cha Tôđoạt lấy một tấm hình, đắc ý đưa cho Tô Tô,”Ngươi xem thẳng bétrai trong hình một chút, còn nhớ rõ không? Thời điểm ởnhà trẻ, các ngươi còn học chung lớp đấy!”Tô Tô nhận lấy hình, mơmàng trong ký ức nhớ lại. . . . . . Saumột hồi lâu, nàng mới nhíu mày một cái, chỉ vào bé trai trongtấm ảnh, lòng đầy căm phẫn nói: ”Ta nhớ ra rồi, hắn là tên mậpsao! Hắn làm cho người ta thấy chán ghét. . . . . . Tròn phúngphính lại xấu xí quá mức, luôn mút lấy nước mũi, bắt lấy đuôi samcủa ta, sau lại bị ta một cước đạp xuống sông băng, kết quảđụng nát lớp băng, rắc rắc chìm xuống . . . . . .”Nghĩ nửa ngày lại để chonàng nhớ lại những thứ không tốt như vậy, cha Tô cùng mẹ Tôliếc mắt nhìn nhau, đồng thời im lặng nhìn trời.Mẹ Tô cũng sẽ không cứ như vậy buông tha, nàng hít sâu mấy hơi lại hướng Tô Tô nói: ”Tô Tôa, ngươi đừng bị trí nhớ trước kia che mắt! Bây giờ ADạ lớn lên rất tuấn tú, cùng khi còn bé hoàntoàn bất đồng!”“Cùng ta có một chút nào quan hệ sao?” Tô Tô vô tội hỏi ngược lại.Vòng quanh, vòng quanh, rốt cục cũng đi tới chủ a đề chính! Mẹ Tô nghe vậy, nhất thời cặpmắt sáng lên, ”Không phải là 『 một chút nào 』quan hệ, mà là 『vô số chút nào 』quan hệ! Tô Tô a, thật ra thì. . . . . Hắn chính làvị hôn phu của ngươi!”Ba chữ “vị hôn phu”, từ lỗtai truyền tới thần kinh đại não, vẫn vọng về trong đầu TôTô; vị hôn phu? Nàng ngay cả một người yêu cũng không có, từ nơi nào nhảy dù xuống một vị hôn phu a? Mẹ nàng sẽ không phải blà. . ... . Từ thời không nào xuyên qua tới chứ?Mẹ Tô thấy Tô Tô bộ dạngngây ngốc, vội vàng giải thích: “Thật ra thì chuyện này, còn phải ngượcdòng đến ông nội đã chết của ngươi. Năm đó, ông nội ngươi dưới cơ duyênxảo hợp, cứu ông nội của A Dạ. Mặc dù lúc ấy ngươi mới năm tuổi, nhưngông nội của A Dạ đã đập bàn quyết định ngay tại chỗ để cho ngươi làmcháu dâu của Mộ gia bọn họ. Đã nhiều năm như vậy, vốn là chúng ta cũngnghĩ chuyện này chẳng qua là tùy tiện nói một chút mà thôi, qua rồi thìquên đi. a Thế nhưng ngày hôm qua, nhà bọn họ tìm tới nhà chúng ta, cònnhắc lại chuyện này!” Mẹ Tô vui vẻ nói: “Nếu như không phải là ông nộingươi, lấy điều kiện nhà chúng ta, làm sao ngươi có cơ hội gả vào nhàgiàu có? Cho nên đây là mệnh a! Tô Tô, ngươi chính là có mệnh làm thiếuphu nhân a!”Tô Tô không thanh cao hô to: “Ta không lấy chồng”, cũng khôngcó hớn hở vội vả đáp ứng, nàng có mộtnguyện vọng như vậy,không sai, làm một thiếu phu nhân không buồn khônglo. Thế nhưng . . . . . .Nàng dù sao cũng là một cô gái lãng mạn, tìnhcảm vân vân… cũng rất cần a?Cha Tô, mẹ Tô nhìn vẻ mặt Tô Tô thần sắc mờ mịt, thật sự không cách nào tưởng tượng nàng lúc này đang suy nghĩ cái gì?Bọn họ thấy Tô Tô ngồi trênghế mây, dáng vẻ chống cằm nghiêm túc suy tính. Mẹ Tô huých cánh tay cha Tô, cha Tô bất đắc dĩ cũng khuyên bảo: “Tô Tô a, ngươi cả ngày đọcsách, là một con mọt sách, đơn thuần giống như tờ giấy trắng, ra xã hộicũng sẽ bị người ta lừa gạt, chẳng bằng nghe chúng ta lời nói,hảo hảo gả đi?”Thấy Tô Tô không trả lời,cha Tô cũng bất đắc dĩ, hắn tùy ý từ trên bàn cầm lên quyển d0″Kinh tếhọc vĩ mô hiện đại phát triển cùng phản tư”, muốn mở ra xem một chút.Tô Tô lơ đãng ngước mắt,phát hiện quyển sách kia đang bị cha của nàng chuẩn bị mở ra, mắt thấysự tình sắp bị lộ! Nàng giống như lửa đốt cái mông nhảy lên, liều mạng đoạt lại uyển sách,khí lực lớn đến mức ngay cả cha nàng xuất thân bộđội cũng phải lép vế.“Đứa nhỏ này làm sao thế?Không phải là một quyển sách kinh tế học thôi sao?” Cha Tô đáy mắt mêmang, đột nhiên lại nhớ tới, Tô Tô đối với sách có một loại thích sạchsẽ, ai cũng không thể động tới, hắn vội hậm hực rút tay về, quay đầu nói với mẹ Tô: “Đứa nhỏ này thật là đọc sách đến u mê, đối với chuyện namnữ a hoàn toàn ngu ngốc, Ai! Vẫn là mau gả đi, chúng ta đỡ phải quantâm.” Mẹ Tô nghe vậy, gật đầu như bằm tỏi, toàn lực đồng ý.Sách kinh tế học? Đối vớichuyện nam nữ hòan tòan ngu ngốc? Tô Tô thíêu chút nữa bật cừơi, đemquyển sách kia ôm chặt trong ngực của mình, quyển sách này xác thực là “ Kinh tế học vĩ mô hiện đại phát triển cùng phản tư”, không sai, nhưngchẳng qua là bìa ngòai thôi, nội dung bên trong hòan tòan bất đồng.Tô Tô luôn luôn thích xemtiểu thuyết sắc tình, vì không muốn cha mẹ phát hiện. cho nên mỗi lầnđều đổi bìa sách tiểu thuyết sắc tình thành bìa sách có vẻ đạo mạo, dung cái này che giấu chân tướng,Nếu như nàng nhớ không lầm,dưới bìa sách “ Kinh tế học vĩ mô hiện đại phát triển cùng phản tư” nàylà tiểu thuyết sắc tình đứng trong thập đại dâm thư năm nay, còn là sách số lượng có hạn! Nếu như không phải ông chủ có cách đặc biệt giúp nànglấy đựơc, nàng có thể vĩng viễn cũng không có cơ hội có nó!Sách này H đặc biệt nhiều,nam chính nữ chính làm từ phòng bếp đến phòng khách, lại từ phòng kháchlăn đến phòng ngủ, miêu tả các bộ phận cùng thiên hình vạn trạng vậnđộng một cách lộ liễu, làm ngừơi xem nóng máu sôi sục, kích động khôngthôi.Nếu như vừa rồi cha nàng mởquyển sách này ra, không biết sẽ như thế nào? Hộc máu? Nói không chừngcòn té xỉu! Trong mắt họ, nàng vẫn là học sinh ngoan an phận thủ thừơng, một thục nữ đàng hòang theo khuôn phép cũ, làm sao có thể lien quan đến những lọai sách bất nhã này? Tô Tô quả thực khó có thể tưởng tượngtrừơng hợp bị cha mẹ phát hiện, không biết sẽ gây chấn động thế nào a?Trong mắt không khỏi hiện lên một nụ cười.Vì không để cho cha mẹ sinhnghi, Tô Tô bận bịu cất tấm ảnh chụp đi sau đó đem cha mẹ đẩy ra ngòai,bộ mặt nghiêm túc nói: “Các ngươi cũng đi ra ngòai, trước hết để cho tayên lặng một chút, để cho ta suy nghĩ thật kỹ…”Bộ dáng Tô Tô cấp bách như vậy, cha Tô, mẹ Tô cho là thái độ thẹn thùng của nữ nhi, liếc nhìn nhau, hài long lui ra ngòai.Sauk hi mời cha mẹ ra ngòai, Tô Tô một mình ngồi trên ghế mây, cầm sách lên tiếp tục xem, nhưngtrong đầu luôn hiện ra cảnh tên mập chảy nứơc mũi đè trên ngừơi mình rên rỉ; Tô Tô nghĩ tới trừơng hợp như vậy, đã thấy ghê tởm, vội vàng lắclắc đầu, đem những cảnh tựơng khó coi kia đuổi ra khỏi đầu mình.Số lần nàng xem tiểu thuyếtsắc tình, nàng đã không còn nhớ rõ. Nhưng quyển tiểu thuyết sắc tình đầu tiên nàng xem lại nhớ rất rõ, đó chính
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm