Old school Easter eggs.
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Alien, em yêu anh

rẻ tiền ấy, không có ai bằng cưng cả!

- Anh thôi đi! Đi với một người như anh, thà tôi chết còn hơn!

Giọng Sam gấp hơn. Đại hiểu chuyện, nắm tay Sam bỏ chạy ra cổng trường. Và lần này, cái cảm giác quen quen đã thật sự thành hình, một luồng xung điện lại đột ngột lan đến tim Sam khiến cô hất mạnh tay Đại ra, môi cô mấp máy:

- Cậu là….cái người hôm trước?!

Đại không nói nhưng mỉm cười. Nụ cười trả lời cho tất cả…Đúng là định mệnh! Luồng xung điện ấy chính là dấu hiệu đầu tiên…

5/ TẤM THẺ HỌC SINH:

- Sao cậu không đi ô tô?

- Sao cậu không đi ô tô?

Sam và Đại lên tiếng cùng một lúc với cùng một câu hỏi.

- Tớ thích đi bộ, ngồi trong ô tô không khí ngột ngạt quá!_Sam thỏ thẻ.

- Có lẽ tớ cũng vậy!

- À, cậu giải thích cho tớ về chuyện hôm trước được không? Tớ hơi tò mò!

- Cậu tò mò về điều gì?

- Nếu như cậu là người hôm trước lôi tớ vào hẻm sâu thì cậu phải biết là tớ đang tò mò về điều gì chứ?

- Con người thật rắc rối!

- Ơ, ý cậu là sao?

- À…không có gì. Ý tớ là cậu tò mò điều gì thì cậu nói thẳng ra đi, tớ không thích nói bóng gió.

- Tại sao cậu lại bị hai người kì lạ kia đuổi theo? Mà trong khoảng thời gian đó, tớ thấy báo chí đưa tin là cậu đang bị bệnh rất nặng mà? Sao có thể chạy ra ngoài với bộ dạng như thế?

Ngập ngừng đôi chút, Đại gãi đầu:

- Thật ra thì…chuyện phức tạp lắm! Vì tớ muốn trốn viện ra ngoài nên bị hai tên vệ sĩ bám đuôi. Bệnh nặng chỉ là một cách để câu khách của báo chí thôi!

- Thế á? Thế sao cậu lại đến trường tớ học?

- Vì tớ muốn trả cho cậu cái này…

Nói rồi, Đại chìa tay ra, trước mặt Sam là tấm thẻ học sinh của cô bé. Chợt giật mình, Sam đưa tay vào cặp lục lọi hồi lâu. Thở dài một tiếng, Sam nói:

- Hóa ra là tớ bị mất thẻ học sinh, thế mà tớ chẳng biết gì cả! Làm sao mà cậu nhặt được nó?

- Hôm trước, ở con hẻm ấy, hình như là cậu đã vô tình làm rơi lúc tớ kéo cậu vào. Khi nhặt được nó, tớ đã định quay lại đưa cho cậu, nhưng cậu đã đi mất.

- Và cậu đến đây học chỉ vì muốn trả nó cho tớ á?

- Không hẳn là vậy, tớ muốn tiếp xúc với thế giới này nhiều hơn, vì sự thật tớ chưa hiểu hết về con người!

- Cậu nói thế là sao? Cậu là con người mà còn chưa hiểu hết về con người à?_Sam càng ngày càng thấy khó hiểu trước phát ngôn của Đại.

- Không, không, ý tớ không phải vậy. Tớ chỉ muốn hòa nhập với xã hội này xem sao, vì từ trước đến giờ, bố tớ không cho tớ đi đâu hết, đến cả việc học cũng thuê giáo viên về nhà dạy cho tớ. Tớ ghét cuộc sống bó buộc như thế lắm rồi!

- Ừm, có lẽ tớ hiểu…những ông bố chỉ muốn tốt cho con mình… nhưng đôi khi, họ không quan tâm đến cảm nhận của chúng ta…

Sam đồng cảm với Đại vì bố Sam cũng có một phần nào đấy giống bố Đại…

- Được nhiều người theo đuổi như thế, cậu có thấy vui không?

- Vui ư? Đúng ra là tớ đang cảm thấy mệt mỏi đến chết đây này! Họ chẳng lúc nào để cho tớ yên cả.

- Sao cậu không nhận lời một ai đó đi?

- Để làm gì chứ?

- Cậu không muốn yêu sao?

- Còn quá sớm để nói điều đó!

Đại chợt đứng lại, dường như cậu ấy muốn nói thêm cái gì đó, nhưng rồi lại thôi, thay vào đó là một câu chào:

- Có lẽ…tớ phải lên ô tô lại thôi, đi bộ nhiều thế này tớ không quen!

- Ừm, cậu đi đi, tạm biệt nhé!

Đôi chân thon của Sam nhịp nhàng bước đi trên con phố rợp bóng cây ngày gió. Đại đứng đó, vẫn còn dõi theo, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Yêu vào lúc này là quá sớm sao?

6/ NỔI LOẠN:

- Dì Năm!!!!! Cái gì thế này???

Vừa vào phòng, Sam đã vội vàng hét lên khi thấy căn phòng của mình không khác gì một bãi chiến trường. Những cuốn sách xếp ngay ngắn trên kệ giờ nằm mỗi quyển mỗi nơi, cả tủ quần áo cũng bị bới tung lên không thương tiếc, mấy con gấu bông nằm trên giường thì bị vất la liệt dưới sàn nhà. Không lẽ một căn biệt thự to lớn như thế này mà ăn trộm có thể đột nhập được sao?! Sam tức điên lên, cô bé ghét nhất là việc người khác đụng chạm đến đồ dùng của mình.

- Dì Năm, dì Năm ơi, sao dì ở nhà mà để cái phòng của cháu ra nông nỗi này ạ?!

Dáng điệu tất tả chạy vào, dì Năm nhăn mặt khi thấy cảnh động trời xuất hiện ngay trước mắt.

- Tôi…tôi lau chùi ở dưới nhà, không biết trên này đã xảy ra chuyện gì…Nhưng, chắc chắn không phải là ăn trộm đâu cô chủ à. Nếu có ăn trộm thì hệ thống báo hiệu đáng ra phải thông báo rồi chứ!_dì Năm kiên quyết.

Và khi cả Sam và dì Năm đang loay hoay trong mớ suy nghĩ ngổn ngang thì thủ phạm…đã xuất hiện! Zak cũng đã bới tung phòng của Su lên và để lại cảnh tượng cũng hỗn độn không kém phòng Sam trước đó. Những hành động đó được thực hiện trước sự chứng kiến của Sam và dì Năm khiến cả hai đều vô cùng bất ngờ.

Zak như một con thú hoang khát mồi, cậu ta gào thét và đập tung mọi thứ trước mắt. Cậu ta không kiểm soát được hành động của chính mình và tự làm mình bị đau bằng những cú va đầu vào tường thật mạnh.

- Này! Cậu kia! Cậu đang làm cái gì thế hả? Cậu có bị điên không hả?

Sam hét lên như không thể chịu đựng được cái hành động điên rồ của Zak. Nhưng dường như mọi lời nói vào lúc này, trong thời điểm này đối với Zak là hoàn toàn vô nghĩa. Cậu ta vẫn tiếp tục đập phá và ré lên khiến lỗ tai Sam như muốn nổ tung ra. Chợt nhìn thấy cây chổi lau nhà mà dì Năm cầm trên tay, Sam nảy sinh một ý định: “Nói đã không nghe thì chỉ có thể dùng bạo lực mà thôi!”. Nghĩ là làm, bước tới chỗ Zak, trong một tâm lý sợ sệt và hoang mang, Sam giơ chiếc chổi lên và đập vào lưng Zak một tiếng: “Bốp!!!”. Tiếng kêu như chừng có thể xuyên thủng màng nhĩ và làm cho ai đó bất động ngay tức khắc. Zak choạng vạng, nắm lấy cổ tay Sam, bóp chặt. Đột nhiên, Sam cảm giác một

Google PlusTwitter

[4/34] < 1456>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON