vừa kêu em là Ivy ư?
_Ivy…đừng xa anh..anh yêu em….
Stephanie vội đẩy hắn ra ,cô chạy về phòng,bật khóc….”Sao anh nỡ đối với em như thế??”
Henry nằm lăn ra giường,ngủ ngon lành,không hề biết mình vừa làm tồn thương 1 người con gái..
----------------------------------------------------------
Ivy nằm trằn trọc,nó không thể ngủ được,nó cứ nhớ lại lúc ấy,lúc Dennis nói yêu nó và hôn nó,nó không ngờ được rằng người mà từ trước giờ nó xem như anh trai lại giành tình cảm đặc biệt cho nó.Bây giờ nó phải làm sao đây?Nó không thể đón nhận tình cảm ấy,vì đơn giản,nó không yêu Dennis và bởi vì,nó vẫn còn yêu Henry,nó nhớ đến hắn nhiều đến mức nó không thể để ý đến ai nữa cả.Dennis bảo nó rằng anh sẽ chờ,nhưng chờ đến bao giờ…nó biết nó không yêu anh…sẽ không bao giờ yêu anh…
Nó ngồi dậy,đối diện với bóng đêm..chuyện này vừa mới xong lại có chuyện khác đến.Rồi tất cả sẽ kết thúc như thế nào?có tốt đẹp hay không?
_Cậu chưa ngủ ah?_tiếng Sarah vang lên.
Ivy giật mình,nó không nghĩ Sarah còn thức.
_Ah..uhm…
_Cậu đang suy nghĩ về chuyện của Dennis phải không?
Nó ngạc nhiên:
_Sao cậu biết?
Sarah ngổi dậy luôn,nhỏ thở dài:
_Mình biết anh Dennis có tình cảm với cậu từ lâu rồi,còn hôm nay ảnh bày tỏ tình cảm với cậu thì là do anh ấy kể mình nghe.
_................................._nó không biết nên nói gì,dù sao thì Dennis cũng là anh ruột của Sarah,nếu nó làm Dennis buồn thì chắc Sarah cũng buồn lắm.
_Mình biết là cậu vẫn còn thích người ấy,mình cũng đã kể cho Dennis nghe..Xin lỗi,mình nghĩ là Dennis nên biết thì tốt hơn,mình mong anh ấy sẽ thay đổi nếu biết cậu có người khác trong lòng.Nhưng anh ấy vẫn….!
_Mình phải làm sao đây Sarah?
Sarah lắc đầu:
_Mình cũng không biết!Tình cảm thì không thế theo ý muốn được…dù như thế nào thì cậu vẫn là bạn thân nhất của mình!Mình luôn tôn trọng quyết định của cậu!
Ivy quay sang ôm Sarah:
_Cám ơn cậu nhiếu lắm!
Sarah mỉm cười:
_Thôi,biết mấy giờ rồi không?Ngủ đi.mai còn đi làm nữa đó!
_Uhm!
2 đứa lại nằm xuống giường,2 mắt Ivy giờ đã mỏi,nó nhắm mắt lại và giấc ngủ nhanh chóng ập đến.
------------------------------------------
Nhà thờ..
Henry đang hồi hộp,tim hắn đập nhanh..Chỉ xíu nữa thôi là cô dâu của hắn xuất hiện.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên..Và Ivy của hắn,người mà hắn dành trọn tình yêu,rực rỡ trong chiếc váy cưới trắng tinh xinh đẹp,đang cầm tay ba vợ hắn ^^ từ từ tiến vào sảnh.
Hắn nhìn Ivy không chớp mắt,chưa bao giờ hắn thấy nhỏ đẹp như lúc này…
Nhỏ đi đến đứng bên cạnh hắn,nhỏ mỉm cười với hắn.Và sau đó thì cha xứ hỏi hắn là có muốn lấy nhỏ làm vợ không?Muốn quá ấy chứ!Cha xứ cũng hỏi nhỏ là có muốn lấy hắn không,nhỏ liền trả lời “Có ạ!” ôi,hạnh phúc quá!
Cha xứ tuyên bố giờ nhỏ là của hắn,của riêng mình hắn thôi!Hắn có thể hôn nhỏ lúc này..
Hắn nhẹ nhàng cúi xuống,ôm chặt nhỏ,đặt vào đôi môi mềm mại kia một nụ hôn cháy bỏng..Khoảng chừng 5 phút,10 phút hay cả một thế kỷ( do hắn tưởng là vậy ^^) hắn mới buông nhỏ ra…Hắn muốn nhìn khuôn mặt rạng ngời vì hạnh phúc của nhỏ..Nhưng nhỏ đã biến đâu mất,người mà hắn vừa hôn,người mà hắn vừa buông ra..lại là Stephanie…
Henry giật mình tỉnh dậy..mồ hôi đầm đìa…chỉ là 1 giấc mơ…nhưng hắn cảm thấy có ai đang nhìn hắn,hắn quay sang;
_Stephanie_cô bé đang đứng cạnh cái bàn bên cạnh giường hắn_sao em lại vào đây?
Stephanie run run,cô bé ấp úng:
_Em…em…
Hắn nhìn xuống đất..những lá thư mà hắn ghi,những tấm hình của Ivy đang nằm dưới đất..Ngay lập tức hắn hiều ra,Stephanie đang đọc chúng ,hắn tỉnh dậy và cô bé bất ngờ làm rớt.
_Cô đọc chúng ah?
_Em…em chỉ…_Stephanie thấy sợ..
_Ai cho phép cô vào đây lục đồ của tôi!_Hắn hét lên!
_Em.._mặt cô bé đỏ bừng,cô thở mạnh_em..không..
_Cô đi ra,đi ra khỏi đây,tôi không muốn nhìn thấy cô!_Hắn lại hét to
_Đừng anh…_tim Stephanie đập mạnh,mồ hôi cô bé chảy ra,trông cô có vẻ rất mệt mỏi.Nhưng hắn không thèm quan tâm.
_ĐI MAU!!TÔI KHÔNG MUỐN NHÌN THẤY CÔ!CÔ NGHE RÕ CHƯA?
Mằt Stephanie bỗng lờ đờ,và dường như đã quá sức chịu đựng..cô ngã xuống..ngất xỉu.
Henry hốt hoảng khi nhìn Stephanie như thế,hắn liền chạy tới:
_Stephanie,em sao thế?
Hắn lay mạnh cô bé,nhưng cô bé vẫn không động đậy.
_Người đâu??Gíup với_hắn la to.
Chỉ chưa đầy 5p,tiếng còi xe cấp cứu đã kêu inh ỏi,nhanh chóng đưa Stephanie vào bệnh viện..
--------------------------------------
Hắn ngồi ngoài phòng chờ mà lòng đầy hồi hộp…không biết cô bé có bị sao không??Hắn đã to tiếng với Stephanie,chắc là làm cô bé đau khổ lắm..
5p..
10p…
20p…….ôi trời!sao lâu thế này?
40p…………….lo quá!
60p……………………Có chuyện gì mà lâu thế???lạy trời đừng có chuyện gì xảy ra!
Cánh cửa phòng bật mở,1 ông bác sĩ bước ra.hắn liền chạy tới:
_Bác sĩ,mọi chuyện thế nào?
_Chuyện này rất quan trọng,tôi cần nói trực tiếp với người thân trong gia đỉnh của bệnh nhân!_ông ta nói
_Tôi là người nhà của cô ấy!Tôi là….chồng sắp cưới của cô ấy!_trong lúc quýnh quá, hắn buột miệng nói như thế ^^~
Ông ta nhìn hắn,thở dài:
_Tôi xin thông báo tin buồn cho anh!vợ sắp cưới của anh bị bệnh tim,khá nặng,nhất là thời gian gần đây!tình hình sức khoẻ của
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm