nay Thái Dân buồn phiền nhiều lắm."
Trí Anh vừa nghe Tiểu Mẫn nói thế đã trở nên xúc động dữ dội. Có phải quá khích quá rồi không. -_-;;
"Cậu ấy bị sao vậy?"
"Hình như cãi nhau to với Na Lệ. Nghe nói Na Lệ thường qua lại với người khác."
"Con **************!!"
Trí Anh phẫn nộ chửi. Na Lệ một chân đạp hai thuyền... Không đúng, là N thuyền mới phải, chẳng trách bạn hiền chúng tôi giận dữ thế.
"Sao mấy hôm nay Phác Na Lệ với Y Giang Yến yên tĩnh thế?"
"Từ sau hoạt động lần đó là im tiếng luôn, không phá bĩnh nữa, chắc quê rồi."
"Thế à?"
"Chắc chắn. Chẳng phải mấy hôm nay không dám xuất hiện trước mặt cậu à? Nhìn thấy thế là đủ biết rồi. Nhưng cái con Phác Na Lệ bị điên hay sao thế? Thái Dân là người mà nó muốn đùa bỡn là đùa chắc? Thật là!! Thái Dân luôn nhịn nó, nó được nước nghĩ mình là ai chứ?"
Trí Anh hình như ghét cay ghét đắng Na Lệ. Tôi tuy cũng không thích cô ta, nhưng tôi càng ghét Y Giang Yến hơn. Chẳng bao lâu sau, trên bàn đã bày đầy N chai rượu rỗng. Đa số do Trí Anh và Tiểu Mẫn uống.
Đột nhiên Tiểu Mẫn la to. -_-;;
"Muốn gặp Tuấn Anh bây giờ quá."
"Hờ hờ, cậu vẫn thích nó thật à? Nhưng biết sao đây? Tớ không giúp gì được cho cậu... tớ cũng muốn cố gắng..."
"Tuấn Hỷ, tớ hiểu mà. Giờ tớ đang dần dần hiểu Tuấn Anh hơn rồi, Tuấn Anh vô tình quá. Có lúc gửi tin nhắn đại loại như tớ giờ đang mệt mỏi v.v..., tớ còn tưởng cậu ấy sẽ nói đừng để bị bệnh nhé... uống thuốc rồi nghỉ ngơi đi ... này nọ, nhưng Tuấn Anh lần nào cũng tôi phải đi ngủ rồi, ngủ ngon nhé, hoặc ngày mai gặp v.v.."
"Không phải, Tuấn Anh trước giờ chưa hề nói những câu quan tâm người khác, thấy chối tai, nên mới nói thế. Trước kia sống ở Nhân Xuyên càng quá đáng hơn. Con gái mà ngồi bên cạnh cũng nổi giận. Trước kia nó ghét con gái lắm. Nhưng đến đây rồi thay đổi nhiều lắm đó. Cậu cứ đợi thêm đi!"
"Ừ, Tiểu Mẫn. Cậu cứ chờ xem sao!!"
"Trí Anh, cậu có người cậu thích chưa?"
Trước kia đã muốn hỏi rồi. Tò mò quá. -_-
"Tớ?"
"Ừ. *^^*"
È~ rốt cuộc là ai đây? Nói mau đi!!!
"... không có."
Lúc nói không có, thấy Trí Anh có vẻ rất đau khổ. Tại sao kia chứ?
Chúng tôi ngồi trong quán uống đến hơn 10 giờ rồi ra ngoài, tiếp tục hướng đến mục tiêu sau đó - karaoke!! Chúng tôi nhảy nhót hát hò như điên. Trí Anh uống rượu rồi có phải càng nhảy giỏi hơn? Nhảy càng đẹp hơn không? Hờ hờ~^^*
Chương 26
"Hôm nay chơi vui quá! Phải không? Tuấn Hỷ~ Tiểu Mẫn~"
"Ừ, vui thật đó. Chúng ta tiếp tục!! Hướng đến mục tiêu tiếp theo nào!"
Tôi bị Tiểu Mẫn chọc cười rồi. Tuy Tiểu Mẫn uống say nhưng vẫn đáng yêu quá. Hơ hơ.
"Chúng ta ra Công Nguyên Tiền đi!"
"Ừ~ ừ ~"
Lúc đó tôi vẫn chưa biết trong di động đã có N cuộc gọi nhỡ, và cả một người nào đó đang điên lên vì giận dữ nữa. -_-;;;
"Đi chơi với bọn anh nhé?"
Có một vài tên khốn cũng khá bảnh đến lôi kéo bọn tôi.
"Không!"
Tôi từ chối dứt khoát, nhưng chúng vẫn đi theo bọn tôi. Wushiiiiiiiiiiiiiiii!!! Tôi biết chúng tôi rất xinh đẹp, nhưng mấy người làm thế chẳng phải càng nói rõ ràng điều đó hơn sao! ^_^;;
"Cùng đi chơi đi mà. *^^* Anh bị em mê hoặc rồi! Em yên tâm, anh thực ra là người tốt, đi thôi, anh mời bọn em."
Ha, lão Vương bán dưa tự bán tự khen à. Tự mình khen mình tốt! Anh chưa từng gặp người nào tốt thật sự à? Trời ạ! Tên khốn này muốn làm gì đây? -_-;;
"Thôi đi. Buông tay ra."
Nhưng tên này càng nắm chặt hơn. Làm sao đây. -_-a
"Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày ra!"
A! Là Thiết Hựu! +__+ Thiết Hựu, cậu là cứu tinh của tôi!
"Mày là thứ gì hả?"
"Ai cho phép mày đụng chạm vào chị dâu tao? Cút!!"
Nhưng Thiết Hựu à, cậu gọi tôi là chị dâu có phải là quá -_- khoa trương rồi không? Tôi mắc cỡ quá đi mất.
"Mày dám làm càn ở đây hả? Mẹ kiếp, muốn chết à?"
"Nếu nói cho bọn mày biết anh tao là Khương Cẩm Thánh thì sao?"
Thiết Hựu vừa phun ra tên Khương Cẩm Thánh một cái là mặt mày bọn kia trắng bệch hơn tờ giấy nữa. A ha~ cuối cùng đã hiểu chuyện rồi kia đấy! +__+
"Là Đại Lâm Công Cao..."
"Ừ, đồ thối tha! Đây là bạn gái của Khương Cẩm Thánh!"
"Ặc! Mẹ kiếp! Chúng ta biến!!"
Bọn khốn đó bị Thiết Hựu dọa ột trận sợ chạy cuống cuồng. Nhưng Khương Cẩm Thánh đáng sợ thế sao? Quen biết anh rồi thực ra thấy anh chẳng có gì đáng sợ cả. -_-;;
"Không sao chứ?"
"Ừ. Cám ơn cậu. Nếu không có cậu, bọn tôi chẳng biết phải làm sao nữa."
"Cũng may em đến tìm chị đó. ^^"
"Tìm tôi?"
"Dạ. Chị xem di động của chị trước đã ?"
"Để làm gì?"
"Chị cứ xem rồi biết ngay ấy mà."
Tôi lôi điện thoại ra khỏi túi nhìn thoáng qua, mẹ ơi!! -O- Suýt chút nữa đánh rơi nó xuống đất. Có tới 20 cuộc gọi nhỡ!! Và chỉ có mình Cẩm Thánh gọi đến. Tên này có phải điên rồi không? Làm gì mà gọi nhiều thế?
"Kinh quá. Anh ta gọi nhiều thế làm gì nhỉ? Ban nãy bọn tôi ở trong quán karaoke, không nghe thấy chuông điện thoại reng. ^^"
"Đội trưởng uống say rồi. ^^"
"Thật à? Tôi cứ tưởng anh ấy không bao giờ say chứ."
"Hôm nay anh ấy bị chuốc rượu thảm lắm. Đàn anh năm 3 đúng là giỏi hành hạ người khác."
"Các đàn anh chuốc rượu á?"
"Dạ. Là phạt rượu í. "
"Phạt rượu?"
"Đàn anh năm 2 nói đến chuyện đội trưởng có bạn gái rồi, đàn anh năm 3 bắt anh ấy dẫn đến ra mắt. Nhưng anh Cẩm Thánh nói sợ đưa chị đến chỗ đó sẽ thấy mất tự nhiên nên thoái thác để lần sau dẫn đi. Đàn anh năm 3 nổi giận, phạt rượu quá chừng. Anh Cẩm Thánh lợi hại nhỉ. Ha ha. Nếu là em chắc chịu không nổi từ lâu rồi, cứ đưa đến cho xong!"
Cảm động quá. TT_TT Khương Cẩm Thánh, anh cũng khiến em quá cảm động rồi đó!! Chí ít hôm nay em sẽ đối xử tốt với anh.
"Vậy nên mới uống nhiều thế hả?"
"Dạ. A, chị nhìn này, suýt nữa em quên mất. Chị dâu, đi thôi, các chị cũng cùng đến nhé? Giờ các anh ấy đang ở Công Nguyên Tiền đó."
"Công Nguyên Tiền? Bọn tôi hồi nãy cũng tính đến đó."
"A, thật ạ?"
Chúng tôi đi cùng Thiết Hựu đến Công Nguyên Tiền. Lúc đến cổng, bỗng nhiên Tiểu Mẫn tỏ ra vô cùng căng thẳng.
"Mặt tớ có đỏ lắm không? Người tớ có phải vẫn còn mùi rượu không?"
"Không có đâu. *^^*"
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm