gối…
- Su! Em bị làm sao thế? Em đau ở đâu à? Để chị gọi bác sĩ nhé!
- Tôi không cần!!! Chị đi ra ngay cho tôi, biến ra ngay lập tức!!!!
Và sự thật thì Sam chưa bao giờ thấy em gái nổi nóng với mình như thế trước đây!
- Su à? Em giận chị chuyện gì sao? Có gì thì em phải nói chị mới biết được chứ?
- Tôi nói chị đi ra, tôi không muốn nhìn thấy mặt chị nữa!!!
Và rồi Sam cũng lẳng lặng kéo cửa đi ra, trong lòng đầy những nghi vấn, tại sao một đứa lạc quan và vui vẻ như Su lại có lúc khó hiểu như thế này?!
….
Su đã như thế suốt một tuần nay, không đi học, không chịu tiếp xúc với bất kì ai và đôi khi lại hét toáng lên như thể nhìn thấy một cái gì đấy khủng khiếp lắm. Sam đã rất lo và báo cho bố. Nhưng bố đi công tác vẫn chưa về và một mình cô phải xoay xở.
Nhưng đến cả bác sĩ cũng bị Su tống ra ngoài, chậc, hết cách thật rồi!
- Tớ buồn quá!_Sam than thở.
- Không sao đâu, cậu đừng quá lo lắng, tớ nghĩ Su sẽ trở lại bình thường ngay thôi.
- Không đâu, con bé đã hơn một tuần nay như thế rồi, cậu có cách nào giúp tớ không Zak? Hay là…
- Là gì?
- Cậu vào an ủi con bé giúp tớ! Biết đâu thấy cậu nó lại muốn nói chuyện cũng nên, chẳng phải lúc cậu mới đến, nó đã rất vui đấy sao?
- Nhưng tớ…tớ chỉ quen nói chuyện với một mình cậu thôi, nói chuyện với Su tớ không quen, lại không biết cách an ủi…
- Không sao, cậu cứ thật bình tĩnh, lắng nghe những gì nó nói và cho nó mượn bờ vai lúc nó cần. Zak à! Cậu giúp tớ nhé!
- …Ừm, để tớ thử xem sao…
….
Su đã không đuổi Zak ra, và Zak đã ở lại trong đó, khá lâu. Sam cũng không nghe tiếng Su la hét nữa, cô thầm cảm ơn Zak, “đúng là cậu ta giỏi thật!”.
33/ LỜI ĐE DỌA
Su đã đỡ hơn, nhưng vẫn chưa chịu đến lớp, cho nên hôm nay, chỉ có Zak và Sam đi học. Từ ngày Đại biến mất, đôi lúc Sam thấy hơi buồn, cô nghĩ mình nợ Đại một cái ôm trọn vẹn và cô cũng tiếc cho một tình bạn đẹp…Đại đến đột ngột và đi cũng đột ngột, chẳng ai hay biết bất cứ thông tin gì về cậu ta cả…
Gần vào cửa lớp, tên Uy cùng bọn đàn em đã đứng chực sẵn. Kể từ hôm Uy bị Zak làm cho hồn vía bay tá hỏa thì đến nay, hắn có phần nào e dè với Zak hơn, nhưng ngôn ngữ mà hắn phát ra vẫn sặc mùi giang hồ. Bằng chứng là hôm nay, dù thấy có Zak đi bên cạnh Sam thì hắn vẫn vênh váo và buông những lời lẽ không mấy “tốt đẹp”:
- Chào Sam của anh, cưng dạo này trông ốm thế?
Sam ngó lơ, lúc này cũng chẳng rỗi hơi rỗi sức đâu mà đấu khẩu với hắn nữa, thà nhắm mắt làm ngơ cho xong chuyện, nhưng Uy vẫn cứng đầu cứng cổ:
- À, chắc tại lo lắng cho cô em gái của cưng nhiều quá chứ gì?
Nói tới đây thì Sam có muốn cũng không thể làm ngơ được nữa rồi, tại sao hắn lại biết? rốt cuộc thì hắn có nhúng tay vào trong vụ này không? Câu nói của hắn quả thật ẩn chứa những hành động hết sức mờ ám.
- Anh nói thế là có ý gì? Sao anh lại biết chuyện đó?
- Haha, thường thôi cô em à, anh đây không muốn biết thì thôi, chứ đã muốn thì đến size áo lót của cưng anh cũng tìm cho ra, haha.
- Đồ trơ trẽn!
- Haha, cô em càng chửi, anh lại càng thích, cứ cứng đầu thêm như thế một tí nữa đi, rồi cũng sắp đến lúc cưng phải ngoan ngoãn làm con mèo mun của anh thôi, Sam à! Thằng Đại biến rồi, bây giờ cưng là của anh, bye cưng!
- Thằng kia…mày nói gì đấy hả?_Zak đã bắt đầu nổi nóng.
- Há, thằng chó như mày mà cũng dám chõ mũi vào chuyện của tao với Sam à? Tao nói cho mày biết nhá, tao không sợ mày như lần trước nữa đâu đấy, nhìn đàn em của tao đi rồi câm mồm mà biết điều cư xử với tao, nhá!!!
- Mày…
Khi Zak định vung tay lên và cho tên Uy nếm chút mùi điện giật thì Sam đã kịp cản tay cậu ta lại…
- Đừng! Zak! Đừng phí sức với hạng người này, ta vào lớp thôi!
Tên Uy hầm hầm:
- Được lắm, ở đó mà kiêu căng đi, nay mai thì sẽ biết Vũ Phong Uy này lợi hại tới mức nào! Tụi bây, đi!
……..
- Sao cậu không để tớ cho hắn một phát!
- Cậu điên à? Đây là trường học đấy! Cậu muốn thân phận của cậu bị lộ sao? Tên Uy là một con cáo già, cậu đừng động vào hắn ta mà chuốc thêm rắc rối, tớ đã gặp quá nhiều rắc rối với hắn rồi!
Thấy Sam lo lắng, Zak cũng không yên lòng….
34/ GIẬN
Tan học,
- Zak này!
- Sao cơ?
- Cậu có biết âm nhạc là gì không?
- Tớ không biết.
- Nó là một phần không thể thiếu của con người đấy, và đặc biệt nó là cuộc sống của tớ!
- Thật vậy sao? Nó có kỳ diệu như tình yêu không?
- Còn hơn cả tình yêu ấy chứ, âm nhạc xóa bỏ mọi khoảng cách không gian và thời gian, ngôn ngữ và dân tộc để gắn kết mọi trái tim đồng cảm lại với nhau. Tuy chưa bao giờ gặp mặt nhau nhưng họ có thể hiểu nhau chỉ thông qua một giai điệu, một bài hát! Thật tuyệt phải không?
- Ừm, cậu thích nó đến thế à?
- Tất nhiên rồi, mơ ước của tớ là một ngày nào đó sẽ được một anh chàng ga lăng, tốt bụng, đem chiếc ghita bé xinh đánh một bài hát ngọt ngào và tỏ tình với tớ, hihi, nghe sến quá nhỉ?
Khi mà Sam tủm tỉm che miệng cười thì Zak vẫn nhìn chằm chằm vào Sam như chưa hiểu cô bé đang nói gì…
- Mệt cậu quá! Làm gì mà nhìn tớ dữ vậy? Tớ đùa thôi, chỉ là đùa nên cậu đừng tin nhé!
- ….
- À…tớ có ý này!
- Gì vậy Sam?
- Cậu có muốn đi học ghita với tớ không? Cuối tuần tớ sẽ đi, đi chung nhé!
- Nghe hay đấy! Tớ sẽ đi cùng cậu!
Rồi Sam gắn chiếc headphone còn lại vào tai Zak, hai người đi bộ dưới hàng cây xòa bóng. Tiếng nhạc trong veo cất lên dội vào tai làm Zak hơi bỡ ngỡ. Nhưng càng nghe, Zak lại càng thấy hay và cũng muốn mình được hát…..
Về nhà,
- Anh Zak, vào phòng với Su đi!
Đấy là tiếng gọi của Su khi vừa thấy Zak và Sam về đến nhà. Su thậm chí còn không thèm nhìn
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm