nhiên,chẵng phải chuyện này là bí mật hay sao??
_Không cần biết!Chỉ cần Ivy trả lời,có đúng hay không?_Jack nói to,mắt Jack nhìn thẳng nó.
_....Uhm..
_Tại sao??_Jack lay mạnh vai Ivy_sao lại như thế??Ivy bảo sẽ không lấy người mình không yêu cơ mà!
_Thì…Ivy ..yêu..Stephen mà!_nó nói
_Nói dối!!!_Jack hét to,chưa bao giờ Ivy thấy Jack như thế.
_Ivy không nói dối!
_Đừng giấu Jack,Jack biết hết!Tại gia đình Ivy đang gặp khó khăn,sắp phá sản ,nên Ivy chấp nhận
lấy thằng đó chứ gì?
Nó im lặng,không nói..Đau lòng quá..
Jack đột nhiên ôm chặt nó vào lòng,nó bất ngờ đến mức khôg thể ứng phó được trước tình huống
này..
_Hãy để Jack vào vị trí đó được không?_Jack vẫn ôm nó,không buông ra
_Jack…!_nó không nói được nên lời,2 tay Jack ôm nó chặt đến mức nó không vùng vẫy ra được.
_Hãy để Jack được là người đi cùng Ivy suốt quãng đời còn lại,gia đình Jack không thua kém nhà
đó,còn giàu có hơn là đằng khác.
_Jack..buông Ivy ra_Ivy nói_nó không muốn mọi chuyện diễn biến như thế này…
Nhưng Jack vẫn không buông..
_Jack…yêu Ivy!
Ivy có thể cảm nhận được nhịp đập của trái tim Jack,trái tim Jack đang đập mạnh,mạnh lắm!tim Ivy
cũng đang đập mạnh như thế!Jack yêu mình ư???
Nó đẩy Jack ra bằng 1 lực thật mạnh,nó nhìn thằng vào Jack:
_Yêu ư?
_Phải!yêu nhiều lắm_Jack trả lời_yêu từ lần đầu tiên gặp mặt..
_Chuyện này không đùa được đâu Jack ah!
_Đùa??Ivy coi những lời Jack nói là đùa ư?
Chẳng lẽ Jack yêu mình thiệt ư???(nhỏ này đúng là ngốc mà =.=’’)
Jack đặt 2 tay lên vai Ivy,nói tha thiết:
_Gía mà Ivy biết được tình cảm Jack dành cho Ivy nhiều đến mức nào!nhiều đến mức mà Ivy không
thể tưởng tượng được đâu…
_Jack ah_ nó đã lấy lại được bình tĩnh,nó biết rõ nó đối với Jack như thế nào_Ivy chỉ coi Jack là 1
người bạn thôi!!
Câu trả lời của Ivy tuy nhẹ nhàng nhưng làm cho Jack tan nát…
_Cám ơn Jack vì đã giành tình cảm cho Ivy!Nhưng Ivy không xứng đánh đâu!Ivy không thể nào đến
với Jack vì Ivy không …yêu Jack..Hãy hiểu cho Ivy.
Jack mỉm cười chua chát..dù biết trước câu trả lời này rồi nhưng sao lòng đau nhói thế này?
_Vậy Ivy yêu ai?
_Chuyện đó bây giờ không quan trọng nữa.._Ivy lãng tránh câu hỏi đó.
_Henry phải không?
Tim Ivy như ngừng đập:
_Sao lại là Henry?
Jack cười, 1 nụ cười buồn:
_Ivy nhớ không?Ivy từng nói là Jack có đôi mắt giống hệt mắt của mẹ Ivy,và ba Ivy yêu bà là vì đôi
mắt ấy!
_Uhm_Ivy gật đầu_Ivy nhớ
_Lúc đó!Jack cũng hi vọng Ivy sẽ yêu Jack vì điểm ấy!nhưng Jack đã nhầm.
Ivy lặng yên không nói.
_Đôi mắt mà Ivy yêu là đôi mắt nâu phải không?Đôi mắt của Henry!
1 đôi mắt nâu sâu thẳm,ẩn chứa bên trong như là 1 khoảng không bao la,như hiện ra trước mắt
Ivy,nhưng đôi mắt ấy sao buồn miên man,xa vắng quá….
Ivy lắc mạnh đầu để xua tan hình ảnh đó…cái quái gì đang xảy ra với nó thế này?
_Jack đừng nói bậy!_nó cười_Ivy không thích Henry,Ivy ghét hắn lắm.Dù muốn hay không thì người
Ivy yêu vẫn sẽ là Stephen..
_Không được,nhất quyết là không được_Jack nói gấp gáp_ thằng Stephen ấy là 1 thằng mất dạy,cực
kì mất dạy,là 1 thằng ăn chơi sa đoạ..
_Đừng nói nữa Jack!
_Là 1 kẻ không ra gì!suốt ngày chỉ biết cờ bạc..
_Đừng nói nữa mà!
_Là 1 đứa thay bồ như thay áo..
_Ivy bảo là đừng nói nữa!
_Gia đình cũng chẳng ra gì..
_ĐỦ RỒI_ivy hét to lên,nó quá mệt mỏi rồi,đầu nó như nổ tung ra vậy_Làm ơn thôi đi,Jack tưởng nhà
Hamilton là 1 nhà gia giáo,ngon lành lắm ah?
Jack nhìn nó,sững sờ
_Ivy đi đây,tôt nhất là chúng ta đừng nên gặp nhau nữa!Ivy sắp là 1 người có chồng.như thế không
tiện!Tạm biệt!!!
Nó lạnh lùng quay đi….xin lỗi Jack
_Ivy…_tiếng Jack kêu tên nó,nghe xa dần…xa dần…
Henry nằm úp mặt xuống giường,2 mắt nhắm nghiền.Cả tuần qua hắn không đi học,hắn muốn trốn
tránh mọi thứ,hắn không muốn trở lại nơi mà hắn đã chấp nhận làm kẻ thua cuộc.”Kẻ thua cuộc”,đó
là cái tên mà Henry tự gọi mình trong suốt thời gian qua,”kẻ thua cuộc”,thật nực cười,người như hắn
mà cũng có lúc phải thua,hắn,hắn là niềm mơ ước của hầu hết tất cả mọi người trên thế gian,giàu
có,đẹp trai,học giỏi,hắn không thiếu 1 thứ gì,duy chỉ có duy nhất 1 điều,1 điểu xa vời mà hắn chẳng
bao giờ có được!!Hắn thấy nhức đầu,mệt mỏi,hắn muốn ngủ 1 giấc,1 giấc dài,thiệt dài….để khi thức
dậy,hắn vẫn là Henry,1 cậu ấm ngang tàng ngạo nghễ,chứ không mang bộ dạng bi thảm như bây
giờ..Đó là điều mà hắn cố gắng làm trong suốt thời gian qua,nhưng không được,khuôn mặt ấy,nụ cười
ấy,giọng nói ấy,cứ hiện diện,cứ vang lên trong suy nghĩ của hắn,xuất hiện cả trong giấc mơ,giấc mơ
có hắn,có nhỏ,có khu vườn sau trường,một giấc mơ đẹp…nhưng vẫn chỉ là giấc mơ thôi!
Hắn phải làm sao để quên nhỏ đi bây giờ??Làm sao đây??
Càng muốn quên lại càng nhớ!Hắn nhớ nhỏ muốn phát điên lên được,có đôi lúc hắn muốn dẹp bỏ tất
cả tự ái,để chạy đến bên nhỏ,để ôm nhỏ,để nói với nhỏ rằng hắn yêu nhỏ nhiều đến mức
nào,nhưng ..ánh mắt của nhỏ lúc ấy,lúc mà nhỏ nói là ghét hắn,sao lạnh lùng đến thế?sao mà nhỏ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm