đi chơi với đám bạn, người ta mới thấy Su nổi loạn đến mức nào. Sam biết Su có nhiều người yêu, lại thường hay tụ tập bạn bè, nhưng thực sự cô không biết em gái cô đang ngày càng sa đọa, và bây giờ đã trở thành mồi nhử của Uy trong kế hoạch “phục thù”!!!
12h đêm, căn biệt thự tối lạnh, Su rón rén bước về phòng
- Su!
- Chị làm gì mà giờ chưa ngủ, còn gọi làm em giật bắn cả mình!
- Em đi đâu về trễ thế hả? Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Người thì nồng nặc mùi bia, em có muốn chị mách bố không hả?
- Chị à, em đi sinh nhật bạn nên có uống chút bia, về hơi trễ là chuyện bình thường, sao chị cứ cằn nhằn mãi như bà già bảy mươi thế!
- Em còn dám…
- Thôi, không đôi co với chị nữa, em về phòng đây, buồn ngủ lắm rồi, good night chị!
- Haiza, cái con bé này…
Sam thở dài, định quay về phòng thì thấy ánh sáng ở phòng Zak vẫn còn hắt ra, trông rất mạnh, có lẽ cậu ta ngủ mà quên chưa tắt đèn. Nghĩ vậy, Sam tiến đến căn phòng với cánh cửa đang hé…Và Sam đẩy cửa, rất nhẹ.
Zak không ngủ mà đang ngồi trên bệ cửa sổ và hai cánh cửa sổ mở toang…trời đầy sao, và Zak đang ngắm nhìn chúng. Kể từ lúc nhìn thấy Zak thì đây là lần Sam thấy Zak giống…“con người” nhất, nghĩa là cậu ấy đang ngồi ngắm sao, mà ngắm sao cũng là sở thích của Sam. Nghĩ thế, Sam khẽ lên tiếng:
- Cậu chưa ngủ sao?
Sam nhớ tới lời bố nói ở bữa ăn lúc tối, chợt thấy việc kết bạn với Zak là một điều nên làm. Zak vẫn im lặng.
- Cậu nói gì đi chứ? Tôi đang hỏi cậu mà!
- Ừm!
- Ừm là sao, cậu ừm thì làm sao tôi hiểu.
- Tôi chưa ngủ.
- Thì ai chẳng biết là cậu chưa ngủ, chưa ngủ mới có thể nói chuyện với tôi được chứ!
- Ừm!
- Ơ hay, cái cậu này, nói chuyện kiểu gì mà giống như cái máy thế! Tôi muốn quan tâm, muốn nói chuyện với cậu mà thái độ của cậu như thế thì tôi cũng chịu luôn.
- Ừm!
Sam bắt đầu bực mình: “Cậu ta tính chơi khăm mình chắc?! Cứ như cái từ “Ừm” và việc nhắc lại lời người khác là câu cửa miệng của cậu ta vậy”. Tức quá, Sam xông tới chỗ bệ cửa sổ mà Zak ngồi, nhìn chằm vào mặt cậu ta:
- Ê! Quay lại đây nói chuyện coi!
Và Zak quay sang thật, quay như một cái vòi vặn nước, cổ thì quay nhưng thân mình không nhúc nhích. Sam hơi nhợn trước hành động của Zak. Dưới ánh trăng trong suốt, mặt Zak như góc cạnh hơn, trăng rót vào mặt cậu ta một thứ ánh sáng dịu mờ, đôi mi rậm đen, đôi mắt to không chớp và cái miệng chưa bao giờ cười…
- Cậu đang buồn à?
- ….
- Cậu có tâm sự gì sao?
- ….
- Cậu không có gì nói cho tôi nghe sao?
- …
- Tôi chịu thua cậu rồi! Không nói thì tôi về phòng vậy!
- Tôi- không- nhớ- gì- cả!
- Ối, cuối cùng thì cậu cũng nói được một câu tử tế!
- Tôi- không- nhớ- gì- cả!
- Tôi- không- nhớ- gì- cả!
- Tôi- không- nhớ- gì- cả!
Zak cứ nhắc đi nhắc lại câu nói ấy như một người điên, hai tay ôm chặt đầu, khuôn mặt cậu ta trông đầy đau đớn và tội nghiệp. Sam cắn môi, thấy thương Zak, thương cho bộ dạng của cậu ta lúc này. Sam choàng tay qua vai, định an ủi cho Zak bớt đau buồn…nhưng không ngờ, trong cái khoảnh khắc ấy, cứ như một phản xạ quen thuộc, Zak dùng tay ấn mạnh khiến Sam ngã sóng soài trên sàn nhà. Khủy tay đập xuống sàn khiến mặt Sam nhúm nhó lại:
- Á!!! Cậu ác thế! Dám đối xử với một người có ý định giúp cậu như thế hả! Cậu có phải là con người không đấy?! Cái đồ vô tâm, cái đồ đá gỗ, trơ như quả bơ ấy! Đã thế, từ nay, tôi không thèm quan tâm, để ý gì đến con người kì cục như cậu nữa!
Sam xồng xộc xông ra cửa, tiếng kéo cửa vừa đủ lớn để không át đi tiếng xin lỗi nhỏ xíu phát ra từ miệng Zak:
- Tôi- xin- lỗi- cậu!_từng tiếng một chậm rãi như thế!
Sam thoáng nghe, chợt khựng lại, nhưng rồi cái gì đấy mách bảo cô bé đừng quay lại nữa, và rồi Sam về phòng và đánh một giấc cho đến sáng.
10/ TẤM ẢNH CUỐI ALBUM
Sáng, Sam đến trường bằng ô tô, có lẽ vì hơi mệt nên cô bé không còn đủ sức để đi bộ được nữa. Hôm nay, bé Su không đi học. Có lẽ vì cơn say đêm qua khiến Su không nhấc mình lên nổi khỏi chiếc giường, nghĩ đến đó, Sam khẽ lắc đầu.
- Thưa cô chủ, đến nơi rồi ạ!_tiếng ông Kiên.
Ông ấy cũng đã khá già rồi, có thể biết được điều đó qua giọng nói khàn và mái tóc đã bạc nửa đầu của ông. Ông làm việc cho bố Sam có lẽ đã từ rất lâu rồi, nhưng lâu đến mức nào thì Sam chịu, có thể lúc ấy Sam còn chưa ra đời.
- Cám ơn ông, lát về đừng đợi tôi nhé, tôi sẽ đi bộ.
Sam thều thào, vừa bước xuống xe và tiến vào cổng trường chừng hai mươi bước, bỗng từ đâu có hai tên bịt mặt đi xe mô tô phóng ngang qua trước mặt Sam và ném vào người cô bé những quả trứng thối. Cái ném bất ngờ khiến Sam không kịp né, và kết quả là bộ đồng phục của Sam trở nên nhầy nhụa và lấm bẩn. Những ai có mặt ở cổng trường lúc bấy giờ đều không tránh khỏi bất ngờ, nhưng tất cả chỉ biết đứng yên dán chặt mắt về phía Sam mà không ai đến giúp cô bé cả, trong số đó có những tên tự nhận là sẽ sống chết vì Sam. Sam hơi rối, mặt đã đỏ ửng lên. Và trong lúc ấy, như một vị cứu tinh kịp thời, Đại chạy đến khoác lên người Sam chiếc áo vest, dìu cô bé lên chiếc ô tô vừa đỗ để tránh cái nhìn soi mói của học sinh trong trường.
- Cậu không sao chứ?
- Tớ…tớ không sao, nhưng…tớ thấy sợ…
- Cậu đừng lo, tớ sẽ điều tra xem bọn nào mà lại dám chơi bẩn đến thế!
- Đừng! Vô ích thôi, tớ bị như thế này nhiều rồi!
- Là sao?
- Cậu tưởng mọi người đều yêu quý và muốn theo đuổi tớ ư? Bên cạnh những người đó vẫn còn rất nhiều người ghen gét tớ, xem tớ là đồ chảnh chọe, xem tớ là cái gai trong mắt mà chỉ muốn nhổ phăng đi. Tớ thật sự rất sợ những con người như thế!
Thì ra, ẩn sau cái vẻ hoa khôi hào nhoáng, được
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm