Cẩm Thánh đã quét sạch mọi căng thẳng của tôi... Cậu có tin không? Như Trí Anh đã nói, Khương Cẩm Thánh đúng là một người không thể đoán nổi.
Cuối cùng, những tiết mục khác đã kết thúc, chỉ còn lại tiết mục của chúng tôi. Giọng MC vang lên.
"Tiết mục hôm nay có tuyệt không?"
"Tuyệt vời~!"
"Vậy ! Bây giờ chỉ còn lại một tiết mục, các bạn có biết là gì không? Ha ha! Trả lời đúng rồi~ Chính là tiết mục đội âm nhạc. Năm nay họ có khiến chúng ta mê mẩn như năm ngoái không? Mong chờ quá! Vậy bây giờ chúng ta cùng mời họ ra sân khấu biểu diễn nhé! Xin mời~"
"go!!"
Cuối cùng chúng tôi ra quân rồi. Trên sân khấu nổ bùng những cụm khói màu đẹp tuyệt y như lúc những thần tượng âm nhạc biểu diễn trên sân khấu vậy. Tốt! Bắt đầu nào!
Chúng tôi mặc những bộ đồ thật oách, cố gắng nhảy cho thật đẹp. Lúc này trong mắt tôi chỉ thấy Khương Cẩm Thánh mắt không chuyển dời nhìn tôi chăm chú. Tại sao chứ... Nhìn tên này cảm thấy đặc biệt an tâm. Tôi cười với hắn, hắn cũng đang cười với tôi. Cám ơn anh, Khương Cẩm Thánh *^^*
Cuối cùng đã bắt đầu điệu "money" mà mấy ngày nay chúng tôi dở sống dở chết tập luyện rồi đây.
Ha ha~ Vân Quân không biết kiếm đâu ra một tấm băng rôn to, viết tên tôi lên đó vẫy qua vẫy lại. Cái tên đáng yêu này. >_<
"Hu raaaaaaaaa..."
Kết thúc rồi. Hu... tiết mục của chúng tôi kết thúc quá tuyệt vời! Lúc chúng tôi lui vào, dưới khán đài ầm ầm những tiếng vỗ tay và hoan hô. Kích động quá! Tự nhiên muốn khóc quá.
"Tuấn Hỷ, cậu đang khóc hả?"
"Đâu có, không khóc. Sao tớ lại phải khóc chứ?"
"Chúng ta tuyệt quá! Tuyệt hơn cả lần trước! Chúng ta đi chúc mừng, uống một ly đi?"
"Ừ! Tất nhiên thế rồi!"
"Ha ha! Tiễu Mẫn, đến đây."
Ba đứa chúng tôi đứng ở đó một lúc lâu. Khoảnh khắc này chúng tôi sẽ mãi mãi không bao giờ quên được.
"Ừ, đi thôi. Ha ha ^O^"
Thay quần áo xong, vừa lúc bước ra, một đám học sinh mặc đồng phục Công Cao... vẫn là đám con trai có tướng mạo hung ác ấy, mỗi người đều cầm trên tay một cành hoa hồng, sau đó...
Chương 19
Sao lại đưa tôi? Đây là thứ gì vậy? +_+
"Gì thế?"
Bọn hắn đều không trả lời mà chỉ cười - -
"Các bạn làm vậy là sao đó?"
Tiểu Mẫn và Trí Anh cũng không hiểu gì, nhìn bọn hắn. Tặng hoa là rất tốt, nhưng cũng phải nói gì đi chứ?
Cả một ôm hoa ngất ngưởng trong lòng tôi. -_- +++ Chỉ còn lại một tên con trai.
"Đây là hoa mà đội trưởng chúng em tặng cho chị."
"Đội trưởng? Không phải là... Khương Cẩm Thánh chứ?"
"^_^ Hôm nay chị tuyệt quá! Đây là thiệp đội trưởng tặng chị. Đây, gửi chị!~"
"Đợi đã! Sao lại gọi là đội trưởng? Gọi anh không được à?"
Thật ấu trĩ. -_-
"Đội trưởng không biết chúng em gọi anh ấy như thế. Đối với chúng em, anh Cẩm Thánh chính là đội trưởng. Đội trưởng ngoài nghĩa khí ra, thì chính là con người anh ấy. Em rất thích đội trưởng của mình. Chị dâu, bye~"
Bye... Cẩm Thánh nói bye thì họ cũng nói theo à? -_-^
Tâm trạng vui quá ^^* Tôi nhìn tấm thiệp Cẩm Thánh viết. Ha ha~ nhìn là biết là viết vội vội vàng vàng rồi đây. Xiêu xiêu vẹo vẹo, chỉ mấy chữ ngắn ngủi.
Hôm nay em tuyệt vời lắm. Anh có chút chuyện, chưa kịp gặp em đã phải đi rồi. Nhận hết hoa hồng đi nhé. Còn nữa, anh thật lòng đó.
Khương Cẩm Thánh, nếu tôi nói tôi đã có chút rung động với anh rồi, anh có tin không? Thật đấy, tôi... Tại sao bây giờ cứ nghĩ mãi đến anh thế? Lần đầu tiên tôi nhớ anh như thế, sao anh có thể dễ dàng khiến tôi rung động thế nhỉ? Cái tên này!
Hoạt động kết thúc, tôi và Trí Anh cùng Tiểu Mẫn đến một quán bia gần đó để chúc mừng. Tâm trạng tốt thì rượu cũng vô cùng thơm. Ha ha~
Uống nhẹ nhàng rồi tôi về nhà.
"Về rồi à?"
"Ừ, sao ngươi về nhà nhanh thế?"
"Không về nhà thì còn về đâu?"
"Mấy tên nhà ngươi có phải hôm nay bận chuyện gì không?"
"Có chuyện gì đâu."
"Thật hả? Vậy chỉ có Khương Cẩm Thánh bận thôi à?"
"A, anh ấy hả?"
"Sao vậy?"
"Có gì đâu, nói đại nam nhân mà tặng hoa hồng thì mất mặt quá rồi chạy đi luôn. Buồn cười ghê nhỉ?"
"Á? Thật hả? Tên này..."
Tôi bị sự thật Tuấn Anh nói ra làm cho giật mình một phen. Và còn, cảm thấy Khương Cẩm Thánh dễ thương quá! ^^
"Woa~ Tuấn Hỷ đặc biệt quá nhỉ!"
"Tuyệt quá, đúng không? Thì ra Tuấn Hỷ vì chuyện này mà ngày nào cũng phải dậy sớm đi học. Cẩm Thánh, darling của cậu cố gắng để diễn xuất đến thế, cậu cũng phải biểu lộ gì đi chứ? Ít nhất cũng phải tặng hoa nhỉ? >_< Tất nhiên rồi, phải tặng thôi! >_< Như thế mới làm cho Tuấn Hỷ càng nghe lời cậu hơn."
Không hổ là quạ đen. -_-;; Tuấn Anh nói Cẩm Thánh vừa nghe thế là nghiêm túc ngay. Đôi mắt mở to lên. Bên cạnh đó, Thái Dân và Chí Hồi cũng hùa theo bảo tặng đi, cuối cùng hắn đã đồng ý.
"Phải rồi! Nhất định phải tặng! Chúng ta mau đi mua hoa đi!!"
Khương Cẩm Thánh túm lấy Thái Dân đang phấn khích nói...
"Tớ cần tự tay tặng à?"
"Ha ha~ Đương nhiên là do cậu tặng rồi, chẳng lẽ lại là tớ?"
"Này! Đại nam nhân mà ôm cả một đống hoa thế còn ra thể thống gì !! Tớ không cần đâu!"
"Ôi ha ha ha ha! Cậu buồn cười thật đó! Chỉ là tặng hoa thôi mà! Có gì mà xấu hổ đâu!"
"Tớ chưa bao giờ tặng hoa cho con gái cả!!"
Lúc nói câu này Cẩm Thánh vô cùng thẹn thùng. Tuấn Anh nói nhìn điệu bộ đáng yêu của anh ta thì len lén cười đến sắp ngất đi luôn... Ha ha~
"Vậy... tặng thế nào? Tặng cô ấy một bó hoa à? Tầm thường quá! Có cách nào đặc biệt hơn không?"
Lý Vân Quân điên khùng này. -_-
"Có rồi! Có rồi !!!"
"Cái gì?"
"Tìm 50 người tới, mỗi người cầm một cành tặng cô ấy, nhưng cành cuối cùng phải do chính tay darling thân yêu của tớ là cậu tặng!"
"Đồ điên!!! Tớ trở thành darling của cậu lúc nào hả???"
"Hí hí ~ Cậu hiểu mà. >_< Thế nào? Thế nào??? Chỉ cần là con gái thì sẽ cảm động ngay cho xem! Nhỉ? Tuấn Hỷ nhìn thì có vẻ hung dữ thật đó, nhưng darling của tớ mà xuất đầu lộ diện thì em nào thoát cho nổi! Ha ha ha~ Thế nào? Cách của tớ hay chứ hả? -O-"
"Ha ha~ Lý Vân Quân ~ Í cha~ Hay tuyệt. ^^ Cẩm Thánh, hay đó chứ?"
"Nghe thì có vẻ hay đó. Nhưng mà... tớ phải là người cuối cùng tặng à? Ngượng lắm. Vả
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm