Văn án
Tuy rằng hai nhà là thế giao, nhưng Viêm Tử Huyền từ nhỏ rất thích trêu chọc Tô Ninh Nguyệt.
Cho nên, nàng không thích hắn, đời này người nàng ghét nhất là hắn!
May mắn là không lâu sau Viêm gia dời đi kinh thương ở kinh thành.
Mà trong nhà nàng lại phát sinh biến cố, nên đến Tô Châu sống nhờ vào bà con xa thân thích,
Vốn tưởng rằng hai nhà mấy năm chưa từng lui tới, nàng không bao giờ gặp hắn nửa,
Nhưng hắn cố tình phụng mệnh phụ thân, ngàn dặm xa xôi đến tìm nàng, cứng rắn muốn dẫn nàng hồi kinh.
Chậc, vài năm không thấy Viêm Tử Huyền quả nhiên vẫn là người đáng ghét a!
Nàng thực là cảm kích Viêm bá phụ có ý tốt, nhưng không nghĩ chịu sự chiếu cố này.
Dù sao, hiện tại cuộc sống tuy rằng có điểm vất vả, nhưng củng không có trở ngại,
Trọng điểm là nàng hoàn toàn không nghĩ cùng Viêm Tử Huyền "Cùng nhau" về kinh thành nha!
Bất đắc dĩ hắn lại kiên trì thế nào cũng muốn hoàn thành nhiệm vụ do phụ thân giao.
Nàng càng không để ý tới hắn, hắn càng thích trêu chọc nàng, lại không thể ngăn cản người khác hiểu lầm.
Kết quả phá hư nàng thanh danh của nàng, nhưng củng không quan trọng. Người bên ngoài còn cổ vũ nàng muốn nàng lấy hắn?!
Ta! Nàng thà rằng đi làm ni cô, cũng không cần cùng người như vậy ở cùng một chỗ!
Thanh mai trúc mã, vui mừng oan gia
Tác giả: Chu Ánh Huy
Nguồn: Tàng Thư Viện
-----
Trăng trên cao, ánh sao lấp lánh.
Tuy rằng đã qua thời gian dùng bữa, nhưng là ở phía đông thành Quý Châu, nhà ăn Tô Gia vẫn vô cùng náo nhiệt, truyện cười không ngừng.
Hai đôi vợ chồng chừng gần ba mươi tuổi đang thân thiện tán gẫu hăng say, đến đứa nhỏ của chính mình cũng cứ như vậy "để" ở một bên.
Ngồi dựa vào cửa sổ kia là ái nữ của chủ nhân Tô gia Tô Thường Đức tên gọi Tô Ninh Nguyệt, tháng sau là tròn sáu tuổi.
Nàng để lộ ra khuôn mặt phấn nộn tươi cười, đôi mắt to trong sáng như thủy tinh, cái miệng nhỏ nhắn nhìn giống hoa mẫu đơn hồng thắm.
Nàng bây giờ chỉ là tiểu oa nhi mà đã như vậy, làm người ta không chút nghi ngờ tương lai nàng nhất định là một mỹ nhân như hoa như ngọc.
Chẳng qua, giờ phút này nàycử chỉ của tiểu mỹ nhân có vẻ không tao nhã lắm, chỉ thấy nàng mở ra cái miệng nhỏ nhắn ngáp một cái thật to.
Khi Tô Ninh Nguyệt miệng mở lớn đến cực hạn mới bỗng dưng nhớ tới nương từng nói qua nữ hài tử khi ngáp trăm ngàn đừng làm cho người khác nhìn thấy, cho dù thực nhịn không được, cũng phải che miệng mới được.
Nàng vẻ mặt chột dạ, vội vàng lấy tay che miệng, đôi mắt nhìn tứ phía, hy vọng không bị người khác nhìn thấy, nhưng thình lình lại thấy một đôi mắt xinh đẹp.
Đó là Viêm Tử Huyền, lớn hơn nàng năm tuổi Viêm ca ca, đang ngồi ở vị trí bên cạnh nàng!
Hắn năm nay mười một tuổi, khuôn mặt tuấn tú dễ nhìn, mà lúc này hắn giống như đang cười......
Không! Không phải "Giống như", Tô Ninh Nguyệt có thể thập phần, vạn phần khẳng định, hắn tuyệt đối là cười nàng! Hơn nữa không chỉ có là cười, lúc này trong lòng hắn đại khái đang nghĩ tới miệng của nàng lớn đến độ có thể ...
"Ngươi miệng lớn đến độ có thể nhét toàn bộ nắm tay vào!" Viêm Tử Huyền nhẹ giọng nói, gương mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười chết người.
Tô Ninh Nguyệt bĩu moi, vẻ mặt buồn bực.
Nếu có người hỏi nàng trên đời này ghét nhất là ai, đáp án không hề nghi ngờ chính là Viêm Tử Huyền!
Mỗi lần gặp mặt, hắn đều trêu chọc nàng, chế nhạo nàng, khi dễ nàng, cố tình cho phụ thân biết hai người là bạn tốt.
Nghe nương nói, hơn hai mươi năm trước, bọn họ phụ thân đều cùng mất đi phụ thân năm lên tám tuổi, vừa vặn ở cùng tới võ quán tập võ, cho nên quen biết.
Phụ thân là vì hứng thú hơn nữa còn có tài năng trời cho mà tập võ, còn Viêm bá phụ là bởi vì từ nhỏ cơ thể không được khỏe mạnh, vì muốn cơ thể khỏe lên, mới bị người nhà bắt buộc đưa đi tập võ.
Ở võ quán các sư huynh đệ khác gặp Viêm bá phụ gầy yếu thì thường xuyên thừa dịp sư phụ không chú ý mà khi dễ hắn, thậm chí lấy cớ luyện võ so chiêu mà ác ý ấu đả Viêm bá phụ, cha luôn che chở Viêm bá phụ, bảo hộ hắn không chịu các sư huynh đệ khác khi dễ.
Đối với lần này, viêm bá phụ cảm ơn trong lòng, cũng cùng cha kết làm bằng hửu, sau này võ quán vì sư phụ qua đời mà đóng cửa, nhưng giao tình 0 giữa hai người vẫn kéo dài đến nay.
Nếu phụ thân nàng là thiên tài võ học thì nàng này lại hoàn toàn tương phản —— nàng căn bản không phải nhân tài luyện võ, ngay cả trung bình tấn đều ngã trái ngã phải , nhưng Viêm Tử Huyền lại không giống vậy, Viêm bá phụ thậm chí còn mời danh Sư đến phủ dạy hắn võ công.
Đêm nay mở tiệc, Phụ thân là vì một nhà Viêm bá phụ mà mở tiệc tiễn đưa, bởi vì bọn họ sắp rời Quý Châu, đi kinh thành kinh thương.
Đối với Tô Ninh Nguyệt mà nói đây quả thực là tin tức tốt, bởi vì về sau nàng cũng sẽ không gặp lại người hay khi dễ mình Viêm Tử Huyền!
Vốn cả buổi tối tâm tình đều rất vui, nhưng lúc này tâm tình đang tốt của nàng tất cả đều bị Viêm Tử Huyền phá hư gần hết!
Nàng tức giận trừng mắt hắn, không thể tưởng được hắn lại đột nhiên vươn tay, nhéo nhéo nàng hai gò má của nàng.
"Nơi này trộm dấu cái gì? Chân gà sao? Như thế nào trở thành như vậy?" Hắn cười trêu chọc nàng.
Tô Ninh Nguyệt quả thực tức giận hận không thể cắn tay hắn, giống như cắn chân gà, hung hăng cắn để hắn
oa oa kêu to, khóc cầu xin tha thứ!
Nàng căm giận né tránh cánh tay của Viêm Tử Huyền, mà bên cạnh các trưởng bối cuối cùng cũng chú ý tới bọn họ.
"A, xem chúng ta chỉ lo nói chuyện phiếm, hai tiểu hài tử chắc cảm thấy nhàm chán đây?" Viêm mẫu cười nói.
"Thời gian đã không còn sớm, Ninh Nguyệt có mệt không con?" Tô mẫu hiền dịu nhìn nữ nhi, lập tức quay đầu phân phó nha hoàn:"Xuân Hương, mang tiểu thư đi tắm rửa, thay quần áo, chuẩn bị đi ngủ."
"Vâng."
Tô Ninh Nguyệt ngoan ngoãn theo Xuân Hương
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm