Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tôi là tất cả của tên ấy

tiếng đi có được không? Cứ nhịn thế à? Bọn Hữu Hàn Công Cao làm quá lắm, chúng ta cứ nhịn như thằng ngu sao?"
Hữu Hàn? Hữu Hàn chẳng phải là trường mà lần trước Trí Anh nói... quan hệ không tốt với Đại Lâm đó sao? Không phải chứ? - -;; Ba đứa con gái chúng tôi nhìn nhau bằng ánh mắt dò hỏi.
"Đàn anh năm 3 chẳng phải vẫn chưa có động tĩnh đó sao?"
Thái Dân bất lực nói. Xương Sườn nghe Thái Dân nói thế càng phẫn nộ hơn.
"Mẹ nó, cũng không thể cứ ngồi đó chờ chết được chứ?! Năm 3 thì năm 3, chúng ta là chúng ta! Cái gì mà đàn anh với không đàn anh! Chúng ta vốn chẳng cần bọn họ!!"
"Cậu tưởng tớ không muốn san bằng bọn nó à? Tớ cũng muốn diệt bọn nó đến nỗi tay chân ngứa ngáy hết đây này! Thằng nhóc! Nhưng cậu cũng phải nghĩ xem nếu bọn mình như thế thì Cẩm Thánh ăn nói làm sao đây?"
"A! Mẹ nó! Cái thằng khốn kiếp Phác Dân Thọ như con quạ đen đó, đi đâu cũng nói sẽ diệt cả bọn mình!"
Quạ đen? -_- Ý cậu nói là ngoài cậu ra còn có một con quạ đen khác nữa à? -_- Thật không dám tin.
"Nghe nói PHác Dân Thọ đang nói linh tinh khắp nơi đó."
Cái tên Tuấn Anh này chêm vào câu gì đây?
"Nó nói nhảm cái gì ?"
"Ừ. Nói Khương Cẩm Thánh là... đấm một cái đã chết ngắc!!!"
Rầm!!!
Mẹ ơi. Vân Quân. Tủ bếp nhà chúng tôi đúng là bền thật đấy. ... *-_-*chắc đau tay lắm nhỉ?
"Thật không?"
"Là thằng khốn đó nói thế à?"
"Bọn năm 1 đã truyền tụng nhau rồi. Tụi nó đều kêu gào buổi sáng sẽ đi tuyên chiến. Em thấy chúng ta cũng nên cho bọn nó thấy uy lực của mình, để bọn nó biết chúng ta không phải dễ bị đùa bỡn."
Tên này nói như rất nghiêm trọng. Bọn hắn tưởng mình là xã hội đen chắc? Các người để ý chuyện Phác Dân Thọ nói linh tinh làm gì? Không quan tâm đến hắn thì không nhịn được à? Khương Cẩm Thánh từ lúc bắt đầu vẫn im lìm không nói gì. Rốt cuộc là đang nghĩ gì?
Nhà bếp yên lặng trong phút chốc. Mọi người đều nín thở chờ nghe Cẩm Thánh nói.
"... Chúng ta đừng để ý đến bọn nó."
Khương Cẩm Thánh cuối cùng đã lên tiếng.
"Đội trưởng!! Tại sao?? Tại sao???"
"Chuyện tên Dân Thọ đó nói lung tung khắp nơi rốt cuộc cũng chỉ là tin đồn thôi. Nếu đến lúc chính tai tớ nghe thấy nó nói thế thì sẽ không tha đâu. Chúng ta hãy cứ đợi xem thế nào đã."
"Ừ, tớ cũng thấy Cẩm Thánh nói đúng. Nếu chúng ta vội vã quyết định đánh nhau thì không chừng còn làm lớn chuyện ra. Tớ có thể hiểu tâm trạng Vân Quân và Chí Hồi.... thực ra tớ cũng giận điên lên đây. Nếu bọn nó nói về Cẩm Thánh thế thật thì tớ quyết không tha cho chúng. Coi thường Cẩm Thánh tức là coi thường trường ta! Nhưng... vẫn đợi xem sao đã."
Mọi người đều gật đầu đồng ý.
"Biết rồi."
"Tuấn Anh, biết chưa?"
"Ừ."
Hình như đối với bọn hắn, Khương Cẩm Thánh là nhân vật quan trọng nhất. Không ngờ Vân Quân và Thái Dân lại là dạng đánh trước nói sau... tên nhóc Tuấn Anh là dạng luôn nghĩ mình đúng, tuyệt đối không nghe lời người khác. Chí Hồi hình như là dạng bình tĩnh, hòa hoãn, là nhân vật không thể thiếu. Cuối cùng là Khương Cẩm Thánh, hình như chẳng làm gì cả, nhưng trong vô thức đã giải quyết xong vấn đề. Là dạng như thế đó! -_- Nói không chừng còn là lãnh tụ nữa chứ! A! Phác Tuấn Hỷ! Mày bị sao thế? Làm gì mà tán dương Khương Cẩm Thánh? Mày không được hồ đồ!! -O-
Ba đứa chúng tôi mang nỗi bất an trở về phòng. Tâm trạng này là do bọn hắn muốn đánh nhau với Hữu Hàn Công Cao mới buồn bực thế này phải không? Thật là kỳ quặc.
"Tuấn Anh nếu đánh nhau thật thì sao đây? Nghe nói Hữu Hàn có câu kết với băng đảng Nam Môn, chọc giận chúng nó là to chuyện đó..."
"Ừ. Tớ cũng nghe nói thế. Ya, sợ thật !!"
"Không được đánh nhau. Không được..."
Trong đầu đột nhiên lướt qua gương mặt Khương Cẩm Thánh.
Khương Cẩm Thánh. Đừng có làm chuyện khiến tôi ghét biết chưa? Ít nhất là đừng làm tôi ghét vào thời điểm này! Đừng đánh nhau. Tôi cũng không biết tại sao lại ghét Cẩm Thánh đánh nhau thế nữa...
Chương 16
Từ hôm đó, tôi tỏ ra đặc biệt mẫn cảm với những hành vi của Khương Cẩm Thánh.
Hôm nay để luyện nhảy tôi đã đến trường từ sáng sớm. Trên đường chẳng có bóng người nào, nhưng trước cổng trường lại có một người đang đứng đó. Nhìn đồng phục giống trường Công Cao, người đó kéo cao cổ lên che kín nửa mặt dựa vào tường, dáng như đang ngủ.
Người này chắc bị bệnh quá? Không ngủ ở nhà lại đến đây ngủ! Thật khiến người ta hoang mang khó hiểu! Lúc này lặng lẽ đi ngang qua mới là thượng sách! -_-
"Này!"
Giật mình... không phải chứ! Hắn đang gọi mình à? Tôi cẩn thận dè dặt quay đầu lại nhìn một cái... Vừa nhìn... mẹ ơi, hắn điên rồi hay sao thế?
"Khương Cẩm Thánh, anh làm gì thế hả?"
Chắc hắn uống nhầm thuốc quá! Làm gì mà mới sáng sớm đã đứng đây?
"Sao mấy ngày nay em đến trường sớm thế?"
"Buổi sáng tôi có chút chuyện."
"Phải làm tới bao giờ đây?"
"Chỉ còn lại khoảng 5 ngày thôi."
"Thật à? Tuần trước sau khi đến nhà em rồi cũng chẳng gặp lại em nữa, nên mới đến đây thăm em đây."
Nói xong, hắn đột ngột đứng trước mặt tôi, nắm lấy vai tôi, nhìn chăm chú vào mặt tôi. Á! Làm gì thế? Chắc không phải... muốn... muốn... hôn tôi chứ? =_= Tôi bị nhìn đến mức mặt đỏ bừng lên.
"Này này! Anh làm gì thế hả? Bị bệnh à?"
"Được rồi, hôm nay xem như anh thấy được em rồi. Học vui vẻ nhé!"
Thật là, có phải hắn cả ngày đều rảnh rang không có gì làm không. Nhìn thấy hai mắt hắn vằn máu, hình như không ngủ ngon, mới sáng sớm không ngủ thêm lại đến đây đợi tôi, chính là để nhìn tôi không đến 10 phút! Thật chịu hết nổi! Hắn thật lòng thích tôi sao? Thật lòng ? Haizzz~ tôi quả thật không đoán ra. -O- A, phải rồi!
"Khương Cẩm Thánh!"
Tôi kêu lại khi hắn đã đi xa.
"Sao vậy?"
"Anh!! Nếu đánh nhau mà để Tuấn Anh phải tham gia vào, tôi tuyệt đối không tha cho anh đâu."
Tên tiểu tử thối này không thèm trả lời, chỉ đứng đó cười.
"Anh không được cười! Nghiêm túc chút đi."
"......"
"Này!"
"Yên tâm đi. Chắc chắn anh sẽ không làm chuyện khiến Tuấn Hỷ thất vọng đâu. Bye~"
Phải đấy, không được làm tôi thất vọng, nhất định không được đánh nhau. Nghe Tiểu

Google PlusTwitter

[14/57] < 1141516>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

Snack's 1967