lại thấy cái tên Khương Cẩm Thánh này càng đẹp trai hơn nhỉ. -_-;;
"Tuấn Anh, cô ấy là chị ruột của cậu à?"
Bắp Thịt hỏi.
"Phải. Xui xẻo quá nhỉ?"
"Ha ha. Sao lại xui xẻo chứ? Rất có cá tính, lại còn quá đẹp nữa... Vân Quân, không phải thế sao?"
"Cũng có hơi..."
"Tớ không có bạn gái thì tốt rồi... tiếc quá đi mất!"
Bọn hắn lại nói đến tôi rồi? Thái Dân còn nheo mắt đá lông nheo với tôi, phóng điện nữa chứ. Đúng là bệnh thần kinh!
"Tên là gì thế?"
Thái Dân lại hỏi thêm một câu.
"Phác Tuấn Hỷ."
"Tớ phải nói với Na Lệ hôm nay trường cô ấy lại xuất hiện thêm một nhân vật nữa. Ha ha!"
Na Lệ? Chắc là bạn gái Thái Dân rồi. Cùng trường với tôi à? Sao lại có dự cảm không lành thế này nhỉ...
"Các anh em, cuối cùng đã tìm thấy một nửa của Khương Cẩm Thánh rồi."
Đột ngột vang lên tiếng của Khương Cẩm Thánh. Nhưng chẳng biết do đâu mà nghe xong câu này, tim tôi đập thùm thụp loạn nhịp không ngừng. Thật là... sao không trấn tĩnh nổi thế này!
"Ê, Phác Tuấn Anh! Ta phải đi trước đây!"
Phải mau rời khỏi đây. Tôi không muốn bị bọn hắn phát hiện ra gương mặt đỏ bừng như cà chua của mình đâu!
Chương 5
"Các anh em, cuối cùng đã tìm được một nửa của Khương Cẩm Thánh rồi."
Sao bên tai cứ văng vẳng câu nói đó thế nhỉ. Cái tên chết tiệt ... tim bình tĩnh hơn một chút rồi tôi mới dám vào phòng giáo vụ.
Giáo viên chủ nhiệm dẫn tôi về lớp học. Không biết có phải là do trường nam nữ học chung không mà cảm thấy náo loạn quá.
"Tuấn Hỷ, các bạn trong lớp đều rất hoạt bát, nhiệt tình. Em chắc chắn sẽ hòa nhập nhanh thôi, yên tâm."
"Dạ."
Giáo viên chủ nhiệm có phải cho rằng tôi là người dễ bị người ta ghét, không làm người khác thương được không? Thật nực cười.
"Cách."
Cuối cùng đã theo chân giáo viên chủ nhiệm đến lớp rồi. Vừa bước vào, các bạn đều bàn tán xôn xao, vô cùng ầm ĩ.
"Cả lớp về chỗ ngồi của mình hết đi. Hôm nay một thành viên mới bắt đầu gia nhập vào gia đình chúng ta. Giới thiệu sơ qua về mình đi nào. ^^"
"Tớ là Phác Tuấn Hỷ. Xin mọi người giúp đỡ nhiều."
"Xong rồi hả? Ha ha."
"Dạ."
"Các bạn, có thấy Phác Tuấn Hỷ rất xinh đẹp không? Cô cảm thấy bạn ấy rất xinh đẹp. Ha ha. Đẹp hơn cả Giang Yến lớp kế bên."
Giang Yến? Lại là ai nữa đây? Na Lệ rồi còn Giang Yến. Nổi tiếng lắm nhỉ? hơi hơi tò mò...
"Tuấn Hỷ của chúng ta muốn ngồi đâu đây?"
"Thưa cô, ở đây còn chỗ."
Đột nhiên có một cô bạn giơ tay lên chỉ vào chỗ ngồi trống kế bên rồi gọi to. A, gương mặt này! Không phải chính là người bị hại trong sự kiện tên biến thái sáng nay đó sao? Ha, hay thật!
"Ừ, ngồi bên cạnh Tiểu Mẫn nhé. Tuấn Hỷ?"
"Dạ."
May thật đấy! Gặp ngay người quen ngồi cùng bàn. Thật ra nếu tôi muốn làm bạn với người đầu tiên gặp phải cần rất nhiều thời gian, vì tôi không biết cách nói chuyện lắm và cũng hay rụt rè nữa.
"Buổi sáng thật lòng rất biết ơn bạn ^^* "
"Không cần đâu, chuyện nhỏ ấy mà"
"Tớ là Hàn Mẫn. Sau này chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau nhé ^O^"
"Ừ, giúp đỡ nhiều nhé. ^^"
Lúc Tiểu Mẫn nói chuyện khiến người ta thấy rất dễ thương. Cô bạn cắt tóc ngắn ép sát vào tai, thêm vào đó mỗi lần cười đều lộ ra lúm đồng tiền xinh xinh trên má, nhìn rất giống con nít.
"Cậu đến từ đâu thế?"
"Nhân Xuyên."
"Chuyển trường chắc buồn lắm nhỉ?"
"Ừ. Chút chút..."
"Vì sao phải đến đây?"
"Bố tớ muốn làm ăn ở đây, nên mới chuyển đến."
"Làm ăn gì cơ?"
"Cậu có biết phố kinh doanh lớn gần trường mình không?"
"Có."
"Chính là cửa hàng mới mở ở gần đó đó."
"Giật mình ~! Thật không?? Woa ~ nhà cậu giàu thật đấy!"
"Ha ha... giàu ghê nhỉ. ^^"
Để không bị cô phát hiện ra rằng mình đang nói chuyện nhảm, chúng tôi cố hết sức cúi thấp đầu. Đến cả cách nói chuyện Tiểu Mẫn cũng giống trẻ con. Chắc có thể nói là ngây thơ thánh thiện nhỉ? Càng nói chuyện với Tiểu Mẫn càng cảm thấy cô bạn đúng là mẫu khiến người khác cảm thấy thoải mái.
"Tuấn Hỷ, cậu có thấy cô bạn ngồi kế bên cửa sổ đó không?"
"Có phải người có mái tóc Jenkins không?"
"Ừ."
"Rồi sao nữa?"
"Cậu đợi một chút."
Tiểu Mẫn lấy di động ra. Hình như là muốn gửi tin nhắn cho cô bạn đó. ^^;; Một lát sau cô bạn đó quay đầu lại nhìn tôi, sau đó cười với tôi. Tôi cũng lịch sự cười lại ^_^
"Gửi lại rồi."
Hình như đối phương gửi tin lại. Họ đúng là thú vị thật. Ha ha.
"Trí Anh nói, sau này chúng mình sẽ chơi thân với nhau."
"Ừ, bạn ấy là Trí Anh?"
"Ừ, Thẩm Trí Anh. Vô cùng hoạt bát, là một người rất tốt, rất được yêu thích. Trước đây tớ cũng không dám nói chuyện, nhưng chơi với cô ấy rồi thì nhanh nhẹn hơn trước nhiều. Ha ha."
"Thì ra là thế!"
"Lần đầu tiên gặp cậu đã thấy cậu rất xinh rồi."
"Xinh cái gì chứ..."
Hàn Mẫn, Thẩm Trí Anh. Tuy bây giờ vẫn chưa thân lắm, nhưng tôi rất muốn gia nhập vào nhóm họ.
Vừa kết thúc tiết học, Trí Anh liền chạy đến.
"Biết tên tớ rồi chứ?"
"Biết. Thẩm Trí Anh, phải không?"
"Ừ!! Tiểu Mẫn nói cho cậu biết hả? Tiểu Mẫn, làm tốt lắm! Ha ha!!"
Hệt như Tiểu Mẫn nói, Trí Anh quả thật vô cùng hoạt bát. Trong thời gian giải lao 10 phút, đa phần là cô bạn nói. Thật sự rất thú vị.
Trưa rồi, cuối cùng cũng học xong tiết học vô vị. Mừng quá! Tôi cùng Tiểu Mẫn và Trí Anh đến nhà ăn. Trí Anh giới thiệu cho tôi biết rất nhiều chuyện có liên quan đến trường mình. Nghe những chuyện thú vị này, tôi bắt đầu cảm thấy hơi hơi thích trường này rồi.
"Đúng rồi! Tuấn Hỷ, cậu có thấy cây cầu kia không?"
"Cái nào?"
"Chính là nơi có nhiều người kia kìa~"
"A... ừ, thấy rồi!"
"Nơi đó được mệnh danh là love chance, rất nổi tiếng đó ~"
"Love chance? Nơi đó để làm gì?"
"Đó là nơi duy nhất mà học sinh Thượng Cao và Công Cao có thể gặp nhau. Nghe nói là vì trường của bọn mình có quan hệ rất tốt với hiệu trưởng trường Công Cao, cho nên mới có nơi này. Ảnh hưởng của chỗ đó không phải bình thường đâu nhé. Nam sinh Công Cao chẳng phải đều rất đẹp trai à? Tớ thấy đẹp hơn con trai trường mình nhiều lắm lắm luôn. Có một cặp tình
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm