Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cô gái Đông dương

nữa cả....

Tên đại ca khoái trá cười, bàn tay thô ráp của hắn toan đưa lên... nhưng hắn đã rụt tay về, kêu như bị bỏng :

_ Cái gì vậy hả?

Hắn nhìn xuống tay... Bàn tay bị một viên đá nhỏ găm vào, đỏ rực lện Cả bọn hướng ánh mắt nhìn ra. Bên ngoài con hẻm, hình ảnh một người con trai đứng cạnh chiếc xe đạp hòa lẫn với ánh nắng buổi trưa... đẹp một cách kinh ngạc. Tố Phương đờ người vì ngạc nhiên.

_ Thả cậu ấy ra đi !

_ Hừm... ranh con... mày ăn gan hùm chắc?

Rời khỏi xe, người con trai ấy tiến lại gần, gương mặt thản nhiên như thể mọi chuyện đang diễn ra không có gì nghiêm trọng cả. Tố Phương khẽ lắc đầu như ra hiệu. Cô không muốn cậu bị liên lụy, dù gì thì cũng là bạn bè và... chính cô cũng đã gây họa cho cậu một lần rồi đấy thôi!

Tên đại ca rút viên đá ra, cười nhạt khi vết thương rỉ máu. Hắn nhìn Nhật DUy như đo lường rồi bất ngờ tung một cú đá mạnh và nhanh. Nhật Duy lé nhẹ nhàng, cậu xoay người, vung một nắm đấm vào ngay tên đang giữ tay Phương. Hắn bị bất ngờ thật, buông tay ôm mặt. Tố Phương đợi thế, đá ngay vào bụng tên còn lại. Cả bọn xông vào vừa đánh vừa chửi tục. Tố Phương gần như đuối sức khi hạ gục được một tên... và vì thế, một mình Nhật Duy phải cáng đáng hết... ba tên còn lại. Nhìn cậu vừa tấn công, vừa phòng bị... nhanh đến nỗi chóng mặt, Phương chợt thấy mình may mắn... Nếu không có cậu ấy thì.... Tiếng còi hụ của cảnh sát vang lên đúng lúc Nhật Duy cảm thấy đuối sức. Bọn du côn hơi hoảng, và ngay lập tức tên đại ca bị một cú đá mạnh của Nhật Duy vào bụng. Hắn chệnh choạng ngã, khi dậy được cũng là lúc cảnh sát ập vào.

Tống tên cuối cùng vào xe, chú cảnh sát mỉm cười chào hai đứa, rồi cũng lên xe. Con hẻm yên tình trở lại. Tố Phương ngồi bệt xuống đường, thở mệt nhọc. Nhật Duy nhìn cô chăm chăm, rồi yên lặng quay đi.

_ Đưa cánh tay đây nào...

Nhật Duy nhìn xuống tay mình... máu thấm qua chiếc áo trắng...đỏ thẫm một vùng. Cậu không thấy đau nên ngạc nhiên không biết bị thương từ lúc nào.

_ Tớ xin lỗi ! _ Tố Phương nói nhè nhẹ , cô rút một chiếc mùi xoa trong túi ra, luồn khéo léo qua cánh tay bị thương của Nhật Duy _ Về nhà cậu phải xem xét lại cẩn thận nha... Không biết vết thương có bị sao không nữa !

_ Đừng lo! _ Nhật DUy mỉm cười _ Cùng là dân nhà võ mà không biết sao? Bị thương là chuyện bình thường thôi mà.

Buộc nhẹ hai đầu khăn, Tố Phương ngước nhìn Nhật Duy, không thấy cậu nhăn mặt nên yên tâm hơn. Cô nhìn lại con hẻm, vẫn vắng lặng như nó vốn có. Vậy sao Nhật Duy xuất hiện đúng lúc?

_ Tình cờ đi qua thôi ! _ Nhật Duy nói như thể hiểu được cô nghĩ gì _ Tớ thấy cậu ở quán cóc, vẻ mặt cậu lúc đó đáng sợ lắm. Tớ biết chắc có chuyện rồi, nên đi theo cho chắc ăn...

_ Thế sao cậu không cứu tớ ngay lúc đầu?

Nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngạc nhiên của Phương, Nhật Duy cười nhẹ :

_ Bởi vì cậu không bao giờ biết sợ, cũng chẳng biết nghe lời ai... Một bài học cũng có khi không đủ...

_ Đồ ác man! _Tố Phương kêu lên, cô gục mặt vào cánh tay Duy, tự nhiên òa lên khóc _ Có biết tớ sợ đến thế nào không hả? Cậu đáng ghét lắm....

Nhật Duy bối rối. Không ngờ Tố Phương lại khóc... Không bao giờ cậu muốn làm tổn thương ai cả , đặc biệt là Tố Phương... Vụng về vuốt nhẹ tóc bạn, Nhật Duy thì thầm như một kẻ đang mắc lỗi lắm :

_ Tớ xin lỗi.... Không bao giờ có chuyện xảy ra như thế nữa đâu.

Tố Phương ngẩng đầu lên, mỉm cười qua làn nước mắt. Hình ảnh đó đẹp đến nỗi làm trái tim Nhật Duy run nhẹ...Chuyện gì kỳ lạ thể nhỉ?

Gạt nhẹ những giọt nước mắt còn vương trên má, Tố Phương đứng dậy. Nhật DUy cũng đứng lên, tay cầm luôn chiếc túi sách của Phương. Lại gần chiếc xe của Duy, Phương ngạc nhiên :

_ Xe mới à?

_ Không hẳn ! _ Duy mỉm cười _ Cái xe kia là của thằng bạn, tội nghiệp, nó khóc quá trời đấy !

Phương biết Nhật Duy nhắc đến vụ tông xe, nhưng cô chỉ cười:

_ Ừm... Cậu đưa tớ về nhé?

_ Nhưng đi ăn trước đã, ok?

_ Ok.

Thấy Phương cười vui, Nhật Duy cũng vui lây. Cậu chở Phương dưới cái nắng vàng mùa thu dịu dàng, dười hàng hoa sữa xanh nhàn nhạt. Tiếng Tố phương đều đều vang lên từ phía sau... Tất cả dịu dàng, tinh khiết đến nỗi Nhật Duy không muốn thở mạnh. Quả thật cậu sợ tan vỡ những cảm xúc mới mẻ này...

Xe dừng lại ở cuối con đường, nơi có một cửa hàng ăn nho nhỏ được sơn màu hồng nhẹ nhàng. Tố Phương thích không khí quán ngay lập tức khi bước vào. Trong quán rất ít khách. Họ ăn nhỏ nhẹ trong tiếng đàn ghi ta độc tốc nhẹ nhàng. Tố Phương bất giác nhón nhẹ chân vào một bàn sát cửa sổ, nơi có một chiếc rèm trắng vả vài cành hoa ti gôn rủ xuống tự nhiên. Nhật Duy lại quầy hàng, cười tươi với người đàn ông đã đứng sẵn ở đó.

_ Cậu Nhật Duy ! Hôm nay lại không ăn cơm nhà à? Như thường lệ hả?

Nhật Duy lắc đầu :

_ Không ạ ,Cháu đi cùng bạn _ Vừa nói cậu vừa nghiêng người để ông chủ nhìn thấy.

Ông ta cười đầy ẩn ý. Nhật Duy làm lơ, nói tiếp :

- Bác cho hai suất đặc biệt nhé?

_ Được thôi ! Chà, bất ngờ quá cậu Nhật Duy...

Nhật Duy phì cười, rời khỏi quầy hàng. Tố Phương đang ngắm nhìn ra ngoài khung cửa sổ, đôi mắt cô mơ màng như thể đang chìm vào một cõi mộng riêng tư. Không muốn phá vỡ không khí ấy, Nhật Duy nhẹ nhàng kéo ghế, nhưng Phương đã quay vào, mỉm cười :

_ Tớ đang nghĩ đến mẹ !

_ Mẹ cậu bị thương phải không?

_ Ừm... May mà không sao!

_ Nhìn cậu buồn... thật sự tớ không đành ! _ Nhật Duy dịu dàng nhìn vào mắt Phương _ Cậu hợp với niềm vui hơn là nỗi buồn đó !

Hơi cười, Tố Phương nhớ về thời gian trước. Đúng là chỉ có niềm vui....

_ Cách đây 5 năm, bố mẹ ly dị, một cú đánh hoàn toàn vào trái tim tớ. Niềm vui tuổi thơ cũng chấm dứt theo. Không muốn mẹ buồn, tớ tự tạo ra niềm vui bằng cách quậy phá, ngang bướng, bất cần...

Google PlusTwitter

[7/85] < 1789>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

XtGem Forum catalog