như kẹo bông từ từ trôi đi, tầng mây di chuyển, ánh mặt trờitrút xuống, khu vui chơi được ánh mặt trời mạ lên một ánh vàng óng ánh, chungquanh tràn ngập tiếng cười nói.
Đỗ xe xong, Đường Gia Nghê đeo kính râm, Doãn TrạchVũ cố tình né tránh đám người chạy đến cổng khu vui chơi.
Mười phút sau, anh thậm chí còn ngồi với cô ở trênvòng quay ngựa gỗ, anh chính là không lay chuyển được cô vừa đấm vừa xoa.
Vẻ mặt của Doãn Trạch Vũ bất đắc dĩ nhìn những đứatrẻ ngây thơ chung quanh, còn có một cô gái ngây thơ bên cạnh anh kéo anh,nhưng, trong lòng anh tràn đầy vui vẻ. Bởi vì khuôn mặt tươi cười của cô cùnganh tương đối cách xa, ở trong mắt trong lòng của anh, cô giống như một đứa trẻ,đứa trẻ nên được anh cưng chiều vào trong tim.
“Đây chỉ là trò chơi nóng người, chờ một chút chúngta đi ngồi cái kia, đu quay.” Đường Gia Nghê giơ tay ra, dường như lúc này côđã ngồi ở trên đu quay đồng thời đưa tay đón lấy những đám mây trên bầu trời, vẻmặt mong đợi.
“Biết rồi, con ma tham lam.” Anh cưng chiều mà giơtay ra sờ vào đầu cô, trên mặt là một nụ cười dịu dàng.
Nhưng Doãn Trạch Vũ không nghĩ tới chính là, cô muốnđi đu quay như vậy, thế nhưng lại sợ độ cao, anh nghĩ đến một tiểu thiên sứ sợđộ cao trên thiên đường, đột nhiên nhịn không được cười trộm.
“Này, có thể đón được đám mây rồi!” Anh nhắc nhởkhuôn mặt vùi đến trong ngực của anh, một đôi tay ôm chặt lấy anh để giảm bớt sợhãi của cô.
“Em sợ...” Giọng cô run lên, tay nhỏ bé vòng chặt eocủa anh, khiến cho bộ phận thân thể nào đó của anh mẫn cảm.
“Đừng sợ, ngồi trên đu quay với người trong lòng, làđiều hạnh phúc nhất trong cuộc đời, cho nên cùng nhau đối mặt, có thể vượt quanỗi sợ hãi.” Anh khó có được có kiên nhẫn.
Rõ ràng là cô lôi kéo anh đi lên, thân đứng tại chỗcao nhất cảm thụ nhưng lại muốn anh đến vỗ về cô, anh thực sự có chút dỡ khóc dỡcười.
Ở trong lời nói khích lệ của anh, Đường Gia Nghê daođộng, trong lòng giống như có chút can đảm, đầu cô nhẹ nhàng nâng lên, ngẩng mặtlên có thể cảm nhận góc độ làn gió mát nhẹ lướt, nhắm hai mắt, lông mày và lôngmi thật dài hơi rung động.
“Bây giờ em thử mở mắt nhìn xem.”
Cô mở mắt, miệng hơi mở, đôi môi tròn tĩnh và ửngsáng bóng của cô khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Đường Gia Nghê tràn đầy vẻ kinh ngạc, nhìn xuốngphía thành phố được ánh mặt trời ấm áp bao phủ, giống như hoàng cung trongvương quốc cổ tích. Đây là lần đầu tiên cô ở góc độ cao như vậy, nhìn thành phốnày, nỗi nhớ thời thơ ấu, những kỹ niệm thời thanh thiếu niên, nhất thời đềutrào lên trong lòng.
Mỗi một đường phố, mỗi một ngóc ngách, từng chút mộtchứa đầy hạnh phúc và bi thương, trong khoảng thời gian ngắn, cô cảm động đến rốitinh rối mù, nước mắt cũng trào ra hốc mắt.
“Sao khóc?” Doãn Trạch Vũ nhìn vào đôi mắt đẫm lệmông lung của cô, có vẻ luống cuống tay chân.
“Em cảm thấy rất cảm động... Em...” Cô lấy mu bàntay lau nước mặt, nghẹn ngào không nói nên lời phải nói, bị anh đưa tay kéo vàotrong ngực.
“Anh cảm thấy em thật sự là ngốc đến quá đáng yêu rồi!”Anh liên tục hôn tóc của cô, hận không thể cho tiểu bảo bối yếu đuối của anhlòng dạ này được quả thực là không có đạo lý, càng dịu dàng và che chở nhiềuhơn.
“Anh nói... Con người của em sao thế này? Tự chủkém, cảm xúc lại tràn lan, thật đáng ghét...” Cô vừa khóc vừa cười, càng khôngngừng quở trách mình.
“Nhưng anh thích nhất là em như thế này, em là mộtcô gái chân thật, muốn khóc liền khóc, muốn cười liền cười, không để ý ánh mắtcủa người khác, mà lại đem vui vẻ đều vẩy vào trong lòng của người khác.”
Mà anh, luôn luôn mang theo bộ mặt giả dối, dưới mặtnạ là vẻ mặt thế nào, tâm tình ra sao, chỉ có tự mình biết, anh thầm nghĩ.
Hôm nay, bọn họ chơi rất thỏa thích, cho đến màn đêmbuông xuống, mới trở về biệt thự.
“Trạch Vũ, ôm giúp em con gấu to này vào, em muốn lấybong bóng, còn có chocolate...”
Xe chạy vào gara, Đường Gia Nghê cầm con gấu trắngnhét vào trong lòng của Doãn Trạch Vũ, sau đó chui vào chỗ ngồi sau xe lấy rabong bóng và chocolate.
Cô là dễ dàng thỏa mãn như vậy, Doãn Trạch Vũ nhớ lạicuộc sống đã trải qua với một số phụ nữ trong quá khứ, mức độ xa xỉ so với cáicô gái trước mắt này, quả thực là khác nhau một trời một vực, nhưng, chính ngườiphụ nữ không hề mưu cầu như thế này, trái lại anh muốn cho cô nhiều hơn.
Khóe miệng của Doãn Trạch Vũ nở một nụ cười thần bí,nhìn bóng tối bao trùm biệt thự. Anh cho cô một sự ngạc nhiên, anh muốn để chonhững năm vừa qua không có tiểu công chúa làm bạn anh, nhận được bồi thường lớnnhất của anh.
Trong biệt thự yên tĩnh, Đường Gia Nghê tinh mắt,nhìn thấy trên bàn trà phòng khách bày biện một hộp quà lớn, khi cô quay mặtsang đang định nói cho Doãn Trạch Vũ biết, anh đã mỉm cười gật đầu với cô.
“Mở ra xem có thích hay không.”
Đường Gia Nghê từ từ đến gần, hai tay mở ra nắp hộp,ánh sáng màu bạc lấp lánh lọt vào trong tầm mắt, rực rỡ đến cô hoa mắt, cô dụihai mắt, cuối cùng nhìn thấy chiếc vòng cổ thủy tinh sáng ngời trước mặt, giàycao gót nhọn, còn có một chiếc lễ phục dạ hội chất liệu mềm mại.
“Những thứ này... Đều là cho em sao?” Cô kinh ngạcchỉ chỉ mình.
“Đương nhiên rồi, mặc xem một chút.” Anh cười nhẹ.
“Tất cả... Là của em? Được, em lập tức thử xem xem!”Cô vui vẻ ôm lấy hộp quà, bước vào phòng.
Sau khi Đường Gia Nghê mặc xong, lúc đang do dự cónên đi ra ngoài gặp Doãn Trạch Vũ hay không, anh đã đẩy cửa vào.
Vòng cổ thủy tinh vòng ở trên cổ trắng mịm của cô,nhẹ nhàng mà lướt qua chỗ xương quai xanh tinh tế kia của cô, sau đó là lễ phụcdạ hội, đều đã phát họa ra dáng người quyến rũ xinh đẹp của cô, cạp váy màu trắngbay xuống, gấu váy trùng điệp chập chờn mà rơi xuống, cô không có thói quenmang giày cao gót, không thể làm gì khác hơn là vén lên gấu váy đi đến trước mặtanh.
“Váy rất
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm