Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Chân ngắn sao phải xoắn

thể không vắt chân lên trán mà nghĩ ngợi về cách cư xử của Lãng Tử.

*********************************************************************************************************************

Có một ông khách nước ngoài đã đập bàn, đập ghế chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng không thương tiếc chỉ vì tôi không thể liên lạc được với sếp Tam Mao của mình. Ông ta thậm chí còn mắng tôi là “đồ con lừa”, trời ạ, cục tức đã dâng lên tận cổ thiếu chút nữa là tôi tung chưởng với ông ta rồi. Nhưng nhờ có sự kiềm chế siêu phàm của mình mà tôi vẫn một mực nhỏ nhẹ với ông ta. Tôi thề, tôi đã nhìn kỹ mặt ông rồi, nếu lúc nào đó tôi gặp ông ở ngoài đường, ông đừng trách tôi là ác nhé. Cuối cùng, tôi đã tốn bao nhiêu nước bọt để tiễn ông ta về, khổ không biết sếp tôi đã đắc tội gì với ông ta mà gớm thế, hay là ngoại tình với vợ ông ta nhỉ ? Cũng có thể lắm chứ, nhiều người già nhưng có tí tiền là đổ đốn ngay.

Mặc dù ông ta đã đi, nhưng cục tức của tôi cứ dồn ứ trong cổ, tôi phải gào thét, phải đập phá gì đó mới mong giải tỏa được nỗi bức bối này. Không suy nghĩ gì thêm, tôi lao lên sân thượng tòa nhà. Vừa mới nhô đầu lên, tôi nhìn thấy bóng một người đàn ông đang đứng tư lự. Mặc kệ, tôi phải xả nỗi bực tức này đã, anh ta là ai ? đang buồn chuyện gì thì có liên quan gì đến tôi. Tôi nhảy xổ ra, bắc loa tay lên mồm và ngửa cổ lên trời hét cật lực.
- A…a….a……a……….a…!
Người đàn ông kia giật mình quay lại nhìn tôi. Ối trời, Lãng Tử ! Anh ấy hốt hoảng nhìn tôi.
- Có chuyện gì thế ?
- À… không… không có gì !
Nói dứt câu tôi chạy biến. Có hâm mới ở lại nói chuyện vào lúc đó. Tôi dù xinh đẹp, dù thông minh đến đâu thì cũng phải biết xấu hổ chứ.

Ngày hôm đó, sự xuất hiện của ông khách đã xóa tan tinh thần làm việc vui vẻ của tôi. Tôi mất cả buồi chiều để ngồi trong phòng sếp Tam Mao kể tội ông ta. Tôi cũng không quên nhấn mạnh rằng, nếu gặp ông ta thêm một lần nữa, tôi sẽ thực thi công lý ( tức là tung chưởng ấy mà) . Được cái, sếp tôi rất dễ thương, ông ngồi im, thi thoảng tủm tỉm cười khi nhìn tôi đang đi đi lại lại hoa chân múa tay chém gió nhiệt tình. Đấy, nếu ông ấy cũng như thế khi tôi đề nghị tăng lương thì có phải độ dễ thương đã tăng lên bội phần không ? Đằng này, nghe chém gió thì thích mà nhắc đến tiền thì mặt như mặt khỉ. Nói chung, tóm lại là cuối cùng vẫn có người nghe tôi, thế coi như tôi được an ủi rồi. Nhưng báo hại, hôm đó tôi lại phải về muộn vì phải giải quyết nốt việc còn tồn đọng trong ngày. Đấy, chém gió không phải lúc nào cũng có lợi đâu nhé. Tôi cắm mặt vào giấy tờ cho đến tám giờ tối. Bụng đói meo, khổ thân tôi, cái lão Hoành Tá Tràng hôm nay mà mang bánh rán đến có phải tốt không ?. Tự nhiên tốt đột xuất được có một ngày rồi bặt vô âm tín. Tôi vừa nguyền rủa hắn vừa xách túi đi về.

Khi đang thất thểu ra bến xe bus và lòng thì không ngừng nghĩ đến cái bánh rán, bỗng có người gọi tôi.
- Phương !
Ai mà gọi tôi đầy dịu dàng thế nhỉ ? Tôi ngoái lại, Lãng Tử đang ôm túi chạy đến. Tôi suýt xỉu. Tự nhiên Lãng Tử lại chạy theo tôi sao ? Ông trời ơi, tí nữa còn về đừng để ông Thiên Lôi làm sét đánh con nhé, con biết hôm nay thể nào trời cũng động rồi. Lãng Tử đến gần tôi.
- Sao em về muộn thế ?
- À… em ở lại làm nốt việc.
Tôi bước đi tiếp để khỏi choáng váng. Lãng Tử vẫn bước theo.
- Này, có chuyện gì vậy ?. Lãng Tử hỏi tôi.
- Chuyện gì đâu ? xe em vứt rồi nên em đi xe bus thôi.
- Không, ý anh là chiều nay… trên sân thượng ấy.
Úi, chết cha, anh ấy vẫn nhớ chuyện đó à ? Người gì mà nhớ dai thế. Tôi vẫn bình thản nhưng trong lòng thật sự không hiểu nổi tại sao Lãng Tử lại thay đổi một trăm tám mươi độ như thế.
- Không có chuyện gì đâu, stress ấy mà.
- Ừm, cũng đúng. Đôi lúc anh cũng muốn hét lên cho vơi đi mọi thứ mà không bao giờ anh làm được như em.
Cái khỉ gì đây ? Sao anh ấy lại đổi sang kiểu giọng chị Thanh Tâm tâm tình với mình thế này. Tôi chẳng biết nói gì, chỉ mỉm cười bước tiếp. Nói thật, tôi cãi nhau thì giỏi chứ chuyển sang tâm sự thì… ngu cực, đành im lặng cho nó xong chuyện. Lãng Tử vẫn đi cạnh tôi, kỳ lạ thật. Tôi đành phải hỏi.
- Ơ sao anh đi bộ thế ?
- À… anh… cũng… đi xe… bus !
- Giàu thế đi xe bus làm gì cho khổ.
Tôi đáp thản nhiên. Lãng Tử cười.
- Ai nói giàu thì không nên đi xe bus ?
- Chẳng ai nói, nhưng đó là chân lý !
Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, đến hàng bán thú bông ở ngay gần điểm chờ xe bus, bỗng nhiên Lãng Từ nói.
- À, anh muốn nhờ em một việc !
- Việc gì ?
- Em chọn giúp anh một con thú bông đi !
- Anh tặng vợ hay con hay cháu hay là ông bà nội ngoại ?
- Ơ hay, ông bà nội ngoại cũng cần gấu bông à ?
Lãng Từ cười, còn tôi cũng cười, nói chung tiện mồm thì nói thế thôi, chứ đương nhiên thằng đần nó cũng biết không ai tặng gấu bông cho ông bà nội, ngoại. Tôi đứng lại nhìn một lượt, trời ạ, từ bé đến giờ tôi có biết ba cái trò này đâu. Tôi chẳng dám chọn giúp, sợ mình thích mà người ta chê thì có phải bẽ mặt không. Lãng Tử thấy tôi đứng hơi lâu nên nhiệt tình nhảy xổ vào ôm một em búp bê ( mà không phải búp bê, nó nửa người nửa thú nên tôi chẳng biết gọi nó là gì ), em này màu sắc lòe loẹt nhất mà tôi từng thấy, váy da cam, áo xanh da trời viền vàng, tóc màu xanh, chân màu đỏ. Lãng Tử giơ nói lên, vẫy vẫy đầy hào hứng.
- Con này được không ?
Tôi nhìn khuôn mặt hào hứng của Lãng Tử và nhìn con vật kỳ dị đó. Thôi được, dù sao cũng có phải của tôi đâu mà tôi đắn đo, tôi cũng có phải bỏ tiền ra đâu mà suy nghĩ nhiều. Ngay lập tức tôi gật đầu cái “rụp” mà trong lòng thầm nghĩ, chết, vợ anh ta mà biết mình chọn giúp anh ta con vật này để tặng cô ấy thì mình bị chửi ba kiếp chưa xong mất. Nhưng kệ, vợ anh ta chửi thì anh ta nghe chứ có phải tôi nghe đâu mà sợ. Lãng Tử vui vẻ trả tiền rồi ôm con gấu đi ra, quả thật tôi nhìn anh ấy mà lòng không hiểu nổi, sao một kẻ đẹp trai như thế mà gu thẩm mĩ thì tồi tệ đến nhường ấy. Bỗng nhiên, Lãng Tử dúi con vật đó vào tay tôi rồi nói rất nhanh.
- Tặng em đấy !
- Em á ?…
Tôi choáng

Google PlusTwitter

[20/50] < 1202122>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

Old school Swatch Watches