>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON