cô gái kia nhìn quá tầm thường.”
“Nhưng anh ấy rất thân mật với nó.”
Véo má, đeo túi và không hề nhìn mặc cô.
“Có lẽ cậu ta chỉ coi nó như em gái.”
“Thật ạ?” Cô rất muốn tin lời ba mình nhưng trựcgiác mách bảo với cô không phải vậy.
“Ba biết con thích Tư Đồ Trác nhưng tình cảm khôngthể gượng ép được, rất khó mới có cơ hội gần gũi với cậu ta, con phải nhân cơ hộinày tiếp cậu cậu ta đi…”
“Nhưng còn cô gái kia…” Nó đã thu hút hết sự chú ý củaTư Đồ Trác.
“Con không tự tin sao?” Ôn Nhung Phước khích tướng.
“Dĩ nhiên là có.”
“Vậy đi thu hút sự chú ý của cậu ta đi, làm cho cậutay thích con. Tư Đồ Trác là người nổi tiếng lạnh lùng, có lẽ lúc đầu sẽ hơikhó khăn nhưng bằng sự thông minh duyên dáng của con và…” Ôn Nhung Phương nhìnTư Đồ Trác cười nói. “Và chúng ta lại là đối tác của tập đoàn Tư Đồ, đó cũng làmột lợi thế.”
***
“Hơ! Mệt quá!” Tiêu Tung Thục như quả bóng bị xì hếthơi, nằm bẹp trên mặt bàn.
“Đánh vậy mà cũng mệt.” Chó táp nhầm ruồi chỉ được mộtlần, gậy đưa bóng lọt lỗ đó đúng là hên xui, các gậy sau cô đều đánh trật lấtlàm ai cũng cười.
Gậy nào của Tiêu Tung Thục không đưa bóng bay vào hốnước thì cũng sa hố cát, cô bị quần tơi tả suốt 18 lỗ cho đến tận bữa tối.
“Mệt quá. Không biết đánh bao nhiêu gậy nữa.” Tay,eo, mông, cả người đều rã rời.
“562 gậy”. Tư Đồ Trác nói.
“Thảm thật.” Ôn Ngọc ngồi một bên chế nhạo, sau đócười tươi yểu điệu nói. “Nhưng chỉ cần chăm chỉ luyện tập sẽ đánh tốt thôi.”
Được an ủi, Tiêu Tung Thục cảm động suýt nữa thìkhóc.
“Cám ơn chị đã khích lệ nhưng có đánh chết tôi cũngkhông chơi golf nữa.”
Nghe thế, mắt Ôn Ngọc sáng lên, làm bộ tiếc nuối: “Vậycô không thể chơi golf với cậu chủ được nữa rồi nhỉ?”
“Cảm tạ trời đất.” Tiêu Tung Thục vui vẻ nói to khôngngờ gáy bị đập mạnh một cái liền ôm đầu.
“Không có ý chí, đánh dở thì càng phải luyện tập.”
“Tôi không tập…” Nghĩ đến việc anh sẽ lại dẫn cô điđánh golf, cô liền ôm cánh tay anh năn nỉ. “Cậu chủ, đừng tra tấn tôi nữa, tôitình nguyện bị phạt lau chùi dọn dẹp biệt tự từ trên xuống dưới, chỉ cần cậu chủđừng bắt tôi đi đánh golf.”
Thấy cô ôm cánh tay mình, Tư Đồ Trác cảm thấy tronglòng trào dâng cảm xúc ngọt ngào. Anh nhếch môi cười, vuốt mái tóc đuôi ngựahơi rối của cô. “Cô lảm nhảm gì vậy?”
Thấy Tư Đồ Trác cưng chiều Tiêu Tung Thục, Ôn Ngọccàng đố kị, liếc mắt nhìn ba mình.
Người thông minh như Tư Đồ Trác dĩ nhiên biết việcÔn Nhung Phương cố tình đưa con gái theo là có ý đồ nên anh đã lơ đẹp Ôn Ngọc.
Anh cứ nghĩ rằng hai cha con họ biết ý mà rút luikhông ngờ đến giờ vẫn chưa thôi hy vọng.
Không phải đây là lần đầu tiên các cô gái muốn tiếpcận anh, với những tình huống như thế này, anh đã quá quen và biết cách đốiphó.
“Chúng ta không cần phải ký hợp đồng ngay bây giờ, nếutổng giám đốc Ôn đã bỏ lỡ sinh nhật của con gái thì ông hãy dành thời gian chocon gái, chúng tôi về trước.”
“Hả?” Không ngờ được rằng anh lại nói như vậy, ÔnNhung Phương sửng sốt.
“Tối nay tôi có tổ chức một bữa tiệc mừng sinh, nếuTổng giám đốc có thời gian, xin vui lòng đến chung vui…” Ôn Ngọc dũng cảm mờiTư Đồ Trác.
“Xin lỗi, tôi phải về nhà ăn cơm.” Anh kéo Tiêu TungThục đang ngủ gục trên bàn dậy.
Ôn Ngọc vẫn không từ bỏ ý định. “Chúng ta có thể đếnmột nhà hàng nào đó ăn cơm.”
“Tôi quen ăn cơm nhà.” Tư Đồ Trác thẳng thắn trả lời.
“Đồ ăn ở nhà ngon đến vậy hả?”
Thấy anh liên tục từ chối, Ôn Nhung bỏ luôn hình tượngdịu dàng, gắt gỏng.
“Rất ngon, hợp khẩu vị của tôi.” Anh vừa nói vừanhìn Tiêu Tung Thục đang nhăn trán nhíu mày vì cả người đau nhức.
Sau khi ăn đồ ăn cô nấu, anh liền chán ngấy việc phảiăn đồ ăn bên ngoài, hàng ngày điều anh mong chờ nhất là hết giờ làm việc được vềnhà ăn bữa tối do cô chuẩn bị sau đó sẽ được cô mát xa.
Nhưng điều quan trong nhất là anh thích cảm giác khicó cô ở bên anh.
Không có cô, anh luôn cảm thấy cô đơn.
Đang rã rời cả người, bỗng dưng có sự đụng chạm làmTiêu Tung Thục có cảm giác như bị điện giật.
“Úi!” Cô nhảy dựng lên nhìn qua nhìn lại. “Có điện ởđây. Chỗ nào đó bị rò điện.”
“Chỗ nào rò điện? Đang nằm mơ hả? Về thôi.” Anh lạivéo hai má phúng phính của cô.
“Về nhà?” Cô sửng sốt sau đó sung sướng nhảy dựnglên. “A! Được về nhà rồi, tôi sắp được xem phim rồi.”
Vì quá vui sướng, cô quay lại bắt tay Ôn Ngọc. “Hômnay rất vui khi được làm quen với chị. Chúc chị sinh nhật vui vẻ.”
Sau đó cô bắt tay Ôn Nhung Phương. “Chú Ôn, rất hânhạnh được biết chú, cháu chúc chú luôn dồi dào sức khỏe. Tạm biệt.”
Sau khi bắt tay cả hai người đó, cô hí hửng đuổitheo Tư Đồ Trác, rời khỏi sân golf.
Nhìn Tư Đồ Trác lạnh lùng bỏ đi, Ôn Ngọc bực bội.
“Ba, anh ấy đâu có coi cô bé giúp việc đó là em gái,rõ ràng anh ấy thích con nhỏ đó mà…”
“Không ngờ, mắt thẫm mỹ của Tư Đồ Trác lại kém như vậy.”
Với một người lạnh lùng nghiêm túc như Tư Đồ Trác lạithích một cô gái tầm thường, điều này khiến ông thấy bất ngờ.
“Nếu là một cô gái hoàn hảo thì con chịu thua nhưngsao lại là đứa con gái ngây thơ quê mùa đó?” Ôn Ngọc nắm hai tay lại nhìn bónglưng Tiêu Tung Thục đi xa dần. Cô phải làm sao để chiếm được tình cảm của Tư ĐồTrác đây?
Ba năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy Tư Đồ Trác, côđã ngưỡng mộ anh. Sau khi biết anh thông minh tài giỏi như thế nào, cô quyếttâm nếu không phải anh thì không lấy.
Trong ba năm đó, cô đã từ chối rất nhiều người đànông theo đuổi mình tập trung học tập sau đó đến công ty của gia đình rèn luyệnbản thân để xứng đôi với anh, vậy mà anh lại chỉ cười
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm