những người nào đó. Có thể bức con của mình biến thành không thể làm gì được như vậy, thế giới này trừ bỏ sinh vật có tên “Ma ma” ra, tôi không nghĩ ra có cái thứ hai.
Ngất, tôi bắt đầu nghĩ đến mẹ tôi. Hiện tại có phải hay không nên cho bà biết tôi đã kết hôn? Quên đi, có thể né lúc nào thì hay lúc đấy. Trái phải tránh không được một trận mưa rền gió dữ. Bạn nhỏ Giang Ly, lão tử là chịu áp lực cực lớn để kết hôn với anh đấy?
Giang Ly hỏi tôi có cần hắn đưa về nhà hay không, tôi khoát tay nói không cần, tôi không về nhà luôn.
Vì thế hắn thực dứt khoát tiến vào trong xe, nhanh như chớp phóng đi.
Khốn, tên này đúng là qua sông thì đánh gãy cầu !
Cứ như vậy, hai người đều tự đem sổ hộ khẩu, sạch sẽ trôi chảy về nhà, ai tìm mẹ của người ấy… Đương nhiên, tôi không trở về nhà, hắn cũng không đi tìm mẹ hắn, chỉ là so sánh mà thôi, hắc hắc…
Tôi lấy di động, gửi tin nhắn cho Hạp Tử .
Hạp Tử đại danh gọi là Hà Tư, ở cách vách nhà tôi. Tôi quen con bé từ hồi còn mặc yếm [ Hạp Tử thì vẫn đinh ninh rằng từ lúc ở trong bụng mẹ nó đã biết tôi, haizzzz "> Hai đứa từ tiểu học cho đến trung học, đều học chung một lớp, đến lúc vào đại học, trường của cả hai cũng ngay sát nhau. Tôi nếu là nam, đã sớm cùng nó hợp thành một đôi “thanh mai trúc mã”.
Hạp Tử giờ đang trong giờ làm việc, không thể tiếp điện thoại, vì thế tôi nhắn cho nó: Tình yêu à, tôi kết hôn rồi.
Chưa đến một phút đồng hồ, Hạp Tử đã gọi lại :” Tiểu Quan* [con bé này luôn gọi tôi như vậy, ngất~">, bà muốn kết hôn? Làm sao trước đây không thấy nhắc tới…..”
Tôi ngắt lời nó: “Nói lại cho đúng! Không phải muốn kết hôn, là kết hôn, chú ý từ ngữ!”
*Tiểu quan = cách xưng hô với các nam sủng, các nàng tự hiểu nha
Đầu bên kia như bị sét đánh, thật lâu không thấy đáp lại. Tôi thực vừa lòng với phản ứng này, nghĩ thầm nếu thường xuyên đem việc kết hôn đi dọa Hạp Tử, cuộc sống cũng sẽ tràn ngập lạc thú.
Lúc này Hạp Tử bên kia rốt cục cũng sống lại, đánh ực một tiếng hét lên: “Bà nói cái gì, bà kết hôn?”
Tôi thiếu chút nữa đánh rớt cái di động, toát mồ hôi, sức bộc phát của Hạp Tử này, rất rung động, chất giọng này, nếu mà đi làm nghề cổ vũ, hơi bị có triển vọng nha.
Sau đó, Hạp Tử nói cho tôi biết, lúc ấy cô nàng đang họp, vì thế chui xuống gầm bàn để gọi điện thoại, cũng thành công đem ánh mắt mọi người cùng quản lý hướng về phía cô nàng luôn…
Lẩu cay Tứ Xuyên thật sự là một loại mỹ thực hiếm có, vừa ngon lại tiện lợi, nếu phải mời khách, bạn có ăn no vỡ bụng tôi cũng không phá sản, thế mới tuyệt làm sao. Lúc Hạp Tử lấy tốc độ xe lửa chạy đến quán lẩu, tôi đang cắn một xâu nấm, lúc nhìn thấy con bé, vừa giơ cánh tay đang với lấy cải trắng tiếp đón nó ngồi xuống, vừa nhìn nó quăng ra một nụ cười “Thật có lỗi, giờ tôi không thể nói chuyện”.
Hạp Tử trực tiếp xách cổ tôi, đem tôi từ chỗ ngồi kéo lên, vừa kéo, vừa quát:”Quan Tiểu Yến, bà nói rõ ràng cho tôi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!”
Chất giọng tuyệt vời vô cùng triển vọng, thu hút vô số ánh mắt của người qua đường.
Tôi bình tĩnh bỏ lại cải trắng cùng với nấm kim, lấy khăn tay lau mồm sau đó kéo cô nàng ngồi xuống, Tôi kéo tay Hạp Tử, dùng giọng vô cùng thấm thía nói: “Người trẻ tuổi này, tinh thần đương đầu của bà còn chưa đủ mạnh.”
Hạp Tử lúc này căn bản không có tâm trạng theo tôi đùa giỡn: “Đừng có mà linh tinh! Tôi không hiểu được, bà sao chưa nói tiếng nào đã kết hôn? Tôi từ trong bụng mẹ đã quen biết bà, ngay cả bà có bạn trai lúc nào cũng không biết!”
Tôi cười: “Ai nói kết hôn nhất định phải có bạn trai?”
Hạp Tử nghe chỉ thấy chẳng hiểu mô tê ra sao: “Bà nói lại từ đầu chí cuối xem nào, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!”
Tôi thanh thanh cổ họng, chuyển thành một loại giọng điệu cổ xưa: “Một tháng trước, vào một đêm nguyệt hắc phong cao…”
Còn chưa có tiếp tục, trên đầu liền bị Hạp Tử cốc cho một cái: “Bà thành thật nói vào trọng điểm cho tôi!”
Kỳ thật tôi cũng đâu nói gì sai, chuyện này vốn chính là bắt nguồn từ cái bài viết tìm bạn trăm năm một tháng trước kia mà dẫn đến hôn nhân. Vì thế tôi phi thường thành thật đem sự tình từ đầu chí cuối kể cho Hạp Tử, đương nhiên, đến đoạn Giang Ly là gay thì tôi lược bỏ. Tuy rằng tôi cùng Hạp Tử tình cảm vô cùng thân thiết, nhưng mà chuyện này dù sao cũng liên quan đến riêng tư của người khác, tôi cũng không phải người không biết chừng mực. Tôi chỉ nói cho con bé, tôi với Giang Ly thuộc loại nhất kiến chung tình không rời nửa bước [ tự mình ói trước tiên">.
Hạp Tử nghe xong lời tôi nói, mở to hai mắt không – thể – tin nhìn tôi, sợ hãi than một tiếng: “Hai người lần đầu tiên gặp mặt đã kết hôn?”
Tôi gật đầu, ở trong xã hội đề cao hiệu suất mà nói, tốc độ chính là vũ khí.
Hạp Tử lắc đầu, bất an nói: “Bà quá xem nhẹ chuyện hôn nhân rồi!”
Tôi oan ức nhìn nó: “Bọn tôi nhất kiến chung tình mà….” Khốn, tự mình làm mình nổi da gà. Kỳ thật tôi định nói là, hôn nhân đối với tôi, chính là trò đùa…
Hạp Tử rõ ràng tin lời tôi: “Nhất kiến chung tình cũng không thể thiếu lý trí như vậy. Mọi người đều nói, kết hôn là chuyện của hai gia đình chứ không phải riêng hai người, bà bây giờ ngay cả lai lịch của hắn cũng không biết, đã cùng hắn đăng kí, bà, bà thật sự là bị tình yêu làm cho mê muội rồi….”
Tôi cúi đầu mặc niệm: Tôi là bị mẹ tôi khóc làm cho mê muội mà.
Hạp Tử kéo tôi: “Giấy kết hôn đâu cho tôi xem.”
Tôi ngoan ngoãn dâng lên. Hạp Tử nhìn ảnh chụp trong giấy kết hôn, đánh giá một phen, gật đầu nói: “Bề ngoài không tệ. Hắn cao bao nhiêu?”
Tôi lắc đầu: “Không biết, đại khái hơn tôi một cái đầu.”
Hạp Tử lại gật gật đầu, tiếp tục thẩm vấn: “Làm nghề gì?”
Tôi: “Không biết, nghe nói là làm kỹ sư.” Sau này mới biết, kỹ sư cái đầu hắn á…..
Hạp Tử: “Kỹ sư cũng có loại này loại kia, tên
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm