đau tê điếng, Zak bật ra những tiếng rên cồn cào.
- Zak! Cậu bị làm sao nữa thế?Zak, cậu đau ở chỗ nào?Zak, cậu ổn không?Zak!Zak!!!
Zak không nghe tiếng Sam gọi, hàng loạt những kí ức ngổn ngang và chồng chất hiện về đứt đoạn và xen kẽ nhau khiến đầu Zak như búa giáng. Một chuỗi sự kiện của quá khứ và hiện tại cứ đan chéo lên nhau, cơn đau kéo dài đến đỉnh điểm và chấm dứt khi Zak hét lên một tiếng thất thanh. Cậu ấy vẫn ôm đầu và nhìn vào Sam, mắt Sam ngấn lệ:
- Tớ…tớ nhớ ra rồi! Nhớ ra mọi thứ rồi Sam à!!!!!!!!
………..
Zak ngồi bên Sam trên sân thượng, bao quanh bởi trái tim được thắp nến và xác hoa hồng vẫn còn vương vấn mùi hương. Kí ức của Zak thật buồn…..
- Bố tớ tên là Ray, ông là Đế vương của xứ sở Đampon. Vương quốc của tớ rất phồn thịnh và tọa lạc ở chòm Sao Aquila. Nhưng người ta đồn rằng kể từ khi bố đem tớ về thì đất nước bắt đầu gặp những tai họa và người ta gán cho tớ cái tên là “hiểm họa”. Tớ chưa bao giờ thấy mặt mẹ và phải sống với dì kế. Bà ta tên là Ika và được phong làm mẫu vương từ khi sinh cho bố một đứa con trai, tên là Jon, cậu ta thua tớ một tuổi. Bà Ika và Jon rất căm ghét tớ và xem tớ là cái gai trong mắt, vì ngày nào tớ còn tồn tại thì Jon sẽ không được làm Hoàng tử chính thức và sau này sẽ không được cai trị đất nước. Họ tìm mọi cách nguyền rủa và hãm hại tớ. Họ bảo tớ là nghịch chướng vì tớ là người duy nhất trong xứ sở có trái-tim.
- Hả? Cậu có trái tim sao? Sao lúc trước bố tớ bảo cậu không có nhỉ?
- Thật ra thì tớ cũng không biết tại sao mọi người lại căm ghét tớ khi tớ có trái-tim như thế, vì tất cả mọi người chỉ có một hệ thống vi mạch trung tâm để điều khiển toàn bộ cơ thể, còn tớ, tớ sống được dựa vào nhịp đập của trái tim. Và chắc có lẽ vì thế mà tớ mới yêu cậu.
- Vậy tại sao cậu lại bị rơi xuống đây?
- Tớ không nhớ rõ, chỉ nhớ hôm đó, khi bố gọi tớ vào nói chuyện quan trọng gì đấy thì lúc ra tớ bị làm cho bất tỉnh, mở mắt ra thì thấy mình đang lơ lửng giữa thiên hà và chuẩn bị bay xuống Trái Đất. Có lẽ sự va chạm mạnh với tầng khí quyển của Trái Đất đã làm cơ thể tớ bị nhiễu điện tích và mất trí nhớ tạm thời.
- Ra là vậy….
- ……
- Nhưng Zak à….
- Sao hả Sam?
- Khi nhớ ra rồi, cậu có ý định về lại xứ sở của mình không?
Đấy là điều mà Sam lo lắng nhất, là sự thật mà Sam không muốn biết…
- Tớ…tớ…
- Cậu sẽ về đúng không? Tớ biết mà =.=!
- Không, Sam à, tớ không biết làm thế nào để về cả. Và tớ cũng không muốn về, về nơi ấy mọi người đều nguyền rủa tớ. Còn ở nơi đây, tớ nhận được tình yêu thương thật sự, từ cậu, và mọi người….
- Cậu hứa với tớ chứ? Cậu hứa là cậu sẽ không bỏ rơi tớ chứ? Cậu hứa là sẽ ở lại bên cạnh tớ như lúc này chứ?
- Tớ…hứa….
Zak hơi bồn chồn. Và biết đâu lời hứa chỉ mãi là lời hứa……..
44/ HOANG MANG
Zak vẫn ở bên cạnh Sam, nhưng niềm vui không còn thật sự như lúc xưa nữa. Sam thấy Zak hay buồn một mình, và đêm đêm lại hay mở toang cửa sổ, mắt ngước nhìn lên nền trời xa xăm, và đôi mi khẽ rung, hắt bóng lên gò má….Sam cũng buồn theo…Sam muốn giữ Zak bên cạnh mình, cho riêng mình, nhưng Sam biết Zak bây giờ đã thuộc về một thế giới khác. Zak đang nhớ nhà chăng? Phải rồi, lúc nhỏ, khi đi cắm trại qua đêm với nhà trường, chẳng phải Sam đã khóc ướt nhèm gối khi thấy nhớ bố và em gái sao. Có lẽ, Sam nghĩ cảm giác của Zak là như vậy…Và liệu rồi, Sam có nên giữ chặt tay Zak, hay buông tay Zak ra, để Zak tự quyết định…?
……..
Sau hơn ba tháng làm việc và nghiên cứu tại Mỹ, bố cũng đã quay về với Sam, còn Su thì sống bên đó thêm một thời gian nữa. Ngày bố về, Sam đã rất vui.
Tối đó,
- Bố, Zak đã hồi phục trí nhớ rồi bố ạ!
Ông Vương Bội tỏ một thái độ kinh hoàng như vừa nhìn thấy ma!
- Cậu…cậu…đã hồi phục trí nhớ rồi ư? Cậu nhớ được những gì? Bố cậu? Mẹ cậu là ai? Nơi cậu sống như thế nào?
- Kìa bố, bố hỏi dồn dập thế làm sao Zak trả lời được! Cậu ấy chỉ nhớ mình là Hoàng tử của Vương quốc Đampon xa lắc xa lơ nào đó thôi. Cậu ấy không biết đường về và không biết cả mẹ cậu ấy nữa…
- Vậy à….
Ông Vương Bội tỏ vẻ đăm chiêu và lẳng lặng bước về phòng. Tối đó, ông thức trắng đêm.
……
Đã một thời gian dài Sam chưa đi thăm bà cụ già ở khu ổ chuột. Hôm nay là một ngày đẹp trời, Sam rủ Zak đến thăm bà, vẫn không quên mang theo một ít sữa và bánh cho bà.
- Bà ơi, bà có nhà không ạ?
Vẫn là ngôi nhà ẩm ướt và chiếc cửa gỗ méo mó, bà bước ra tươi cười như một bà tiên. Nhưng khi vừa thấy Zak, bà biến sắc ngay tức thì, bả chỉ trỏ vào Zak rồi ú ớ không thành lời. Thái độ của bà giống như vừa gặp điều gì đấy rất khủng khiếp!
- Bà ơi, bà sao vậy ạ? Bà không khỏe ở đâu ạ?
Bà hất tay về phía Zak, ra hiệu cho cậu ta đừng bước vào nhà, rồi bà kéo tay Sam vào và đóng cửa. Zak đứng thẫn người “không lẽ bà ấy ghét mình?”
15 phút sau thì Sam ra về….
- Sam à, bà sao thế? Bà ghét tớ à?
- Tớ không biết! Nhưng những lần gần đây qua thăm bà, tớ thấy bà có những hành động kì lạ lắm. Tớ cũng không biết vì sao vì bà không nói được mà…
- Ừm…nhưng tớ cứ có cảm giác là bà ghét tớ lắm ấy.
- Không có đâu, cậu hiền lành như thế, ai mà ghét cho được, giờ mình về nhé!
Khi Sam và Zak về đến nhà thì ông Vương Bội cũng tình cờ chứng kiến cảnh hai người đang đùa giỡn và chọc ghẹo nhau ở dưới nhà. Ông ta vô cùng tức giận.
- Sam! Lên phòng bố bảo!
- Vâng! Thưa bố!
[…">
- Bố chỉ đi có mấy tháng mà con đã thành ra thế đấy hả Sam?
- Là sao hả bố?
- Còn giả vờ ngây thơ nữa à? Chẳng lẽ con không biết thằng Zak không phải là người bình thường sao? Sao con lại còn thân thiết với nó? Gần
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm