để làm giúp”. Tay Cận Vĩ vẫn cầm nguyên búa, trước mặt là mấy chiếc bàn ghế học sinh hỏng.
Phương Thần cúi người, tiện thể nhặt đinh lên đưa cho cậu bé và hỏi tiếp: “Sắp thi học kỳ rồi phải không? Sang năm là thi Đại học rồi đấy. Em định thi trường nào? Đã nghĩ kỹ chưa?”.
“Bắc Kinh ạ, em thích không khí ở đó.”
“Đã có mục tiêu cụ thể chưa?”
“Em học Vật lý, hy vọng sẽ thi đỗ Đại học Thanh Hoa.”
Dường như Phương Thần không lấy đó làm ngạc nhiên, cô chỉ gật đầu, đáp: “Nhớ lúc đầu chị gặp em ở đây, em tỏ ra là một người rất có chí hướng và lý tưởng”.
“Thế ạ?”, bất giác Cận Vĩ ngừng tay búa, cười bẽn lẽn, để lộ lúm đồng tiền bên má, vẻ xấu hổ, “Thật ra em chỉ muốn cố gắng một chút, để sau này có thể làm cho chị em được sống tốt hơn”.
Lúc đó Phương Thần mới chợt nhớ ra: “Hiện nay chị em có khỏe không?”.
Phương Thần chưa gặp chị của Cận Vĩ bao giờ, nhưng cô thường nghe thấy Cận Vĩ nhắc tới. Hai chị em đã lớn lên trong cô nhi viện cùng san sẻ giúp đỡ nhau, tình cảm rất gắn bó.
Cận Vĩ nói: “Chị ấy đang học năm thứ ba trường Đại học Sư phạm rồi, ngoài ra còn làm gia sư nữa. Nhưng gần đây chị ấy rất bận, hôm qua chị ấy gọi điện về nói, hết giờ học chị ấy còn phải giúp thầy cô chuẩn bị bài cho ngày hôm sau”.
“Như vậy có nghĩa là càng biết nhiều thì càng vất vả, đúng không?”, Phương Thần hỏi đùa.
Cận Vĩ lại ngượng nghịu đưa tay lên vò đầu, “Lý tưởng của em đâu có rõ ràng như vậy? Thật ra em lo chị ấy quá vất vả. Em biết những việc mà chị ấy đang làm bây giờ là vì điều gì”.
“Vì thế từ nay về sau em ít nghỉ học thôi nhé, có khó khăn gì cứ đến tìm chị, chị sẽ nghĩ cách giải quyết giúp cho. Em hãy tập trung vào học tập, em thi đỗ vào trường Đại học Thanh Hoa chính là sự đền đáp cho những vất vả bây giờ của chị em đấy.”
“Chị Phương Thần, hôm nào em sẽ giới thiệu chị em với chị để hai người làm quen nhé. Em cảm thấy chị rất giống chị của em.”
Bất giác Phương Thần bật cười, cô cố ý trêu Cận Vĩ: “Ồ, thế à? Em nói thử xem, giống ở điểm nào?”.
Cận Vĩ đáp: “Cũng dịu dàng và rất hiểu người khác như vậy”.
Lần này thì đến lượt Phương Thần cảm thấy xấu hổ, một hồi lâu sau cô mới nói: “Nhưng chị đâu có tốt như vậy”. Nói đến đây cô nghe có tiếng động sau lưng, ngoảnh đầu lại thì thấy Viện trưởng Trương đang cùng Trần Trạch Như đi tới.
“Tiểu Phương, cảm ơn con.” Viện trưởng Trương cười, nói: “Bác sĩ Trần đã đồng ý mỗi tháng bỏ ra hai ngày để đến thăm bọn trẻ rồi”.
“Không có gì ạ.”
Trên đường trở về, Trần Trạch Như hỏi: “Sao em lại có vẻ thân thiết với những người trong cô nhi viện như vậy?
“Vì ở gần đó có một nhà thờ, lúc mới đầu em đi nhầm đường nên mới đi tới cổng của cô nhi viện.”
Hôm ấy vào lúc chiều muộn, có hai người lớn dẫn một bầy trẻ không biết từ đâu tới, mặt đứa nào cũng lem luốc, người thì bẩn thỉu, nhưng nụ cười trên môi chúng lại vô cùng trong sáng, ngây thơ.
“Từ sau đó, mỗi lần tới nhà thờ, em đều tiện đường đến thăm, cứ như vậy dần dần trở nên thân thiết.” Phương Thần chống tay lên trán, nói: “Lục Tịch rất thích trẻ con, em nghĩ, nếu đổi lại là chị ấy, chắc chắn chị ấy sẽ càng yêu mến lũ trẻ hơn”.
Đây là lần thứ hai sau rất nhiều ngày Phương Thần lại mới nhắc đến cái tên này, bất giác Trần Trạch Như nghiêng đầu nhìn cô một cái, “Chị nhớ em đã nói rằng Lục Tịch theo đạo Cơ Đốc đúng không? Vì vậy cô ấy mới thường xuyên đến nhà thờ”.
“Vâng.”
“Bây giờ em có còn thường xuyên nhớ đến cô ấy nữa không?”
Phương Thần im lặng một lúc, vẻ chần chừ rồi đáp: “Có. Gần đây hầu như cứ cách một đến hai ngày nửa đêm em lại thức giấc và không nén được ý muốn viết thư cho Lục Tịch”. Cô đưa tay đỡ trán, rồi tự cười nhạo mình, “Nhưng em thực sự cảm thấy hành động của mình rất không bình thường, chị thấy có đúng không?”.
Trần Trạch Như nhíu mày, nhưng không trả lời thẳng câu hỏi của Phương Thần, mà chỉ nói: “Gần một năm nay em không tới tìm chị nữa. Có phải là do công việc quá bận, áp lực quá lớn nên dẫn tới tái phát không?”.
“Em cũng không biết nữa. Mấy hôm trước em có gặp một cô bé, tự nhiên lại nhớ đến Lục Tịch.”
“Tại sao thế?”
“>Cô bé đó làm việc trong một hộp đêm, hơn nữa, nghe nói còn đi học, Lục Tịch cũng đã từng làm thêm ở quán rượu.”
“Chỉ cần là một chi tiết hay chuyện rất nhỏ, là khiến em lập tức liên tưởng đến một người đã qua đời từ lâu, điều đó chỉ chứng tỏ rằng người ấy rất quan trọng với em.”
“Vâng”, Phương Thần ngẫm nghĩ một lát rồi đáp, “Trước đây em chưa bao giờ công nhận, rằng chị ấy thực sự là chỗ dựa tinh thần của mình, mọi người đều muốn em phải lấy chị ấy làm gương, nhưng lúc ấy em thường làm ngược lại, rồi sau đó không nén được mà chốc chốc lại quan sát cử chỉ và phản ứng của chị ấy. Hay nói cách khác, em đã lấy chị ấy làm gương một cách vô thức…”.
* * *
Xe đang trên đường trở về thành phố, tuy là đường vành đai cao tốc sáu làn xe hai chiều, nhưng vào giờ này thì đường tắc rất kinh khủng.
Trần Trạch Như dừng xe lại, quay đầu nói: “Nói chung em không cần đến bác sĩ tâm lý nữa, vì càng ngày em càng biết cách phân tích tâm lý chính mình”.
Phương Thần nghiêng đầu, hỏi: “Như thế là chuyện tốt hay không tốt?”.
“Nếu nói theo cách tiêu cực thì là, càng hiểu biết và suy nghĩ nhiều thì càng khổ.”
“Đúng là như vậy.” Phương Thần ngả đầu dựa về sau, nhắm mắt lại, nói bằng giọng yếu ớt: “Em thực sự muốn nghỉ phép”.
Nhưng tất nhiên là làm gì có phép để mà nghỉ. Làm việc nhiều năm như vậy rồi, ngoài những ngày nghỉ theo quy định, cô chưa bao giờ xin nghỉ thêm một ngày.
Tổng Biên tập nói: “Chúng ta thiếu người, nhất là
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm