Disneyland 1972 Love the old s
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Bà xã ! Theo anh về nhà đi

phải lần đầu tiên tôi mặc áo cưới – tuy rằng chiếc váy này so với lần trước xinh đẹp hơn rất nhiều, hơn nữa lại là đặc biệt chế tác. Huống chi dưới tình huống như vậy cùng người như thế mặc có thể mỉm cười bước đi cũng không tồi. Chỉ là trong lòng tôi chẳng hiểu làm sao luôn dâng lên một chút mất mát nhàn nhạt, tôi nghĩ có lẽ là do thể thức hôn nhân luôn giống nhau như vậy làm cho tôi có chút chột dạ, thẹn với bà cụ dở hơi nhà chúng tôi chăng.

Chụp ảnh cưới tạo dáng đơn giản cũng chỉ có mấy loại như vậy, có mấy động tác tôi thấy rất quen thuộc, khiến tôi cảm thấy chính mình như trở về bốn năm trước, trở về một Quan Tiểu Yến làm vật hy sinh. Khi đó tôi đắm chìm bên trong thứ cảm giác hạnh phúc, nhưng mà hạnh phúc chưa tới, đã vội vàng rời bỏ tôi.

Tôi cùng Giang Ly đứng trên bãi cỏ, cách một khoảng. Tôi ôm một bó hoa, chạy về phía Giang Ly, bên tai có gió thổi qua, trên đầu ánh nắng chiếu xuống rực rỡ. Tôi cảm thấy có chút ngẩn ngơ, lại bước nhanh hơn một chút. Dáng người cao gầy kia, vẫn không nhúc nhích đứng ở trên cỏ, quay về phía tôi. Tôi đột nhiên bỏ bó hoa xuống, chạy về phía hắn.

Giang Ly mở rộng vòng tay, ôm lấy tôi, sau đó đứng tại chỗ xoay vài vòng. Chân của tôi vừa rời khỏi mặt đất, giống như bị lốc xoáy cuốn xuống biển sâu, cả người chao đảo.

Khuôn mặt của Giang Ly chậm rãi biến mất, mà biến thành một gương mặt khác. Nét mặt ôn hòa, ánh mắt tràn ngập yêu thương, anh ta cười nhìn tôi, còn nghiêm túc nói, Yến Yến, anh yêu em.

Mắt tôi phút chốc trào ra thứ gì đó nóng hổi.

Cảnh tượng này, sao lại quen thuộc như vậy.

Rất quen thuộc. Chân của tôi một lần nữa chạm đất, nước mắt trên mặt đã được lau khô, đầu ngón tay lạnh lẽo kia chạm vào khiến tôi thanh tỉnh trở lại. Tôi chớp chớp mắt vài cái, người trước mặt lại biến trở lại thành Giang Ly.

Hắn ôm lấy tôi, ở bên tai tôi khẽ thở dài: “Người sống trong quá khứ, luôn có vẻ dễ dàng trở nên ngớ ngẩn.”

Tôi nhắm mắt lại, nước mắt lại chảy ra: “Không có ai nguyện ý sống trong quá khứ cả.”

Thợ chụp ảnh đem toàn bộ quá trình quay lại, còn chụp rất nhiều ảnh. Anh ta cực kỳ hưng phấn mà nói cho chúng tôi biết, cảnh tượng buổi quay chụp của chúng tôi ngày hôm nay, là đôi thành công nhất trong số những cặp mà anh ta từng làm từ trước tới nay, thì ra khóc so với cười hiệu quả hơn hẳn. Lòng tôi cảm thán, chúng tôi cũng là đôi vợ chồng thất bại nhất từ trước đến nay.

Mẹ tôi giống như con thỏ nhảy tưng tưng [tha thứ cho hình dung của tôi, nhưng mà bà quả thực quá mức kích động"> đi đến bên cạnh chúng tôi, nắm lấy áo cưới của tôi hai mắt đẫm lệ lưng tròng nói: “Con nha, thì ra con toàn di truyền ưu điểm của mẹ nha!”

Tôi biết ưu điểm lớn nhất của bà chính là nước mắt so với hệ thống cung cấp nước uống còn dễ dàng không chế hơn, nghĩ muốn trêu bà vài câu, nhưng trong lòng lại rầu rĩ không biết nên nói cái gì cho phải.

Cha mẹ Giang Ly cũng bày ra bộ dáng “Tuổi trẻ kết hôn tâm tình đa dạng cũng là dễ hiểu” nhìn chúng tôi, lúc này tôi đối mặt với mỹ nữ giáo viên ngữ văn, ngay cả một nụ cười đóng băng cũng không nặn ra nổi.

Có thứ, người bên ngoài nhìn vào, bạn cảm thấy nó là hạnh phúc, nó chính là hạnh phúc, bạn cảm thấy nó là bi thương, nó chính là bi thương, giống như nước mắt vậy.

Chỉ có hai kẻ trong cuộc mới hiểu, nước mắt của cô không phải vì hắn mà rơi

Chương 7: Giang Ly đúng là diễn viên giỏi

Tôi từ nhỏ đến lớn, vẫn đều bị Hạp Tử khinh bỉ, vô luận là diệm mạo dáng người, chỉ số thông minh hay thành tích, phần cứng phần mềm của tôi đều không bằng nó, con bé chỉ khen tôi duy nhất một lần, chính là bởi vì khả năng ăn uống của tôi. Nhưng mà từ khi nhìn thấy Giang Ly, Hạp Tử phi thường dùng hết sức lực, vận dụng hết mọi từ ngữ hình dung mà khen ánh mắt của tôi, làm cho tôi thụ sủng nhược kinh, lại càng không dám nói cho cô nàng chuyện Giang Ly có vấn đề về giới tính.

Bởi vì “ánh mắt” của tôi tốt lắm, cho nên Hạp Tử đối với hôn sự của tôi cũng tích cực hẳn lên, khi nào ít việc hoặc là cuối tuần, con bé đều đến hỗ trợ lăn lộn đến bận rộn, điều này làm cho tôi lập tức quên hết thảy những “sỉ nhục” mà nó từng đối xử với tôi, hết sức cảm kích nó.

Hạp Tử tuy rằng chưa bao giờ khách khí với tôi, nhưng lại rất chi là lễ phép với Giang Ly. Giang Ly về lý mà nói chưa bao giờ lễ phép đối với tôi, nhưng mà đối với Hạp Tử lại vô cùng khách khí. Vì thế, tôi thường xuyên cảm thán, Hạp Tử cùng Giang Ly, hai người này thực ra rất môn đăng hộ đối nha, nếu không…. Mỗi khi nói đến đây, Hạp Tử đều giáng cho tôi một cái tát lên đầu, không chút lưu tình, mà Giang Ly, rất vui sướng khi người gặp họa nhìn tôi bị làm nhục, ngẫu nhiên sẽ bất động thanh sắc thêm dầu vào lửa, sau đó hắn ở một bên sống chết mặc bay.

Nói tóm lại, đặc điểm của Hạp Tử là hung ác, còn có thể đỡ được. Mà đặc điểm của Giang Ly chính là tà ác, tên bại hoại này!

Hạp Tử dĩ nhiên là phù dâu của tôi, mà còn có một phù dâu nữa là bạn hồi đại học của tôi, Ngải Tuyết. Kỳ thật mà nói người bạn tốt nhất của tôi trong bốn năm học đại học không phải là Ngải Tuyết, mà là một người khác, chẳng qua bây giờ chúng tôi cơ bản đã trở thành hai kẻ xa lạ, nguyên nhân có vẻ máu chó… Cô ta chiếm mất bạn trai của tôi, hơn nữa lại thành công, Mọi người chắc cũng đã xem qua Phấn đấu*, trong đó có một cô bé tên là Thước Lai. Tôi cảm thấy tôi không có được may mắn như của Thước Lai, lại có được vận rủi giống như cô ấy.

*Một bộ phim truyền hình của Trung Quốc có nội dung kể về cuộc sống của 4 sinh viên sau khi tốt nghiệp ra trường.

Ây da ây da, đó đều đã là chuyện quá khứ, nhắc lại cũng chẳng để làm gì.

Có Hạp Tử giúp đỡ làm cho tôi bớt đi rất nhiều phiền toái, lại mang đến cho tôi một cái phiền toái to đùng – bởi vì con bé trực tiếp nhúng tay vào hôn lễ của tôi, cho nên dẫn đến việc cử hành hôn lễ của tôi thiếu chút nữa tan tành.

Tuy rằng bận rộn hai tuần, tôi cũng kiên trì đến cùng, hôn lễ với tôi

Google PlusTwitter

[12/78] < 1121314>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON