trại ảo của tôi hôm nay sinh con, thế nào cũng có rất nhiều người rình ở trển.
Mùi trà thơm mát ngọt lành, đề tài nói chuyện thoải mái, đối diện là mỹ nhân xinh đẹp tươi cười, còn có một bà già nói nhiều, cảnh đẹp vô cùng hòa hợp, vô cùng sảng khoái.
“Không còn sớm nữa rồi, cháu bà ở nhà còn chờ bà về ru ngủ, bà về trước nhé.” Bà A Mai sau khi uống vài chén trà, nhìn thấy tình hình tốt đẹp, tìm cớ chuẩn bị rời đi.
Tôi đang lo lắng cho gấu mèo con của mình đang bị rất nhiều người rình, thấy thế cũng đứng lên muốn trốn đi, ai ngờ Trình Gia Gia lại mở miệng. “Bà A Mai đi thong thả ạ. Lý tiểu thư, thời gian còn sớm, chi bằng chúng ta đi dạo một chút, cảnh ở bờ sông rất đẹp.”
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Trình thiếu gia đang nhìn tôi, vẻ mặt chờ mong rất chân thật, không giống giả bộ.
Này này, biểu hiện của tôi giống như sẽ tiến thêm một bước với anh sao?
Bà A Mai đi tới cửa rồi mà cũng xoay người lại giúp tôi trả lời. “Tốt lắm, tốt lắm. Nha Nha, dù gì cũng thành người một nhà cả rồi, con ra ngoài đi dạo với Gia Gia đi.”
Gấu mèo con ơi, coi như chúng ta không có duyên phận rồi!!!
Tôi mỉm cười, dịu dàng nhận lời: “Vâng.”
Đối với Trình Gia Gia đầy nghi vấn kia, tôi chọn phương pháp bảo thủ, binh đến tướng chặn, thủy đến thổ đấu, tôi dù không có lương duyên, cũng không hồ đồ liều lĩnh được. Ngày mai phải về hỏi kinh nghiệm An đại tỷ mới được, hai mươi bảy năm kinh nghiệm sống phong phú của cô ấy tuyệt đối có thể soạn thành một cuốn sử thi tình cảm cho tôi tham khảo.
Đêm đầu thu thật thích hợp để tản bộ, bờ sông gió lạnh phơ phất, nơi nơi đều thấy những bóng người đứng cạnh nhau thành từng cặp. Ở thành phố D, bờ sông này được người ta gọi là phố tình nhân. Vừa vào đêm, bờ sông u tĩnh, đèn đuốc mờ ảo, đúng là nơi lãng mạn để hẹn hò, các cặp tình nhân ở thành phố D đều hay chạy đến đây tự tình, dọc hai bên bờ sông chỗ nào cũng có cảnh xuân độc đáo.
Vừa tới bờ sông tôi đã hối hận, chúng tôi chỉ là đôi nam nữ vừa quen biết, ngay cả nội dung nói chuyện cũng chỉ xoay quanh vấn đề thời tiết, đi chỗ nào không đi, lại đâm đầu đi đến nơi sống sắc sinh hương thế này, ngồi trong quán trà còn tốt hơn nhiều.
Chúng tôi dựa vào lan can cạnh bờ sông hóng gió, còn chưa kịp thưởng thức cảnh sông trước mặt, thì bên cạnh đã xuất hiện một cặp tình nhân, cách chúng tôi hai ba bước, nhiệt tình hôn, chẳng xem người xung quanh ra gì, thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh ái muội làm cho người ta mặt đỏ tim đập.
Tôi nhanh chóng xoay người quẹo sang phải, cực lực phóng tầm mắt ra sông, bắt đầu tìm chuyện để nói. “Nơi này thật đẹp.”
“Đúng là đẹp thật.” Trình Gia Gia quay đầu nhìn tôi, ánh mắt là lạ, kèm theo một tia ý cười.
Tôi lập tức phát hiện lời mình nói không được ổn, bờ sông này phong cảnh đẹp, dân thành phố D ai mà chả biết, tôi lại cư nhiên nhìn cặp tình nhân bên cạnh, rồi tấm tắc khen cảnh đẹp.
Hai đứa đứng gần đó dường như muốn chứng minh cho lời tôi nói, hôn càng lúc càng nhiệt tình, tôi cảm giác da mặt dày cui của mình bắt đầu nóng lên. Tốt tốt, đèn ở đây mờ, không thể thấy được tôi đỏ mặt đâu.
Tôi đưa tay vuốt vuốt tóc, vụng trộm nhìn xung quanh, muốn tìm một chỗ không có mấy cặp nhiệt tình thế này.
Nhưng mà xem hết một lượt, tôi mới phát hiện lớp trẻ ngày nay thật là lớn mật, ở trảng cỏ không xa phía trước, khuất trong mấy bụi lùm, có mấy đôi tình nhân trẻ ngồi nằm đủ kiểu, mặc kệ xung quanh, làm mấy chuyện sỗ sàng đến nỗi khiến người ta líu lưỡi. Thậm chí có một cô gái quần áo đã tụt xuống hết nửa. Nhớ trước kia lúc còn đi học, tôi với Thôi Nam cũng từng đến đây thưởng hoa ngắm trăng một phen. Nhưng chúng tôi rất thuần khiết nha, cùng lắm chỉ là nắm tay nhau thôi, nhìn đông nhìn tấy cả nửa ngày, trốn trốn tránh tránh, nắm tay mà chẳng dám nhìn thẳng mặt nhau, hơn nữa lúc đó bờ sông cũng không đầy một vườn xuân sắc như bây giờ.
“Phía trước có một quán cà phê khung cảnh hữu tình, chi bằng chúng ta ghé đó ngồi đi.” Giọng Trình Gia Gia hiểu ý vang lên, ngắt ngang suy nghĩ của tôi.
Tôi ngượng ngùng ho hai tiếng, thu hồi tầm mắt, đang muốn mở miệng thì điện thoại bắt đầu reo.
Tôi vội vàng lầy điện thoại di động ra, không thấy hiện tên người gọi, liền nhận máy. “Xin chào.”
“Nha Nha, anh đang ở dưới lầu nhà em, Tiểu Thanh có tìm đến quấy rối em không?” Âm thanh trong điện thoại làm da đầu tôi căng thẳng, cái qué gì thế này? Tên Thôi Nam này là thiên lý nhãn sao? Tôi thật vất vả mới né tránh được anh ta, giờ anh ta lại tìm được tôi.
Tôi theo bản năng liếc nhìn Trình Gia Gia ở bên kia một cái, Trình Gia Gia đang đăm chiêu nhìn tôi, biểu hiện trên mặt có phần kì quái, xem ra anh ta
đã nghe thấy được, aizz, hiệu quả khuếch đại âm thanh cũng thật là tốt quá rồi, mấy lời tùy tiện này ai nghe mà chẳng nghi ngờ.
“Tôi nghe điện thoại.” Tôi gật đầu ý nói với anh ta, đi xa vài bước, trước mặt người khác, tôi vẫn phải trưng ra bộ dạng thanh thuần, không thể tùy ý ngắt ngang điện thoại như khi ở nhà được.
“Nha Nha, thật xin lỗi, xin lỗi em, đều tại anh cả, Tiểu Thanh trước kia rất rộng rãi, anh cũng không nghĩ cô ấy lại như thế.” Giọng Thôi Nam bắt đầu lải nhải.
“Rốt cục là anh muốn cái gì?” Đầu tôi lớn thế này mà có khi phải hỏng với anh ta mất, anh ta muốn làm cuộc sống của tôi hỏng bét mới bằng lòng sao?
“Nha Nha, đừng như thế, anh trước kia có rất nhiều chuyện hồ đồ, là anh không đúng. Cho anh thêm một cơ hội, anh sẽ đối xử với em thật tốt, không làm em đau lòng nữa đâu.” Nói xong lời cuối cùng, vị lão huynh này còn tình chân ý thiết nghẹn ngào một cái.
Tôi thật sự không muốn quan tâm nữa, nói thẳng.
“Thôi Nam, anh nghe đây, tôi lặp lại lần nữa.” Tôi liếc nhìn Trình Gia Gia, anh ta đang dựa vào lan can trước mặt, cách tôi một khoảng như thế, chắc là không thể nghe được tôi nói gì, tôi nén lại giọng nói bực tức. “Tôi với anh không còn cơ hội nữa, tôi có bạn
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm