đâu ? Mẹ tha cho con. Nhưng mẹ tôi chả thèm nói gì, bà đi ra và đóng sập cửa lại. Thế là toi, biết thế mình không cho lão Hoành Tá Tràng dắt mình về làm gì, “ Cuộc đời thật lắm gian nan, người tốt thì ít kẻ gian thì nhiều”. Trong trường hợp này, chẳng biết ai tốt ai gian nữa.
Tôi nằm bẹp xuống giường, cái chân bây giờ mới thực sự đau, chỗ vết khâu như căng lên, tưng tức. Trời ạ, thân làm tội đời, biết thế lúc chiều tôi gào to hơn, đấm đá Hoành Tá Tràng cật lực để anh ta thả tôi xuống trước khi đuổi cướp thì đâu đến nỗi. ( À, mặc dù vậy tôi vẫn thấy rất tự hào vì mình được mọi người khen là dũng cảm, mặc dù tôi chẳng qua chỉ là đứa ăn theo). Tôi vừa xoa chân, vừa không ngừng nguyền rủa Hoành Tá Tràng.
Tôi vớ điện thoại, định xỉ vả cho anh ta thêm một trận nữa, nhưng phát hiện ra, mình có tám cuộc gọi nhỡ từ Lãng Tử. Thế là tôi lại nhấc điện thoại lên, đặt điện thoại xuống băn khoăn xem có nên gọi lại cho Lãng Tử hay không. Mà thôi, người ta gọi cho mình tám cuộc, thì mình cũng nên gọi cho họ một cuộc cho lịch sự chứ. Tôi bấm máy gọi Lãng Tử, ngay lập tức đã nghe tiếng Lãng Tử hỏi dồn.
- Phương à ? Em sao thế ? Sao anh gọi cho em mãi không được ?
- Em để điện thoại trong túi nên không biết. Có chuyện gì không anh ?
- Anh phải đi Sài Gòn công tác đột xuất, lúc nãy gọi để gặp em trước khi đi, mà gọi mãi chẳng được.
- Ô ! Thế là được đi Sài Gòn à ? Sướng thế, đã đi chưa ? ( Vô duyên không chịu được)
- Anh vào đến nơi rồi ! Lần sau em đừng để điện thoại trong túi nữa nhé, anh gọi không được nên sốt ruột quá !
- À, thực ra bình thường em hay để ở túi quần, nhưng hôm nay bị ngã…
- Sao, em ngã á ? Có làm sao không ?
- À, khâu có năm mũi ở chân ý mà, hơi đau một tẹo, nhưng chẳng sao.
- Cái gì, tận năm mũi mà bảo là không sao à ? Giờ em đang ở đâu ?
- Em về nhà rồi, chăn ấm nệm êm rồi…
Đấy, cuộc đối thoại của tôi và Lãng Tử sẽ dài dằng dặc nữa nếu như tôi không nhớ ra rằng mình là đứa gọi điện. Tôi hốt hoảng lấy cớ đang buồn ngủ để cúp máy, và vội vàng kiểm tra tài khoản ( đúng là đồ ky bo) . Phù, may quá, may mà cắt kịp thời không thì con cà con kê mãi thì chết.
Tôi bắt đầu chìm vào giấc ngủ, lòng cảm thấy ấm áp khi nhớ lại những lời hỏi thăm của Lãng Tử. Từ bé đến giờ, chưa có người con trai nào nói với tôi nhẹ nhàng và “tử tế” như thế, tôi cảm thấy như tim mình đang có một cơn dư chấn nhẹ, mặc dù, đến tận lúc này tôi vẫn chưa tìm ra nguyên do nào khiến Lãng Tử lại thay đổi nhanh đến thế. Tóm lại, vẫn rối rắm và chẳng tội gì phải nghĩ thêm nữa, trong lúc chân đang đau, người đang mệt thế này thì đi ngủ là thượng sách.
Tôi đang chìm trong giấc ngủ và mơ thấy mình đang chu du tận bên trời Mỹ, lạc vào Hollywood và đi dự tiệc cùng anh Tom Cusie với hàng ngàn ống kính máy ảnh đang chĩa vào mình thì chuông điện thoại réo lên. Tôi lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở vồ lấy cái điện thoại, chẳng biết đứa dở người nào gọi điện, đang dọn sẵn mồm để mắng cho một trận thì bên kia đã gào rú lên.
- Xuống ngay ! Cô có biết mấy giờ rồi không hả ?
Các bạn biết là ai rồi đấy, thế là tan tành một giấc mơ hoa, tan ba đời liễu. ( Tiện mồm thì than thế cho nó vần, chứ chẳng ý nghĩa gì đâu )
Tôi nhìn đồng hồ và phốc ngay xuống giường, ối mẹ ơi. Sau một đêm ngủ dậy tôi đã quên béng cái chân đau của mình, giờ thì khi nó chạm đất, nó khiến tôi thấm thía thế nào là đau. Định ngoác cái mồm ra khóc, nhưng sực nhớ ra nếu mình không nhanh chân lên thì sẽ phải nhìn cái bản mặt dài như cái bơm của sếp Tam Mao. Vì thế, thôi thì cố gắng lết đi sửa soạn, nếu không muốn nhìn cái mặt bầm như quả nho của sếp Tam Mao và những cái lườm sắc nhọn của các mụ mái già.
Tôi lê lết thân tàn xuống nhà, và xỏ chân vào đôi dép xỏ ngón. Trời ạ, chân với chả cẳng, đi dép xỏ ngón còn đau, chẳng lẽ đi chân đất ?. Càng đau, tôi càng tức lão Hoành Tá Tràng, đã thế nhá, bà sẽ hành cho biết mặt. Hoành Tá Tràng đứng chờ tôi trước cổng với khuôn mặt sưng sỉa không kém. Nhìn thấy cái bản mặt của tôi, anh ta đã vội vàng xỉa xói.
- Biết ngay mà, con gái con lứa, chỉ có ăn với ngủ !
- Thế con trai thì không cần ăn với ngủ chắc ?
- Vớ vẩn, cãi cùn ! Lên nhanh cho tôi còn đi làm.
- Nhanh cái con khỉ… đau muốn chết đây.
Lúc này, Hoành Tá Tràng mới nhìn xuống chân tôi, mặt anh ta cũng có đôi phần như đang chia sẻ. (Gớm, lúc đó mà còn ngoác mồm ra cười thì tôi đấm cho vênh mõm ấy chứ.). Hắn le te dựng xe chạy đến dìu tôi, giọng có phần chùng xuống.
- Có đau lắm không ?
- Anh thử bị khâu năm mũi như tôi xem có đau không mà cứ hỏi.
Hoành Tá Tràng cun cút dìu tôi ra xe mà không dám cãi lại. Khà khà, xem chừng hắn cũng có tí chút lương tâm. Khi tôi ngồi yên trên xe, hắn đưa cho tôi gói xôi.
- Đây, ăn đi, tôi biết ngay là cô chưa ăn sáng mà.
- Không, tôi thích ăn phở cơ !
- Điên à ? Cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không ? Chờ được cô ăn xong bát phở thì đến giờ nghỉ trưa.
- Ý anh là giờ tôi phải vừa ngồi trên xe, vừa nhồm nhoàm ăn xôi à ?
- Sao nữa, không muốn ăn à ? Hay là muốn rảnh tay để ôm tôi ?
Tôi thề, nếu chân tôi không đau thì kiểu gì tôi cũng song phi cho hắn một cái. Thật đáng hận, vì cái chân đau mà tôi trở nên hiền thục thế này đây. Tuy không song phi được hắn, nhưng tôi vẫn không thể không gằm ghè.
- Tôi không bị thần kinh đâu nhé. Tôi duyên dáng thế này mà vừa đi vừa nhồm nhoàm nhai thì có phải mất mặt không ?
- Ô ! nhìn lại mình đi, như cô mà gọi là duyên à ?
Máu trào lên não, tôi uất đến nỗi muốn ném thẳng nắm xôi vào mặt anh ta. Nhưng, tội gì, xôi nhìn cũng ngon, ném đi lại phí, với lại tôi đã ăn gì đâu.
- Đồ tiểu nhân ! anh ghen với sự duyên dáng của tôi hử ?
Hoành Tá Tràng cười tủm tỉm rồ ga vút đi. Tôi cầm nắm xôi và không kiềm chế nổi, tôi bốc ăn ngon lành. Dù sao, việc quái gì phải xấu hổ, có ai biết tôi là ai đâu. Tôi đến được Hoành Tá Tràng dìu lên tận phòng làm việc ( Nói thật, thiếu chút nữa thì anh ta cõng tôi, may mà tôi kiên định ), anh ta lườm tôi cháy cả mặt rồi nói.
- Bao giờ về thì gọi cho tôi.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm