gọicho anh thì anh đã cử người đi đón mày không để mày đi taxi về nhà một mình.Mày có biết an ninh bây giờ loạn như thế nào không? Lỡ mày lại bị bắt cóc nữathì sao?”
Năm Tư Đồ Việt bốn tuổi từng bị một nhóm người bắtcóc, lúc đó cả nhà anh như có bóng đen u ám bao quanh, mặc dù nhờ sự giúp đỡ củacảnh sát cứu được nó ra nhưng chuyện đó đã khiến ai nấy trong nhà đều sợ hãi.
A Việt lúc đó còn nhỏ, có lẽ không nhớ những gì đã xảyra nhưng anh lớn hơn nó 3 tuổi, anh không thể nào quên được những vết thương màbọn bắt cóc đánh đập nó. Từ đó trở đi, anh luôn phải chú ý đến em trai mình.
“Có ai bắt cóc em đâu vì em đã về nhà an toàn đóthôi.” Tư Đồ Việt ngồi thẳng lưng, rất muốn nói chuyện với anh trai nhưng hai mắtanh cứ ríp cả lại.
“Mày còn ngồi đó mà lý sự cùn. Từ giờ mày đừng xuấthiện ở chỗ đông người nguy hiểm nữa nghe rõ chưa?”
“Em biết rồi, biết rồi”. Gục gặc đầu.
“Tư Đồ Việt!”
Tư Đồ Trác quát lớn làm Tư Đồ Việt đang ngủ gục giậtmình.
“Anh Hai, anh Hai làm cái gì nói to dữ vậy. Giật cảmình!”
“Tư Đồ Việt, rốt cục mày có nghe anh nói không hả?”Thằng nhóc chết tiệt, nó làm như anh đang tụng kinh không bằng?
“Có mà!” Nói dối sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề.“Anh Hai, mấy giờ rồi?”
“11h28.” Tư Đồ Trác giơ tay nhìn đồng hồ.
Tư Đồ Việt liền nhảy dựng khỏi ghế sofa.
“Chết rồi, sao thời gian trôi nhanh quá!”.
Tư Đồ Trác nhíu mày, “Có chuyện gì làm mày kích độngdữ vậy?”
“Phỏng vấn.”
Tư Đồ Trác nheo mắt, “Mày muốn đi phỏng vấn?” Côngty đang thiếu người quản lý nó còn định đi phỏng vấn ở đâu?
“Làm gì có? Em muốn phỏng vấn người khác.” Tư Đồ Việtbay lên cầu thang để thay bộ đồ ngủ trong 2 phút.
“Ở đâu? Chừng nào? Phỏng vấn công việc gì?” Tư ĐồTrác hỏi vọng lên.
“Ở đây. Hai phút nữa. Người giúp việc.” Tư Đồ Việtnói to.
“Mày đăng tin lúc nào?” Tư Đồ Trác trừng mắt nhìncánh cửa đóng im ỉm.
“Sau khi em vừa về nước em lên báo mạng đăng, có rấtnhiều người đăng ký phỏng vấn.” Anh rất thích náo nhiệt.
“Sao mày không nói với anh?”
“Thì giờ em nói rồi đó.”
Tư Đồ Việt đi ra cửa cười toe toét… rất đáng đập.
“Mày tuyển người giúp việc làm gì?”
“Vì… từ nhỏ em đã quen được chăm sóc rồi”. Tư Đồ Việtnhìn tập danh sách những người đăng ký phỏng vấn, nuốt ực một cái.
***
“Cửa ở sau lưng, xin mời.” Tư Đồ Trác vứt tờ lý lịchvào sọt rác.
“Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?” Vẫncâu hỏi đó với người ứng tuyển thứ 57.
“Bởi vì từ nhỏ tôi đã có mong muốn được bảo vệ chủnhà cho nên tôi muốn làm người giúp việc.”
Không muốn giẫm lên vết xe đổ của người trước đó,người ứng tuyển thứ 57 hào hứng ngẩng cao đầu ưỡn ngực hùng dũng hiên ngang nóira quyết tâm của mình.
“Cô nên đi làm quân nhân. Cửa ở sau lưng, xin mời.”Tờ lý lịch được vứt vào sọt rác.
“Tại sao cô lại đến đây phỏng vấn công việc này?”
“Bởi vì tôi cần tiền, ba mẹ tôi đều thất nghiệp, cácem tôi đều đang đi học, gánh nặng kinh tế đè lên vai tôi.” Người ứng tuyển thứ58 buồn bã kể lể lý do thiếu tiền, nhà nghèo, áp lực kinh tế. Phải chăng hoàn cảnhnhư vậy ông chủ sẽ cảm động?
“Tiền lương chúng tôi trả không đủ để trang trải chitiêu cho cả gia đình, mời về!” Lý lịch lại bị vứt vào sọt rác.
“Không! Tôi rất cần tiền. Làm ơn hãy thuê tôi ~~~”.Hết cách, cô gái đành giở chiêu năn nỉ.
“Làm việc ở hộp đêm nhanh có tiền hơn. Cửa ở saulưng, xin mời!”
Tư Đồ Trác lạnh lùng nói, dù trước mặt anh là một côgái xinh đẹp, có thân hình bốc lửa.
“Hộp… hộp đêm.” Cô gái nghĩ rằng mình nghe nhầm.
“Với nhan sắc của cô, chỉ cần cô cố gắng là có thể cảithiện được kinh tế của gia đình cô.” Tư Đồ Trác ra hiệu cho quản gia đưa cô gáira ngoài cửa.
Thấy người thứ 58 cũng bị mời về, Tư Đồ Việt buột miệng.
“Anh Hai tuyển người kiểu gì vậy, sao không tuyển đượcai hết.”
“Ở nhà có đủ người giúp việc rồi sao mày còn muốntuyển thêm?” Tư Đồ Trác không đồng tình với ý muốn của em trai.
“Vì mấy người đó nói chuyện không hợp với em, em cầnngười trẻ tuổi.” Please ~~ Tuổi trung bình của những người giúp việc trong nhàlà 46 tuổi, orz nói gì cũng không hiểu.
“Người giúp việc chỉ cần làm được việc.”
“Em đồng ý với anh điều này nhưng năng lực làm việclà một chuyện còn hiểu những gì mình nói hay không mới là vấn đề. Em nói“shit”, thím Thẩm liền lấy cho em một ly kem tươi.” Thực sự không thể nào có thểchịu đựng được.
“Họ không hiểu tiếng Anh.”
“Vì họ không hiểu tiến Anh nên em mới nói không hợp,em cần một người có thể hiểu được những gì em nói.”
“Đợi 3 ngày nữa anh sẽ kiếm cho mày một người giúpviệc chuyên nghiệp và có thể đảm bảo an toàn cho mày, trong vòng 3 phút sẽ giảiquyết được yêu cầu của mày.”
Tư Đồ Việt mở to mắt nhìn anh trai, không thể nào hiểunổi, lần nào mở miệng ra cũng nói hai chữ “an toàn”.
“Anh Hai, em cần một cô bé giúp việc thông minh hoạtbát, anh làm ơn đừng đưa tới một người gây phiền phức cho em nữa đi.”
“Anh đang muốn tốt cho mày. Làm sao biết được trongsố những người đến phỏng vấn hôm nay ai là sói đội lốt cừu.” Sói ở đây ám chỉnhững kẻ độc ác và lừa đảo, tiếp cận với mục đích trục lợi.
“Làm gì có? Mà người thứ 59 đâu rồi nhỉ?”Tư Đồ Việtthích thú nhìn ra cửa chỗ người thứ 59 đang gặm bánh mỳ.
Tư Đồ Trác cũng nhìn theo ánh mắt của em trai. Vàanh nhìn thấy một cô gái giống hệt con sóc nhỏ.
Đôi mắt to đen láy, hai chiếc răng cửa lộ ra, dođang gặm đồ ăn nên hai má phồng lên, cô có thân hình nhỏ bé ngồi xổm trong gócnhư con sóc nhỏ đang vui vẻ ăn đồ ăn mình
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm