ôm eo, Tiêu Tung Thục lúng túng suýt nữathì làm đổ khay cà phê.
“Cậu chủ, cậu chủ làm cái gì vậy? Cà phê xém nữa thìđổ.”
Để khay xuống bàn, cô gạt tay anh ra, sau đó tươi cười.
“Chú Ôn, chị Ôn, xin mời uống cà phê, do tôi khôngbiết hai người thích uống gì nên tôi chỉ pha cà phê không thôi, tôi để đường vàsữa bên cạnh, nếu muốn hai người có thể thêm vào.”
“Em không công bằng, sao họ có cà phê còn anh khôngcó?” Tư Đồ Trác nhìn hai tách cà phê liền ý kiến.
“Vì anh nghiện cà phê nên em không cho anh uống nữa.Từ giờ trở đi anh chỉ được uống nước trái cây, trong nước trái cây có vitamin Cgia tăng sức đề kháng cho cơ thể, quan trọng là nó đủ chất, tốt cho tiêu hóa…Và anh phải biết rằng, nó rất tốt nhất là với anh…” Cô nháy mắt ám chỉ anh mắccăn bệnh không tiện nói ra.
Trán anh ngay lập tức nổi đầy gân xanh nhưng sau đóbiến mất ngay. Anh thở dài, nghĩ đến việc cô luôn khăng khăng cho rằng anh bịtáo bón và trĩ, anh không biết nên nói thế nào để cô tin là anh không mắc hai bệnhđó.
Thấy cả hai nói chuyện thân thiết, Ôn Ngọc càng đố kịtrong lòng, cô ước gì có thể tát Tiêu Tung Thục hai cái rồi đuổi ra khỏi vănphòng. Nhưng để giữ hình tượng, cô phải kìm nén sự tức giận, gượng cười.
Không muốn để cả hai người đó tiếp tục đắm chìm vàotrong thế giới chỉ có hai người, cô bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
“Thật khó uống.” Cô đưa ra lời nhận xét.
“Hả? Sao vậy?” Lần đầu tiên bị người khác phê bình,Tiêu Tung Thục kinh ngạc.
“Có vị chát, chắc chắn là do pha không đúng cách, lạicòn nghe cả mùi khét, do nước quá nóng và đun lâu.” Ôn Ngọc nói trái với lươngtâm, đây là cà phê ngon nhất mà cô được uống, nhưng vì ghét Tiêu Tung Thục nêncô đã nói như vậy.
“Vậy hả? Nhưng lúc nãy tôi uống thử thấy ngon lắmmà.” Tiêu Tung Thục nghi ngờ, sau đó vui vẻ hỏi. “Chị Ôn, gần đây chị đã đikhám sức khỏe chưa?”
Không hiểu ý của Tiêu Tung Thục, Ôn Ngọc hỏi lại. “Tạisao lại hỏi tôi như vậy?”
Tư Đồ Trác và Ôn Nhung Phương cũng nhìn Tiêu Tung Thụcbằng ánh mắt khó hiểu.
“Vì tôi đoán vị giác của chị có vấn đề, rõ ràng càphê tôi pha ngon như vậy sao chị lại nói khó uống? Tôi khuyên chị nên đi khám sứckhỏe gấp, để phát hiện bệnh kịp thời và chữa trị.”
Trong lòng Tiêu Tung Thục cảm thấy quan tâm đến sứckhỏe của Ôn Ngọc nên mới đề nghị cô như vậy nhưng không ngờ được rằng mặt cô liềntối sầm.
Đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn để cà phê bắn tungtóe, Ôn Ngọc tức giận trừng mắt với Tiêu Tung Thục. “Cô láo thật! Sao cô dám rủatôi bị bệnh?”
“Không phải như vậy, chị hiểu lầm rồi, tôi đang lo lắngcho sức khỏe của chị mà. Tôi từng đọc trên báo, có một bệnh nhân bị cảm đánh mấtvị giác, cô ấy cảm thấy không sao, cứ nghĩ hết cảm vị giác sẽ tự động quay trởlại nhưng sau này bác sĩ đã chuẩn đoán vi rút cảm cúm đã làm tê liệt dây thầnkinh vị giác của cô ấy, cuối cùng suốt đời cô ấy đã không thể nếm được bất kỳthứ gì.”
“Cô…”
Do ngốc ngếch nên Tiêu Tung Thục không nhận ra Ôn Ngọcđang tức sôi máu, tiếp tục giảng giải. “Chị Ôn, vì muốn tốt cho chị nên tôikhuyên chị nên đi khám bệnh, nếu không chị sẽ phải hối hận cả đời.”
Vốn đã phát điên khi thấy Tư Đồ Trác thân thiết vớiTiêu Tung Thục và bây giờ khi nghe được những lời đó cơn giận dữ càng bốc cao,Ôn Ngọc đứng bật dậy, chống nạnh chửi ầm ĩ:
“Cô có gan nói lại lần nữa xem.”
“Hả?” Thấy Ôn Ngọc hét toáng lên, Tiêu Tung Thục sợhãi lùi lại hai bước, ngã vào lòng Tư Đồ Trác.
Tư Đồ Trác ôm cô, chẳng những không an ủi cô mà còncười phá lên, cười to đến mức tất cả những người có mặt đều há cả miệng ra.
“Con gái à…” Kéo áo con gái, Ôn Nhung Phương cảm thấyxấu hổ trước hành động bất lịch sự của con gái.
Ông không thể tin được một cô gái ngoan ngoãn luôngiữ hình tượng như con gái ông lại có thể biến thành người đàn bà chanh chuaquát mắng người khác, dù cho việc ký hợp đồng có thành công hay không, nhà họÔn đã vì cô mà phải chịu mất mặt.
Thấy Tư Đồ Trác cười phá lên như vậy, Ôn Ngọc mới nhậnra hành động ngu xuẩn của mình.
Khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, cảm giác xấu hổ lan trànkhắp người, cô không dám nhìn vào Tư Đồ Trác mà liếc mắt nhìn ba mình nhưng ÔnNhung Phương trừng mắt nhìn cô, sau đó quay mặt sang chỗ khác.
Tư Đồ Trác vẫn cười to làm Ôn Ngọc xấu hổ muốn tìm lỗnẻ chui đầu xuống.
“Tôi…”
Biết bản thân mình vừa tỏ thái độ bất lịch sự nhưngvì không muốn xin lỗi Tiêu Tung Thục và thấy cha không giúp cô giải vây, Ôn Ngọcê mặt muốn rời khỏi đây ngay lập tức.
Thế nên, cô lấy túi xách vội vàng đi lướt qua bàn đểra cửa, nhưng do cô không chú ý nên quai túi xách quét qua mặt bàn hất hộp bánhquy cô làm rơi xuống đất, cô chỉ muốn bỏ chạy ngay tức khắc nên giẫm gót giàylên những chiếc bánh làm chúng vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ.
Những chiếc bánh quy đẹp đẽ được bọc trong giấy bónggiống như hình tượng đẹp đẽ mà cô đã xây dựng bấy lâu, vì quá mỏng manh nênkhông thể trụ vững, chỉ cần vài câu nói vô tình là có thể vỡ vụn.
***
“Em nói sai gì sao?”
Sau khi Ôn Ngọc bỏ đi, Ôn Nhung Phương lấy lý dokhông được khỏe cũng đi về, kết quả việc ký hợp đồng không thành, điều này khiếnTiêu Tung Thục cảm thấy vô cùng áy náy.
Cô cứ nghĩ rằng nhất định là do cô nói sai điều gìđó nên mới làm chị Ôn phát điên, nếu cô không nói gì thì đã chẳng xảy ra chuyệnviệc ký hợp đồng bị trì hoãn.
“Em không nói gì sai hết, trên thực tế, em nói hay lắm.”
Tư Đồ Trác ôm cô vào lòng, đầu dựa vào ngực cô, cốnén cười.
Túm đầu anh kéo lên, cô trừng mắt.
“Anh không thấy chị Ôn nổi cáu hả? Mà nè, đừng cótranh thủ ăn đậu hủ của người ta.”
“Em nè, đậu hủ của em hơi nhỏ, lâu lắm anh mới thấy,anh chưa kịp ăn em đã kéo anh ra, cho anh ăn đi mà.” Anh muốn ám chỉ ngực cô nhỏ.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm