cô các thủ tục đưa tiễn mẹ đi xa và mua vé máy bay cho cô về Việt Nam...Phương căm ghét tất cả nhưng đã quá mệt mỏi để thể hiện... Và cô để mặc cho Ông Thượng Nghị Sỹ, ông Thống đốc mặc sức thể hiện... niềm thương tiếc bỉ ổi của họ... Bây giờ chưa phải lúc để các người phải trả giá...
Nước mắt đã ráo trên mi, trong Tố Phương chỉ còn nỗi đau khan... Henry đã gọi điện cho Nhật Duy là Phương đã bình an... Chỉ một điều đơn giản như bao điều khác... nhưng sâu xa trong đó là nỗi đau không giấu được.. Duy cảm nhận được một sự ngóng trông vô hình đang bủa vây mình... Chắc còn chuyện gì nữa xảy ra...
Phương tạm biệt căn hộ mà có lúc cô coi nói như tù ngục, xách chiếc va ly cá nhân ra xe. Henry đưa cô ra sân bay, lặng lẽ chấp nhận sự thật.. Cậu đã mất Phương mãi mãi!
Trong sự chia tay tiễn biệt, Phương chỉ cười... Khác với lần tiễn biệt trước, lần này cô thấy nhẹ nhõm vô cùng... Đi khỏi đây thôi... vĩnh viễn đi khỏi đây!
Phương quay sang Henry, đôi mắt cậu đượm buồn và có vẻ cam chịu. Phương biết cậu dằn vặt vì sự thật, thương cậu nhưng không thể nghĩ đến từ thỏa hiệp được.. Phương vĩnh viễn không thể tha thứ...
Henry chợt ôm Phương vào lòng, thì thầm :
_ Tha lỗi cho tớ, cho tất cả những gì đã xảy ra...
_ Cậu không có lỗi ! _ Phương thì thầm lại _ Nhưng hãy quên mình đi...
Phương tách người ra khỏi vòng tay Henry... cúi đầu chào mọi người rồi bước vào phòng kính, trên tay cô là bọc nhỏ có chiếc lị gốm đựng hài cốt mẹ...
Henry nhìn máy bay cất cánh , lòng buồn rượi... Phương đã quay trở về với Tổ quốc của cô ấy, trở về nơi không có cạm bẫy, không có nỗi đau nát lòng.. không có Henry... Những gì đã qua ở đây, cô ấy sẽ quên như cắt bỏ một ung nhọt đau đớn... _ Cậu đã gọi cho Nhật Duy chưa? _ Tony quàng qua vai bạn
_ Ừm... bây giờ đây...
Cậu mở máy, và chờ đợi.. GIọng Nhật Duy vang lên vội vã hệt như cậu đang chờ đợi cú điện thoại này vậy..
_ Henry...
_ Tố Phương... đang trên đường về Việt Nam... Tớ vừa tiễn cô ấy xong...
Giọng Henry nghèn nghẹn , Duy hỏi lại :
_ Có chuyện gì nghiêm trọng sao?
_ Mẹ cô ấy... đã mất rồi!
Duy lặng thinh... Vậy là những linh cảm ấy là đúng...Phương đang quay trở về với nỗi đau khôn nguôi.. Cậu đã khóc hết bao nhiêu nước mắt hả Phương?
_ Hãy chăm sóc Tố Phương nhé ! Cậu mà làm cô ấy khóc nữa, tô biết được , tôi sẽ đến và mang cô ấy đi ngay... cậu biết chưa?
Duy thở nhẹ... Henry có lẽ đang mang tâm trạng của cậu cách đây một năm... KHông thể níu giữ... người mà mình yêu thương nhất...
_ Được rồi !_ Duy thản nhiên _ Chuyến bay lúc mấy giờ?
Henry nghe lòng ứ lại, nhưng không còn thấy ghen tỵ nữa...
_ KHi Phương về.. hãy gọi điện báo cho tớ một tiếng nhé?
_ Ừ! Nhất định là vậy rồi!
Duy gác máy, mỉm cười nhẹ... Rồi sẽ vượt qua được thôi Henry.. Những dằn vặt hối hận trong cậu... theo thời gian sẽ nhẹ nhõm đi nhiều...
Tại bữa ăn sáng, Nhật Duy mân mê cốc cà phê sữa không chịu ăn uống gì.. Uyên dò hỏi :
_ Có chuyện gì à anh?
Ông Hoàng cười trêu chọc :
_ Hay bắt đầu để ý đến ai rồi? Không được đâu nhé, bố đã chọn đối tượng cho con rồi...
Duy ngước lên, lắc đầu :
_ Đâu phải vậy bố!
Mẹ cậu nâng cặp kính lên, nheo mày :
_ Thế con buồn vì không được đi chơi hè à? Không cần phải suốt ngày ở công ty đâu...
_ Đúng thế... con thông minh nên cũng dễ...
Duy thấy chán ngắt, muốn đứng dậy nhưng mẹ đã lên tiếng với vẻ nghiêm túc :
_ Con đã tặng ai chiếc vòng đó rồi?
Hiểu mẹ đang nói chuyện gì, và DUy không muốn né tránh, cậu nói thật :
_ Con tặng cho bạn gái con !
Ông Hoàng cau mày :
_ Đòi lại ngay.... Sao con lại tùy tiện thế hả?
_ Đó là của con , con muốn tặng ai mà cũng phải xin phép sao?
_ Nhưng nó liên quan đến sự suy vong của dòng họ..
Duy bật dậy, lạnh nhạt nói :
_ Con sống vì cuộc sống của con chứ không phải vì những cái hư ảo đó... Xin bố mẹ đừng ép con...
Nói xong, Duy bỏ lên lầu mặc cho Ông Hoàng điên tiết vò nát chiếc khăn lau. Thục Uyên im lặng, nghe tiếng tim mình trở đau... Cũng đã không còn là điều mới mẻ , vậy mà khi nhắc lại vẫn thấy đau âm ỉ...
Bà Trang Nhung bỏ kính xuống, nhìn chăm chăm vào Uyên, như muốn tìm hiểu sâu hơn :
_ Cháu có biết con bé đó không?
_ Cháu không biết ! _ Uyên lắc đầu _ Chỉ nghe nói chị ấy xinh lắm, cùng lớp với anh Duy ngày trước...
_ Xin lỗi cháu ! _ Bà Nhung thở dài _ Lẽ ra là cô và mẹ cháu trở thành thông gia... Nhưng sao cháu lại từ chối, chỉ coi nó là anh trai? Có phải đã rõ chuyện này từ lâu..?
Uyên cười nhạt nhòa :
_ Cháu cũng mới biết... nhưng anh Duy là người nhất nhất như một... Cháu chỉ biết đừng nhìn từ xa... Cô chú đừng cản anh ấy nữa...
_ Gia đình con bé ra sao? _ Ông Hoàng hỏi vẻ nghiêm trọng
_ Một gia đình công chức bình thường... Nhưng thiết nghĩ, tình cảm mới là quan trọng chứ ạ? Thôi, cháu xin phép...
Ông Hoàng lẩm bẩm :
_ Tình cảm à?
_ Tôi đi làm đây ! _ bà Nhung cũng đứng dậy, lảng tránh ánh mắt chồng...
Ông Hoàng nhìn theo bóng dáng vợ mà lòng buồn rười rượi... Mười tám năm trước , ông cũng bị bố bắt lấy người mà ông không yêu làm vợ... Vì quá uất ức , ông đã chán ngán và tự biến đổi mình... Giờ có lẽ nó đã thành thói quen... Nhưng Nhật Duy mà quen được con bé này thì rất tuyệt... Xinh đẹp, hiền dịu và quan trọng hơn gia thế của cô bé này sẽ là bàn đạp cho sự nghiệp kinh doanh của gia đình... Nhật Duy phải làm được điều đó...
Nhật Duy vừa gọi điện thoại hẹn Mỹ Phương, Bảo Quốc, Quốc Bảo tại công viên... Cậu gác máy xong thì Thục Uyên bước vào, khuôn mặt buồn buồn... Duy mỉm cười, dịu dàng hỏi :
_ Có chuyện gì làm công chúa buồn vậy?
_ Anh đi đâu thế? _ Uyên hỏi
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm