mình. Duy luôn ủng hộ Phương... và luôn chờ đợi...
Phương hít nhẹ mũi , hơi tách người ra. Cô tháo chiếc vòng cổ xuống, rồi tự mình đeo cho Duy...
_ Tớ đeo nó từ lúc học lớp 5 khi tớ có những giấc mơ về khu vườn hoa hồng với.... chàng hoàng tử của mình... Không bao giờ được quên rằng... Phương sẽ trở về vì lời hứa của chúng ta, nghe Duy?
Nhật Duy gật đầu... Bây giờ, không còn gì ngăn cản cậu nữa cả.... Cậu cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má Phương... Những tình cảm theo đó mà như ùa ra, Phương gục mặt vào ngực Duy, tận hưởng những giờ phút êm đềm cuối cùng của mình... Sẽ không bao giờ quên được... Đến chết cũng không quên được những rung động đầu đời này. Tất cả đẹp như một bài thơ viết trên giấy lụa hoa thơm phức... hòa trong tiếng nhạc ngân nga của tâm hồn son trẻ... Phải nhớ tất cả nghe Duy !
_ Mai tớ qua đón cậu... đến một nơi mà đã từ lâu tớ muốn đưa cậu đến...
_ Ừ...
_ Tố Phương ngoan ghê!
Bật cười vì câu đùa không đúng lúc của Nhật Duy, Phương chợt quên đi nỗi cô đơn của mình... Ấm áp vì những lời Duy nói...hay vì gì chăng nữa... cũng chẳng cần tìm hiểu làm gì... bây giờ phải tận hưởng đã!
………………………………………………………
Sân bay náo nhiệt giống như một ngày hội. Phương cố gắng mỉm cười với mọi người đi tiền biệt mẹ con mình. Trong đầu cô man mác giọng nói của Duy trong điện thoại. Cậu nói sẽ không ra sân bay tiễn Phương đâu... Nhìn chiếc máy máy đưa người mình yêu thương nhất...thì sẽ không thể chịu đựng được... Phương cũng không muốn bật khóc trước mặt mọi người... Đó là sự lựa chọn của cô !
_ Nhật DUy không đến à? _ Mỹ Phương hỏi nhỏ, hơi ngạc nhiên.
Khẽ lắc đầu, mỉm cười :
_ Hôm qua Duy có gọi cho tớ rồi mà... Cậu ấy không thể đến được... Các cậu ở nhà vui vẻ và cố gắng học tập nha !
_ Cậu ấy... có gì buồn nhớ mail về nhé ! _ BẢo Quốc thở dài
_ Sao giờ đã thấy nhớ cậu vậy trời?
Cả bọn lại ngậm ngùi, lòng buồn rười rượi. Ông Minh lại gần, ôm siết con vào lòng, hôn lên trán Phương :
_ Phải cố gắng nghe con... Nếu không chịu đựng được thì hãy quay về... Con phải nhớ là còn bố, các bác các chú nữa...
Phương gật đầu. Cô vẫy tay chào mọi người lần cuối cùng trước khi theo mẹ vào trong... Tự nhiên một giọt nước mắt rớt xuống tay Phương, cô hốt hoảng lau đi... Mẹ mỉm cười nhẹ, ôm Tố Phương vào lòng, thì thầm :
_ Tội nghiệp con tôi !
Nhật Duy tựa người vào cột, nhìn về phía sân bay. Dáng Tố Phương nhỏ dần và mất hút... Cô ấy đang đi về phía không có mình ! KHông có tất cả những gì có thể che chở bảo vệ cô ấy... MÌnh chỉ có thể cầu nguyện, nghĩ về cô ấy hàng giờ... mong cô ấy bình an... Chỉ làm được duy nhất việc ấy !
Cay đắng với ý nghĩ bất lực ấy, Duy bước nhanh ra phía cửa kính... Bên ngoài hành khách đang lên máy bay... Thì thầm gọi tên Tố Phương, Nhật Duy mỉm cười nhẹ... Cậu nghĩ đến chuyện sẽ gặp lại cô trong một tương lai gần... Không thể có gì ngăn cản cả !
Máy bay cất cánh, Phương cảm thấy nao nao... Khi bước chân lên bậc thang, cô nghe thấy đâu đó vang lên tiếng gọi tha thiết, cầu chúc cô lên đường bình an của Duy... Cậu cũng ở lại bình an nha Duy !
_ Tố Phương...
_ Dạ?
Bà Hiền Lan mỉm cười động viên :
_ Mẹ biết con đang buồn lắm, hụt hẫng lắm... Nhưng thời gian là một liều thuốc tốt nhất cho những vết thương... Con còn nhỏ tuổi, sẽ còn phải nếm trải nhiều khó khăn... Hãy biết nuốt nước mắt vào trong để kiên cường mà sống đường hoàng... Nghe con?
Phương nghĩ đến thời gian, và lớp bụi phủ của nó. Những lớp bụi phủ dày lên những gì đỏ rực nhất, có thể làm nó thôi ấm nóng... Bỗng dưng Phương mỉm cười chua chát... Đừng sợ như thế ! Chẳng phải DUy đã bảo tin DUy , tin mãi mãi sao? Chắc hẳn tình cảm của Duy là một thứ lửa đỏ rực, vĩnh viễn vượt lên trên những lớp bụi dày của thời gian để ấm nóng mãi... để sưởi ấm mãi mãi... " Tố Phương... đến nơi rồi, dậy thôi !"
Tố Phương mở choàng mắt... Máy bay đã hạ cánh sau một khoảng bay dài, hành khách đang lục đục kéo xuống.
Phương và mẹ cũng rời chỗ người, theo đoàn người đi ra.
Bầu trời của nước mỹ cũng xanh nhưng khác với bầu trời Hà Nội quá ! Tiếng ồn ào huyên náo cũng khác... Tiếng Việt thân thương không còn mà chỉ còn lạ lùng những tiếng mà Phương chưa bắt kịp âm điệu... Phương giúp mẹ đẩy đồ ra... giật mình bởi tiếng gọi trầm bổng :
_ Hiền Lan... Ở đằng này!
Mẹ nhìn lên, cười tươi khi thấy một người đàn ông trạc tuổi mẹ đang giơ bó hoa vẫy vẫy. Tố Phương ngẩn người ra, chú ấy là người Việt !
Một lát sau, Tố Phương mới biết đây là đồng đội của mẹ. Ngày xưa là bạn thân của mẹ, sau khi tốt nghiệp xong qua bang Washington này học tiếp rồi được điều lại ở đây luôn. Chú tên là Hồng Nam và là một người rất vui tính. Chú đến đón hai mẹ con về căn hộ mà mẹ được phân. Căn hộ không rộng lắm nhưng tiện nghi. Sắp xếp đồ đạc xong, chú Hồng Nam đưa mẹ con Tố Phương đi ăn trưa.Thức ăn có vị lạ, Phương không ăn được... Cô ngó quanh quất tìm kiếm khiến chú Nam ngạc nhiên :
_ Gọi thêm gì hả cháu?
_ Cháu tìm điện thoại...
Chú Nam mỉm cười :
_ Ở phía trong buồng kia... Cháu đã đổi tiền chưa?
Phương lắc đầu, nhìn mẹ. Nhưng chú Nam đã móc túi, rút ra mấy đồng tiền xu , đưa cho Phương. Nhận tiền rồi cảm ơn chú, Phương đi vào trong... Sau một số thủ tục gọi điện đi nước ngoài, Phương nghe thấy đầu dây một giọng nữ vang lên :
_ Alo... Xin hỏi ai vậy ạ?
_ Thưa... bác, cho cháu gặp Nhật Duy với ạ !
_ Ừ, cô chờ chút nha...
Tố Phương đợi chưa đầy nửa phút thì Duy đã... hấp tấp ở đầu dây :
_ Phương phải không?
_ Ừ... Tớ đây !
Một khoảng im lặng làm lòng hai đứa chao đảo... Tưởng như đã lâu lắm mới gặp lại...
_ Phương sao rồi?
_ Tớ vừa mới đi
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm