có khả năng sát thương người.
Nếu anh ta đúng là người tốt sẽ không coi Sóc Nhỏnhư trò chơi, nếu không phải như vậy, anh ta tới số rồi.
“Tôi không biết cô Tiêu đang nghĩ đến loại thiệpnào? Ý tôi là thiệp vàng in chữ song hỉ, dán ảnh của tôi và bé Tung, cô Tiêu đãhài lòng chưa?”
Nghe được lời hứa của Tư Đồ Trác, nụ cười trên môiTiêu Nguyệt Hà mới trở lại bình thường, không còn sát thương nữa.
Được, tính ra anh ta cũng hiểu chuyện đấy.
“Nếu anh cho tôi thời gian cụ thể để tôi và tất cảcác thành viên trong gia đình tin tưởng, tôi sẽ vừa lòng.”
Hiểu ý Tiêu Nguyệt Hà, Tư Đồ Trác nói ngay. “Ngàynày tháng sau.”
“Không được, thời gian quá gấp, nhà chúng tôi rấtđông, nhiều thành viên đang ở nước ngoài không về kịp.”
Tư Đồ Trác liền sửa lại. “Ngày này hai tháng sau.”
“Hai tháng sau thì còn được nhưng không nhất thiếtphải là ngày hôm nay, hãy tìm ngày lành.” Sau đó lại hỏi. “Anh định đưa baonhiêu?” Cô đang hỏi sính lễ.
“Nhà cô Tiêu yêu cầu bao nhiêu, tôi sẽ đưa bấynhiêu.” Anh không tiếc tiền, nhất là tiền để cho người con gái anh yêu.
“Tốt, anh cũng có thành ý đấy, nhà gái chúng tôi sẽlo bánh kẹo, thiệp mời, tiệc rượu, hai tháng sau anh chỉ cần đem ảnh tới vàthông báo với ba mẹ anh là được.”
“Ok, cứ quyết định như vậy.”
“Quyết định như vậy ha.”
Giống như đã đàm phán thành công hợp đồng kinhdoanh, hai người nhìn nhau cười, còn Tiêu Tung Thục xấu hổ ngồi một bên núp saugối ôm không ngờ được rằng tương lai của mình đều đã được định đoạt.
“Không biết anh đã nghe chuyện chồng sắp cưới củaSóc Nhỏ chưa?” Tiêu Nguyệt Hà buột miệng hỏi để quan sát sát thái độ của Tư ĐồTrác.
“Chuyện đó là sao?” Tư Đồ Trác cười nhẹ.
“Anh không sợ bị đánh hả?” Biết anh thực sự yêu SócNhỏ nên cô mới nói ra chuyện đó chứ cô không bao giờ kể chuyện nhà với ngườingoài.
“Tôi không lo điều đó.”
“Anh cũng tự tin quá nhỉ?”
Tư Đồ Trác cười không trả lời.
“Chuyện quan trọng đã đàm phán xong rồi, bây giờ nóiđến chuyện chính.” Nguyệt Hà sực nhớ mục đích đến chơi của mình, vươn tay giậtcái gối ôm che mặt Tiêu Tung Thục.
“Á! Gối của em.” Tiêu Tung Thục kêu thảm thiết.
“Trên người em có cục thịt nào to để người ta nhìnkhông? Có đáng để lấy gối che không?” Chuyện đám cưới đã thỏa thuận xong, nênTiêu Nguyệt Hà không còn ý kiến gì khác.
“Có mấy cục thịt bị người ta xem sạch bách hết rồi.Sau này em còn mặt mũi đâu nữa…” Không có gối ôm, mặt Tiêu Tung Thục đỏ bừngnhư máu dồn hết lên mặt.
“Im miệng!”
Nghe chị gái mắng, Tiêu Tung Thục đang kêu la liềnim bặt.
“Cứ coi như chị chưa nhìn thấy gì, em quên chuyện đóđi…” Tiêu Nguyệt Hà dịu giọng.
“Sao được…” Suýt nữa thì bị người ta nhìn thấy hết rồi.
Nguyệt Hà nói ra mục đích đến chơi của mình. “Tuầnsau em rãnh không? Tổng giám đốc muốn đưa em đi dự tiệc mừng thọ.”
“Lại là tiệc mừng thọ? Sao tháng này nhiều tiệc mừngthọ vậy?” Tiêu Tung Thục chun mũi.
Anh Thú cũng hay thật, rõ ràng thích chị Nguyệt Hà lạinói chị Nguyệt Hà đến hẹn với cô. Có lẽ anh Thú muốn đưa cô đi dự tiệc vì chịNguyệt Hà chăng? Tại anh sợ nếu đưa chị Nguyệt Hà đi, đám đàn ông háo sắc sẽ vâyquanh chị làm anh phải ôm thùng giấm chua.
Ai da, anh Thú cũng xấu bụng thật, sự khổ nào cũng tốngcho cô, đầu tiên là lấy cô ra lừa chị Nguyệt Hà, bây giờ lại coi cô là tấm biathay thế cho bạn gái.
“Sao vậy? Hôm đó em cũng phải đi dự tiệc mừng thọ aihả?”
“Dạ, ông chủ Ôn.”
Nguyệt Hà chớp mắt. “Vậy là mục đích của chúng ta giốngnhau rồi.”
“Cần phải đính chính một chuyện, bé Tung là củatôi.” Tư Đồ Trác ôm eo Tiêu Tung Thục.
Lúc nhìn thấy thiệp mới, anh đã nghĩ đến một kế hoạch.
Mục đích của anh là khiến cô Ôn hết hy vọng tự độngrút lui và mặt khác cũng muốn công khai giới thiệu bé Tung, sau đó đến cô nhiviện gặp Viện trưởng cầu hôn, nhưng không ngờ được rằng anh phải tiến hành đámcưới gấp gáp như vậy.
“Sóc Nhỏ em muốn đi với ai?” Tổng giám đốc và Tư ĐồTrác đều muốn đưa Sóc Nhỏ đi cùng, điều này khiến Nguyệt Hà cảm thấy khó xử, vìthế cô để cho Sóc Nhỏ lựa chọn.
“Không đi được không ạ? Em muốn ở nhà xem phim thầntượng.” Cô không chọn ai cả, chỉ chọn cái ti vi, vì Chủ nhật chiếu tới cảnh caotrào, không xem rất đáng tiếc.
“Dĩ nhiên là không được.” Tư Đồ Trác và Tiêu NguyệtHà đồng thanh quát to.
Chuyện quan trọng như vậy tại sao cô nhóc không hiểu?Chuyện này có liên quan đến tương lai của cô, vậy mà cô lại muốn ở nhà xemphim.
“Xì! Sao không được? Em không am hiểu lĩnh vực kinhdoanh, đến đó em cũng đâu biết nói chuyện với ai, chán ngắt. Nói thật nhé, emvà chú Ôn cũng đâu có thân thiết, em đến đó làm gì, thà ở nhà xem phim thần tượngthích hơn.”
Nhìn nụ cười trên môi Tiêu Tung Thục, Tư Đồ Trác cảmthấy đau đầu. Cô nhóc này lại quên chuyện Ôn Ngọc mê chồng tương lai của mình.Cô ngốc đến mức không nghĩ đến âm mưu có thể xảy ra trong bữa tiệc đó.
Chỉ cần một liều thuốc mê là gài anh vào tròng,trong khi cô nhóc lại muốn ở nhà xem phim thần tượng, mặc kệ anh sống chết rasao… Sao cô lại ngu ngốc đến mức nguy hiểm cận kề mà cũng không biết?
Thấy Tư Đồ Trác day trán, Tiêu Nguyệt Hà thấy cảmthôngvới anh.
Sóc Nhỏ vốn ngốc nghếch ngây thơ, cô quá rành, vàigiây trước đó cảnh báo tận thế sắp đến, nhưng chỉ vài giây sau cô nhóc sẽ quênngay, hình như trong đầu con bé không có khái niệm “sự nguy hiểm.”
Yêu phải cô nhóc ngây thơ này, cô có thể tưởng tượngra tương lai Tư Đồ Trác sẽ phải buồn rầu nhiều, cô còn lo lắng rằng anh sẽ sớmbạc đầu.
“Sóc Nhỏ, hôm đó em hãy đi dự tiệc với Tư Đồ, chị sẽgiải thích với tổng giám đốc.” Tiêu Nguyệt Hà cao giọng.
“Nhưng…” Chị gái đã nói cô không
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm