Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )

/> Nếu nàng không nhanh chút nghĩ biện pháp làm cho mình tỉnh táo lại, nói không chừng hai gò má của nàng lát nữa thật sự muốn bỏng rồi!

Viêm Tử Huyền nhìn bộ dáng nàng kia rõ ràng muốn trốn tránh, con ngươi đen chớp động lên nụ cười ôn nhu.

Nếu xác nhận tâm ý của hắn, như vậy hắn liền "Tạm thời" buông tha nàng, dù sao bọn họ cùng một chỗ ngày còn dài mà!

Sắc trời bắt đầu tối bọn họ đã tới một cái thành nhỏ, đi vào một gian ngoài nhà trọ.

Viêm Tử Huyền cùng Tô Trữ Nguyệt đi trước tiến vào nhà trọ, Trương Chí đi cất xe ngựa.

Bọn họ vừa mới ngồi, gọi đồ ăn, chỉ thấy một gã tiểu nhị bỗng nhiên đi tới ngoài cửa, như là thỉnh người nào rời đi .

Chính là cảm thấy nghi hoặc hết sức, bọn họ nghe thấy bàn cách vách truyền tiếng nói —

"Bên ngoài đại khái lại là vậy đối với tổ tôn đi!" (A Tử: tổ tôn nghĩa là ông cháu nhá cả nhà)

"Cái gì tổ tôn? Làm sao vậy?"

"Ai, là một lão đầu nhi dẫn theo cháu gái, hôm qua cái ta vừa vặn nghe thấy bọn họ nói chuyện, nguyên lai bọn họ vốn định đi Giang Nam , kết quả ngày hôm trước vòng vo bị trộm , lưu lạc tới chỉ có thể xin ăn ."

"Như thế nào thảm như vậy?"

"Đúng vậy , ai. . . . . . Nếu chỉ là giúp một lần, hai phần cơm có thể được, nhà trọ người ta là muốn buôn bán , cũng vẫn làm không thể cho bọn họ ăn uống chùa? Nếu những người xin ăn ở gần đây đều chạy đến, thì sẽ không hết."

"Bất quá vậy đối với ông cháu cũng thực đáng thương, một cái lão nhân gia dẫn theo tiểu cô nương mười sáu, bảy tuổi, một già một trẻ, cũng không biết ngày hôm nay ăn gì chưa?"

Nghe xong lời của bọn hắn, Tô Ninh Nguyệt không khỏi nhăn đầu lông mày, trong lòng đồng tình không thôi.

Nàng quay đầu nhìn phía Viêm Tử Huyền, còn chưa mở miệng, hắn đã nói : "Tiểu Nguyệt Nhi, ta đi mời bọn họ tiến vào cùng nơi dùng cơm đi?"

Tô Trữ Nguyệt mắt sáng lên, lập tức gật đầu, nàng đang có ý này đâu!

Viêm Tử Huyền đứng dậy đi ra ngoài, chỉ thấy tiểu nhị thái độ khách khí nhưng kiên định hai ông cháu rời đi.

"Lão bá, cô nương, tại hạ gọi nhiều đồ ăn lắm, nếu như không chê ..., liền vào cùng ăn đi?" Hắn khách khí hỏi.

Tiểu nhị mắt thấy có khách nhân nguyện ý xuất tiền mời khách, tự nhiên không hề đuổi người, xoay người quay về nhà trọ đi làm việc khác

"Đa tạ vị công tử này hảo tâm." Lão nhân gia vẻ mặt cảm kích nói lời cảm tạ."Đây là cháu gái ta Lệ Phương, hai ông cháu chúng ta cám ơn."

"Đa tạ công tử." Uông Lệ Phương vừa nhìn thấy Viêm công tử kia tuấn mỹ dung mạo, hai gò má lập tức bị lây đỏ ửng, đáy mắt cũng hiện lên tia ái mộ chi tình.

"Đừng khách khí, nhị vị xin mời!"

Trương Chí lúc này an trí xong xe ngựa, cùng đi tiến vào nhà trọ.

Tô Ninh Nguyệt ngẩng đầu nhìn qua, vừa vặn thấy Uông Lệ Phương lấy ánh mắt ái mộ nhìn Viêm Tử Huyền, làm nàng mỉm cười cứng nhắc nói, một loại cảm giác không quá thoải mái từ đáy lòng xông lên.

Uông Lệ Phương vốn cho là chỉ có Viêm công tử cùng tùy tòng của hắn, vừa nhìn thấy Tô Ninh Nguyệt, nàng kinh ngạc rất nhiều, đáy mắt không khỏi hiện lên vẻ thất vọng.

"Nguyên lai, công tử đã có thê thất."

Thê thất? Tô Ninh Nguyệt mặt nóng lên, vội vàng lắc đầu phủ nhận.

"Ta không phải thê tử của hắn!"

Uông Lệ Phương nghe vậy nhãn tình sáng lên, nhịn không được truy vấn: "Thật không phải ?"

"Tại hạ chưa thành thân, nàng quả thật không phải thê tử của ta." Ít nhất trước mắt còn không phải —— Viêm Tử Huyền ở trong lòng bổ sung này một câu.

Nghe thấy đáp án của Viêm Tử Huyền, Uông Lệ Phương trên mặt cô đơn trở thành hư không, đôi tròng mắt kia lại lần nữa tràn đầy ái mộ đối với Viêm Tử Huyền .

Tô Ninh Nguyệt ngực giống như bị cái gì tắc nghẽn, trầm bổng khó chịu, cho dù tiểu nhị đưa lên một bàn thức ăn sắc hương vị đều đủ, nàng nhưng không có nửa điểm hợp khẩu vị.

"Đa tạ công tử." Uông Lệ Phương vẻ mặt cảm kích nói: "Nếu công tử không khẳng khái hào phóng, chỉ sợ ông ta cùng ta chịu đói rồi, công tử đại ân đại đức, Lệ Phương nên như thế nào báo đáp mới tốt?"

Viêm Tử Huyền lắc lắc đầu."Uông cô nương nghiêm trọng, một chút chuyện nhỏ này, không cần báo đáp."

"Không, nhận một chút ân huệ cũng nên báo đáp, công tử ở thời điểm Lệ Phương khó khăn nhất vươn tay trợ giúp, cho dù là muốn Lệ Phương cả đời làm nha hoàn để báo đáp công tử, cũng không đủ nha!"

Cả đời?

Nghe thấy ba chữ kia, lại nhìn Uông Lệ Phương kia vẻ mặt tràn ngập ái mộ, Tô Ninh Nguyệt tâm tình không hiểu phiền chán, đơn giản nhắm mắt làm ngơ, không hề nhìn về phía bọn họ.

"Uông cô nương thật sự không cần suy nghĩ nhiều." Viêm Tử Huyền khách khí nói, ánh mắt bỗng nhiên hướng Tô Trữ Nguyệt cười yếu ớt hỏi: "Tiểu Nguyệt Nhi, cá với ngươi có cừu oán sao?"

"Két?" Cá? Có cừu oán?

Tô Trữ Nguyệt sửng sốt, theo ánh mắt của hắn cúi đầu vừa thấy, mới phát hiện một con cá, đã bị chiếc đũa của nàng ngấy tới chia năm sẻ bảy.

Hai gò má của nàng nóng lên, miệng lại hừ nói: "Ta chính là thích ăn thịt bò, không được sao?"

Thấy vẻ mặt nàng giận dỗi, Viêm Tử Huyền mắt chợt lóe.

Cô nàng này hình như đang ghen?

Con ngươi đen ở chỗ sâu xẹt ý cười, nhưng hắn không biểu hiện ra ngoài, thần sắc tự nhiên quay đầu đối với ông lão bên cạnh nói : "Lão bá, Uông cô nương, nếu nhị vị không thích ăn thịt bò, ta mặt khác lại có gọi con cá khác?"

"Không cần, công tử."

"Vậy các ngươi nhị vị ăn nhiều một chút."

Mắt thấy Viêm Tử Huyền giống như đem nàng làm người tàng hình, chỉ lo tiếp đón đối với tổ tôn, Tô Trữ Nguyệt trong lồng ngực cảm thấy khó chịu càng mãnh liệt rồi, nàng liều mạng muốn đè nén xuống, nhưng căn bản làm không được.

Trong lồng ngực giống như dấy lên một ngọn lửa, cháy sạch làm tâm nàng không yên, làm nàng thiếu chút nữa đã đem đôi đũa trong tay bẻ gẫy —— nếu khí lực của nàng lớn hơn nữa một chút mà nói..., chiếc đũa khả năng

Google PlusTwitter

[23/27] < 1232425>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

Old school Swatch Watches