XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Brown Eyes….love!!!!

về!_Hắn nói 1 tràng và kết thúc bằng 1 câu ngắn gọn.

Stephanie tròn xoe đôi mắt nhìn hắn:

_Về áh?

_Uhm!_Hắn gật đầu

_Nhưng em chỉ mới bước vào cổng trường thôi mà!

_Thì mới bước vào cổng trường mà em đã biết chỗ học của mình,biết cantin,biết luôn cả phòng hiệu trưởng.Không có ai mới bước qua cổng trường mà đã biết nhiều như em đâu.

Stephanie nhìn vào trong:

_Nhưng em muốn tham quan trường 1 lúc nữa.Đi nào_cô bé kéo hắn đi.

Trông Stephanie lúc này như 1 con búp bê xinh xắn,hồn nhiên.Henry thật sự chưa hiểu hết về cô bé,10 năm là một khoảng thời gian dài,đủ để ký ức về một người dù là thân thiết cũng phai mờ đi.Và đối với Henry thì Stephanie như là 1 kí ức xưa mà hắn đã lãng quên giờ bất chợt nhớ lại.

Trong lúc hắn cùng với Stephanie đi dạo trong khuôn viên trường thì lại tình cờ gặp mặt một người quen cũ mà chúng ta không nhắc tới trong mấy chương sau này.Các bạn đoán ra là ai không?Chính là Jessica,cô tiểu thư nhà giàu kênh kiệu.

Hăn và Stephanie đụng phải Jessica ở ngã ba trong hành lang.Jessica nhìn Stephanie rồi quay sang nhìn hắn.

_Chào anh!_Jessica nói nhỏ,chắc hẳn nó vẫn còn cảm thấy sợ khi đối diện với Henry.

_Uhm!

_Uả,ai vậy anh?_Stephanie hỏi.

_Đây là Jessica,bạn cũ của anh!_hắn giới thiệu,cố ý nhấn mạnh chữ “cũ”

Jessica cảm thấy nóng mặt….

Stephanie cười với Jess,cô bé nói hồn nhiên:

_Chào chị!em là Stephanie,bạn gái của anh Henry?

_Bạn gái?_Jessica hỏi lại

Stephanie gật đầu:

_Chính xác hơn em là vợ sắp cưới của anh ấy!

Jessica không nói gì,nó nhìn Henry.Hắn cũng thấy bất ngờ khi Stephanie đột nhiên nói như thế!Hắn không thèm nhìn lại Jessica,hắn nắm tay kéo Stephanie đi.

_Em làm cái trò gì thế hả?_Hắn nói to khi đã kéo cô bé đi khá xa.

_Anh kéo tay em đau quá!_Stephanie xoa cổ tay.

_Anh hỏi em vừa rồi em nói cái gì vậy?_Hắn lại hỏi

Stephanie cười:

_Em nói em là bạn gái của anh!

_Anh không giỡn đâu!

_Em cũng đâu có giỡn!_Cô bé nói

_Thôi đi_hắn hét lên làm cô bé giật mình_anh cho em biết,đừng bao giờ nói như thế một lần nữa_hắn nổi giận.

Stephanie nhìn hắn,cô bé không ngờ hắn lại to tiếng với cô như thế.Mắt cô rơm rớm

_Anh…anh quên rồi sao?

Hắn nhìn cô bé,ra vẻ không hiểu…

_Anh không nhớ…cách đây 10 năm,cái ngày em sắp chuyển đi,anh đã ôm em và nói sau này anh sẽ lấy em làm vợ.Chúng mình đã hứa với nhau như thế,anh….không nhớ sao?

Hắn choáng…hắn không nhớ….có chuyện đó thật sao???

Stephanie nhìn thái độ của hắn lả đủ biết hắn đã quên….cô bé thấy thất vọng:

_Anh..đúng là 1 kẻ vô tâm!

Stephanie bỏ đi.

Hắn đứng sững…hắn đang cố lục lọi trí nhớ,nhưng đành chịu,hắn không nhớ..hắn đúng là 1 kẻ vô tâm từ trước đên nay….nhưng cho dù điều đó có là thật,thì…đó cũng chỉ là lời nói bồng bột của hắn lúc ấy,1 đứa trẻ 11 tuổi..Đã biết gì về tình yêu đâu?Sao cô bé lại tin vào những lời nói…con nít như thế?

Henry chạy đuổi theo Stephanie nhưng không thấy bóng dáng của cô bé đâu.Cô bé bỏ đi đâu được nhỉ?10 năm xa cách nơi đây,lạ đường lạ nước,nhỡ có chuyện gì xảy ra thì biết phải làm sao đây?Lạy trời…Hắn chạy đi khắp mọi nơi xung quanh nhưng vẫn không nhìn thấy Stephanie,hắn bắt đầu thấy lo lắng,cô bé bỏ chạy đi như thế,không biết có nguy hiểm gì không?Cô đi đâu được nhỉ?

Hắn cứ chạy xe đi quanh khu vực đó,vừa đi vừa dừng lại để hỏi.Đến là khổ,hắn muốn được yên cũng không được?Sao con gái ai ai cũng rắc rối thế này?
Tìm hoài,tìm mãi vẫn không thấy!Hắn vội chạy về nhà để thông báo,nhờ thêm người đi kiếm.Chạy xe về mà hắn tự hỏi mình biết giải thích với mẹ thế nào đây?Chẳng lẽ lại kể mẹ nghe về lời hứa hồi nhỏ mà chính hắn cũng không hề nhớ?và bởi vì hắn không hề nhớ nên Stephanie giận hắn mà bỏ đi.Có chuyện nào ngố như thế không cơ chứ?

Hắn bước vào ngôi biệt thự sang trọng,hắn thấy mẹ đang ngồi trên sofa.

_Mẹ ah!_Henry bước đến gần_Stephanie…

_Stephanie về nãy giờ rồi,đang ở trên phòng đấy!

_Sao?_Hắn ngạc nhiên_về rồi ah?

Mẹ hắn gật đầu.

_Uhm!Có chuyện gì xảy ra phải không con?

_Cô ấy về bằng cách nào?_Hắn không trả lời mà tiếp tục hỏi.

_Nó nói nó đi taxi về!Mà nè có chuyện gì vậy?_mẹ hắn lại hỏi.

Hắn nói:

_Chuyện gì là chuyện gì?

_Thì sao nó đi với con mà lại bỏ về 1 mình vậy?Lúc về mẹ thấy nó có vẻ buồn!

Henry nhìn xuống đất…Hắn không nhớ chuyện đó….

_Mẹ ah!Con hỏi chuyện này nha!

_Uhm!

_Mẹ phải nói thật với con đó nha.

_Uhm!Mà chuyện gì vậy?

_Hồi nhỏ con và Stephanie thân với nhau như anh em phải không mẹ?

_Đâu_mẹ hắn xua tay_con trai mẹ đâu có hiền dữ vậy?Con đòi lấy nó làm vợ mà!
Sazzzz,có chuyện đó sao?Sao hắn không có nhớ 1 chút gì hết vậy nhỉ?

_Mẹ cứ đùa!_Hắn nói.

_Ơ hay!mẹ đùa làm gì?Nhớ lại một ngày trước khi Stephanie chuyển nhà đi_mẹ hắn nhìn lên trần nhà,mơ màng_con kéo Stephanie ra sân sau và bắt nó hứa tại đó là sau này phải là vợ của con!

_Làm gì có chuyện đó!_Hắn cãi.

_Mẹ núp sau bụi cây nhìn mà,sự thật 100%_mẹ hắn quả quyết.

_Sao mẹ lại núp sau bụi cây?

_Ờ con hỏi lạ,con trai mẹ hứa hôn với người con gái thì mẹ phải có mặt để chứng kiến chứ!

_Ôi trời!_Hắn vỗ trán..Sao hắn không nhớ 1 chút gì thế này?Hắn đúng là

Google PlusTwitter

[33/46] < 1333435>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON