XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )

kịp nhớ, vợ biểu cữu Chương Tuệ Nương ở phòng bếp liền đi ra thăm dò hướng nàng ngoắc.

"Trữ Nguyệt, tới đây một chút."

"Vâng, cháu tới ngay." Tô Trữ Nguyệt đành phải vội vàng xoay người tiến đến phòng bếp.

"Mới vừa rồi là làm sao vậy?" Chương Tuệ Nương quan tâm hỏi "Ta ở phòng bếp đều nghe thấy lớn tiếng,lúc đó đồ ăn nấu cũng chưa xong, không có cách nào khác rời đi, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?"

Tô Trữ Nguyệt rất nhanh giải thích tình hình , cũng nói: "Đào công tử tiền nước nôi cùng chén trà bị bể hắn đã bồi thường, hiện tại đã không có việc gì ."

"Vậy là tốt rồi, không thể tưởng được hắn thoạt nhìn tuấn tú lịch sự, thế nhưng lại làm ra loại sự tình này, thật sự là không được!" Chương Tuệ Nương lắc lắc đầu, tiếp theo còn nói: "Đúng rồi, ta gọi là ngươi tiến vào, là muốn ngươi ở trong này giúp trong chốc lát. Tối hôm qua A Lỗi phát sốt, ta cho hắn nằm ở trong phòng nghỉ tạm, lúc này cũng không biết hạ sốt chưa? Ta thật sự không yên lòng, tưởng đi về trước xem xem." A Lỗi, chính là con út nàng Phan lỗi, năm nay mười hai tuổi.

"Được, biểu cữu nương người mau đi đi!" Tô Trữ Nguyệt gật gật đầu. Tài nấu nướng của nàng cũng không thua bởi biểu cữu nương, hỗ trợ trong chốc lát không thành vấn đề .

"Vậy trong này liền giao cho ngươi, ta đi nhanh về nhanh."

Sau khi biểu cữu nương rời đi, Tô Trữ Nguyệt một bên coi chừng lò lửa phòng bếp , suy nghĩ không tự chủ được bay đến trên người vị công tử áo trắng bên ngoài .

Không biết vì sao, hắn làm nàng có một loại cảm giác đã từng quen biết, chẳng lẽ bọn họ đã từng gặp mặt sao?

Từ ba năm trước đây khi đến Tô Châu sau, nàng luôn luôn ở chỗ biểu cữu, hỗ trợ biểu cữu nương trong trà lâu , gặp qua khách nhân nhiều không thể đếm, có lẽ vị công tử kia đã tới vài lần !

Nghĩ đến vừa rồi hắn thân thủ lưu loát lấy chiếc đũa đối phó Đào Nhân Ngạn , Tô Trữ Nguyệt trong lòng liền bội phục cực kỳ. Nếu không phải hắn xuất thủ tương trợ, chỉ sợ lúc này gương mặt của nàng sớm xuất hiện năm dấu ngón tay nóng rát.

Suy nghĩ một hồi, Tô Trữ Nguyệt liền đối vị công tử kia cảm kích không thôi.

Vừa rồi nàng chỉ tới kịp vội vàng nói một tiếng cảm tạ, đã bị biểu cữu nương kêu tiến vào, nàng nghĩ rằng, chính mình hẳn là muốn thể hiện một chút lòng biết ơn mới đúng.

"Không bằng chờ biểu cữu nương sau khi trở về, ta sẽ đem mấy thứ trà bánh đi qua cho hắn đi!" Tô Trữ Nguyệt mỉm cười, trong đầu đã tính toán muốn đưa trà bánh gì .

Nàng vốn tưởng rằng biểu cữu nương rất nhanh sẽ trở về, không nghĩ tới tiểu biểu đệ lại phát sốt cao, biểu cữu nương dẫn hắn đến đại phu, trì hoãn hơn nửa canh giờ mới trở về, mà vị công tử áo trắng kia đã rời đi.

Nhìn chỗ ngồi kia, Tô Trữ Nguyệt trong lòng nảy lên một cảm giác mất mát.

"Thôi , nói không chừng hai ngày nữa lại sẽ gặp mặt." Nàng dường như tự mình an ủi, nói nhỏ.

Nếu hắn là khách nhân trà lâu, hẳn là có thể lại đến, nói không chừng trước đây bọn họ cũng là giống hôm nay như vậy không có gì cùng xuất hiện, mới có thể làm nàng có cảm giác giống như đã từng quen biết lại không nhớ nổi đến tột cùng khi nào thì gặp qua hắn !

***

Qua bữa trưa, là thời điểm"Ngâm phương trà lâu" thanh nhàn nhất , bởi vì khách nhân ít, cho dù chỉ có đại biểu đệ một người ở bên ngoài tiếp đón, cũng không sợ bận không làm nổi.

Mặt trời ấm áp mùa xuân, Tô Trữ Nguyệt cầm theo một cái giỏ bằng trúc đi ra một khe suối trong vắt ngoài thành Tô Châu .

Trong giỏ trúc đặt quần áo một nhà bốn người của biểu cữu còn có đồ của chính nàng đi giặt, cầm theo nó đi một quãng lớn như vậy, kỳ thật phải rất cố sức .

"Cũng may ta thuở nhỏ quấn quít lấy phụ thân luyện võ, tuy rằng chỉ học được mấy chiêu gà mờ, không thành hiệp nữ được, nhưng ít ra khí lực vẫn lớn hơn nử nhân khác, việc nhỏ này không làm khó ta." Nàng tự nhủ cười, tính đến bên dòng suối giặt quần áo, đây là công việc nàng đã quen làm.

Rất nhanh , nàng đi tới bên dòng suối không người, kéo ống tay áo, bắt đầu từng cái từng cái giặt quần áo.

Bởi vì nàng thực chuyên chú , động tác lại phi thường lưu loát, vẫn chưa tới hai khắc thời gian, một giỏ trúc quần áo đã giặt gần xong .

Ngay lúcTô Trữ Nguyệt cầm lấy áo đơn màu trắng cuối cùng định giặt thì bỗng nhiên nổi lên một trận gió thổi rối loạn tóc của nàng, tầm mắt của nàng cũng bị mái tóc đen hỗn độn của chính mình che đậy .

Tô Trữ Nguyệt vội vàng giơ tay vén đi sợi tóc, kết quả nhẹ buông tay, nguyên bản quần áo đang cầm không cẩn thận bay đi, bị gió thổi dừng ở trong suối.

"Ai nha!"

Tô Trữ Nguyệt hô nhỏ một tiếng, vội vàng nhảy đến một tảng đá lớn nổi lên trong suối, đúng lúc cầm lên giỏ quần áo, khiến nó không bị khe nước cuốn đi.

Cũng may tảng đá lớn này cách bên dòng suối không xa lắm, bằng chút khinh công của nàng miễn cưỡng còn ứng phó được, nếu là xa hơn chút nữa, nói không chừng vừa rồi nàng liền bùm một tiếng ngã xuống nước.

"Thân thủ tốt!"

Một tiếng khen ngợi trong sáng chợt truyền đến, Tô Trữ Nguyệt không khỏi kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy bên bờ một thân ảnh màu trắng chẳng biết từ lúc nào đứng lặng .

Nàng giật mình, rất nhanh nhận ra là vị công tử giữa trưa ở trong trà lâu xuất thủ tương trợ .

Hắn tại sao ở nơi này? Vừa vặn đi qua nơi này sao? Tại sao không nhìn thấy tùy tùng của hắn?

Nhìn thân ảnh rất tuấn tú kia, Tô Trữ nguyệt ngực không hiểu sau đập loạn, mà cái cảm giác đã từng quen biết này cũng càng thêm mãnh liệt, nhưng nàng không suy nghĩ nhiều, chỉ làm như là bọn hắn giữa trưa mới thấy qua mặt, cho nên bây giờ có cái loại cảm giác này cũng là tự nhiên .

"Như thế nào? Không nhớ ta sao?" Nam tử áo trắng nhìn Tô Trữ Nguyệt, vẻ mặt mỉm cười, nhìn ra được tâm tình của hắn rất tốt.

"Đương nhiên nhận ra được nha! Là cái vị công tử giữa trưa xuất thủ tương trợ ." Tô Trữ Nguyệt mỉm cười trả lời. Vốn tưởng rằng không

Google PlusTwitter

[6/27] < 1678>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON