/>
Hắn nói với ta chuyện đó thì có ích lợi gì , ta tuyệt không hiểu được chưa? ! Ngày mai “nàng” nên đi tìm Thái Hậu đi, hai người nói chuyện với nhau, có khi còn có thể trở thành bạn bè thân thiết!
Ta táo b
ạo ngáy một cái, tiếp tục giả bộ ngủ, trong lúc bất tri bất giác liền ngủ thật.
***
Ngày hôm sau tỉnh lại, ta dụi mắt nhìn khắp xung quanh, lại phát hiện Vô Mẫn Quân đã đi mất.
Tối hôm qua khổ sở lâu như vậy, hắn cũng thật là có tinh thần.
Ta ngáp một cái đứng dậy, bọn hạ nhân lập tức tiến vào giúp ta rửa mặt chải đầu, chuẩn bị ăn sáng, sau khi ăn xong, vừa vặn Vô Mẫn Quân cũng đã trở lại, hắn đi lại chậm chạp hơn so với bình thường, có lẽ là vì đến tháng.
Kỳ thật những chuyện này vốn là ta phải chịu nhưng một đại nam nhân như hắn lại phải thay ta chịu, cũng rất đáng thương …
Lại nghĩ tới hành vi tối qua của ta, ta nhất thời cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, vội vàng đi lên trước đón hắn: “Ngươi đi đâu vậy ? Thân thể có tốt không…”
Vô Mẫn Quân lười biếng nói: “Tìm Thái Hậu.”
“…” mặt ta nhất thời đen mất một nửa.
Thật đúng là bị ta nói đúng sao…
“Ngươi…ngươi tìm Thái Hậu làm gì…”
Vô Mẫn Quân liếc mắt nhìn ta một cái: “Ngươi nghĩ đi đâu vậy? Ta lấy thân phận của ngươi đi nói chuyện với bà ta, Đông Nguyên quốc cùng Tây Ương quốc nếu muốn kết minh, như vậy đối phó với Bắc Xương quốc là chuyện chính của cả hai nước, mặc dù Đông Nguyên quốc hiện tại có chút nghèo túng, nhưng việc xuất binh, xuất chút tiền tài, không thể thiếu.”
Ta kinh hãi: “Vậy Thái hậu phản ứng thế nào? Chẳng phải sẽ giận dữ sao, nói ngươi lập gia đình liền quên máu mủ, cư nhiên giúp đỡ Tây Ương quốc lợi dụng Đông Nguyên quốc?”
Vô Mẫn Quân có chút kinh ngạc: “Ngươi thực rất hiểu bà ta.”
“…” Ta khóc nói: “Ngươi rất tự tiện, cũng không thương lượng cùng ta một chút.”
Vô Mẫn Quân ngồi xuống ghế: “Ngươi tới tháng cũng không hề thương lượng cùng ta một chút đâu.”
“…”
Đó là chuyện ta có thể quyết định sao? ! Còn thương lượng gì!!!
“Vô Mẫn Quân! Ngươi không cần cố tình gây sự! Ta biết ngươi tới tháng nhất định rất khó chịu, nhưng…nhưng chuyện này cũng không phải vấn đề của ta!” Ta tức giận chỉ hắn.
Vô Mẫn Quân kì quái nhìn ta: “Không phải vấn đề của ngươi, chẳng lẽ lại là vấn đề của ta?”
“…”
Thực không có cách nào nói chuyện với hắn !
Ta thở phì phì lắc lắc tay áo: “Quên đi, không nói với ngươi… Dù sao Đông Nguyên quốc có muốn xuất binh cũng không có nhiều lắm, về phần tiền tài, vì phải cống nộp Tây Ương quốc, hơn nữa mấy năm liên tục chiến loạn, quốc khố đã trống rỗng rồi, người đừng nghĩ tới.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Nhưng Thái Hậu cùng hoàng đệ ngươi đã đáp ứng rồi.”
“Bọn họ đáp ứng rồi?”
“Đáp ứng hay không cũng không phải do bọn họ quyết định” Vô Mẫn Quân nhìn ta cười cười, “Đại khái bọn họ cũng hiểu được, chỉ có ngươi rất khó cam đoan Vô Mẫn Quân sẽ không đổi ý.”
“…”
Khó trách người khác nói, nữ nhân một khi đến tháng tính tình sẽ không tốt, hoặc là trở nên táo bạo, hoặc là trở nên kỳ quái, trước đây Vô Mẫn Quân vốn tâm tình bất định, hiện tại lại còn như vậy…
Ta trừng mắt nhìn hắn, Vô Mẫn Quân uống ngụm trà, coi như không thấy.
… Không đúng, dù sao hiện tại ta mới là hoàng đế Tây Ương quốc, đến lúc đó, người vung tay ra lệnh là ta…
Ta âm thầm an ủi chính mình ở trong lòng, sau đó hầm hừ ngồi xuống: “Quên đi, mặc kệ ngươi.”
Vô Mẫn Quân đại khái cảm thấy lần này hắn lại là người thắng, có chút vừa lòng, nhìn ta cười cười.
Ta cũng nhìn hắn cười cười.
Ai, mặc dù thân thể trao đổi… Nhưng lòng người, vẫn là cách một tầng bụng.
* * *
Ngày cuối cùng ở lại Đông Nguyên quốc, ta cùng Vô Mẫn Quân tách ra hoạt động, ta lại vụng trộm xuất cung lần nữa, muốn nhìn lại Đông Nguyên quốc thêm một chút, nhìn thêm quốc gia đã sinh ra ta nuôi ta lớn thêm một chút còn Vô Mẫn Quân thì ở trong cung ăn đồ ngọt, rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn mứt gì đó.
Kỳ thật khi đến tháng, phụ nữ không nên đi lại nhiều, nhưng ngày hôm sau ta cùng Vô Mẫn Quân vẫn chọn rời đi, bởi vì dù sao Đông Nguyên quốc cùng Tây Ương quốc vẫn có khoảng cách nhất định, thời gian đi qua đi lại cũng rất nhiều, không thể tiếp tục nghỉ ngơi, bằng không sợ rằng bên trong Tây Ương quốc sẽ hỗn loạn.
Huống chi ta là ngườitập võ , thân mình khỏe mạnh hơn so với những cô nương bình thường, ngoại trừ buổi tối đầu tiên Vô Mẫn Quân tỏ vẻ đau bụng ra thì không có vấn đề gì lớn.
Giống như khi đến, chúng ta cũng chậm rãi trở về Tây Ương quốc, lần này còn mang theo rất nhiều trân bảo từ hoàng cung Đông Nguyên quốc, bởi vì liên quan đến chuyện xuất binh của Đông Nguyên quốc, khoảng cách giữa ta và Vô Mẫn Quân vốn sắp biến mất lại tiếp tục xuất hiện, ta cùng hắn quả thực là hai kẻ trười sinh đã ghét nhau.
Thuận lợi trở lại Tây Ương quốc, những chuyện trong nước được Thái Sư xử lý không tồi, ta lấy thân phận Vô Mẫn Quân chính thức bắt đầu xử lý triều chính, chẳng qua người lâm triều hàng ngày là ta, người phê duyệt tấu chương, người hạ lệnh cuối cùng đương nhiên là Vô Mẫn Quân.
Ta và Vô Mẫn Quân cũng không ngủ cùng một phòng, bởi vì Vô Mẫn Quân cũng chưa chính thức gả cho ta.
Điều này chứngminh việc hôn sự giữa ta và Vô Mẫn Quân cũng sắp cử hành… trong tình huống ngoài mặt trong lòng không vừa ý giữa hai chúng ta.
Tiên đế băng hà, cử hành đại tang cả nước đã gần hai tháng, qua một tháng tang sự nữa, ta và Vô Mẫn Quân có thể bắt đầu thành thân, hôn lễ hoàng gia — hơn nữa cả hai bên đều là hoàng gia — hôn lễ như vậy tất nhiên là vô cùng long trọng, tuy rằng còn hơn một tháng, nhưng hôn sự đã bắt đầu lặng lẽ thu xếp rồi.
Trang phục của ta cùng Vô Mẫn Quân đã bắt đầu làm, nghe nói
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm