XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cân đo tình yêu

lạnh lùng nhìn người phụ nữ trang phụcxinh đẹp trước mắt, trong lòng cười nhạt, thật đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu,người qua đường cũng biết, người phụ nữ này thật ra rất đẹp, chỉ là lòng dạ quáđộc ác, đối với người lớn ở trước mặt thì một kiểu, sau lưng lại là một kiểukhác, còn nhớ rõ năm ấy anh trở về nhà chính của Trần gia vừa vặn nhìn thấyngười phụ nữ này cùng mẹ anh đang ngắm hoa, đúng lúc có một con cún đi qua, lúcđó mẹ anh vô cùng vui vẻ, cho rằng chó vào nhà là phú quý, Trương Vũ Linh lúcđó còn nói con cún rất đáng yêu này nọ, thế mà khi mẹ Trần xoay đi gọi ngườiđến mang con cún ấy vào, người phụ nữ hung ác này lại một cước đá văng con cúnra rồi đuổi theo mẹ Trần, ừm, vẫn là Hủy Hủy bé nhỏ của anh tốt nhất.

“Anh Dục Trạch, anh Dục Trạch, anh đang nghĩ cái gìvậy, húp canh đi”, Trương Vũ Linh triệt để bị phong độ của Trần Dục Trạch chinhphục, cách vài ngày mẹ Trần lại bảo cô ta mang canh đến cho anh Dục Trạch, côta đương nhiên vui muốn chết, đặc biệt mặc một bộ trang phục nửa kín nửa hở,đàn ông ấy, nếu liếc mắt một cái đã nhìn thấy hết trái lại không thể gợi lênđược bản chất đàn ông của họ, đàn ông, ha ha, còn ai hiểu rõ hơn mình được, chỉcần câu được người đàn ông trước mắt này, về sau hàng hiệu trang sức, bao nhiêucũng không thiếu.

>
Trần Dục Trạch bừng tỉnh, nhìn canh gà đưa đến trướcmắt, lại nhìn người đang cười ngốc nghếch trước mặt, Trần Dục Trạch nuốt ngụmnước miếng, bỏ đi, để đuổi được người phụ nữ này, chết thì chết, liền nhắm mắt,mở miệng ra, ừng ực uống bát canh kia.



“Trần Dục Trạch, canh ngon không?” Mộc Hủy dựa cửa,cười như không cười hỏi Trần Dục Trạch, lúc này cô đang trong cơn giận dữ,những ai có mắt cũng đều nhìn ra người phụ nữ này có ý nghĩ không an phận vớingười đàn ông kia, thế mà Trần Dục Trạch lại còn ngang nhiên uống canh củangười phụ nữ ấy, thật là tức chết cô mà.



Phụt… Trần Dục Trạch nhìn cô gái ởcửa đã khiến anh mong nhớ năm ngày trời, giống như mơ vậy, cứ thế mà xuất hiệntrước mắt anh, mỗi ngày về nhà chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt lúc ngủ của cô,thực sự là, rất nhớ, rất nhớ.



Mộc Hủy từng bước một đi về phía Trần Dục Trạch, lướtqua Trương Vũ Linh, đi tới trước mặt Trần Dục Trạch, khom người xuống, kề sátngười anh, lấy khăn giấy, từng chút từng chút lau canh Trần Dục Trạch đã phunra: “Nhìn xem, người lớn như vậy rồi, còn là một tổng tài, sao lại làm mìnhthảm hại thành thế này, thực sự là mất mặt quá đi.” Tàn bạo vứt khăn giấy, nhìnTrần Dục Trạch làm một cái mặt quỷ, ưu nhã xoay người, nhìn người phụ nữ trướcmắt đang quan sát cô, môi đỏ mọng khẽ mở: “Còn dì gì ơi, dì tới đây có chuyệngì sao.”

Dì, dì cái gì chứ, tôi có già như vậy sao. Trương VũLinh nghĩ thầm, người này hẳn chính là cô gái mà mẹ Trương nói, nhìn cũng chẳngcó gì đặc biệt, cố gắng đè nén không vui trong lòng xuống, từng bước õng ẹo đitới bên cạnh Trần Dục Trạch, ngồi xổm xuống, hơi dựa vào người nào đó, ngườiphụ nữ này trong mắt Mộc Hủy thực sự đẹp làm cho cô cũng phát cuồng, chỗ nênlồi thì lồi, chỗ nên lõm thì lõm, vừa ngồi xổm xuống, váy vừa vặn bọc lấy cáimông tròn tròn kia, vả lại, theo quan sát của cô, chỉ cần Trần Dục Trạch cúiđầu một chút, nhất định có thể nhìn thấy đôi bánh bao lớn trắng trẻo kia, đanglúc quan sát, Trương Vũ Linh đột nhiên thốt ra một câu “Anh Dục Trạch, cô gáinày là ai vậy”, Mộc Hủy cảm thấy cơn tức của mình đã hoàn toàn dâng lên, anhDục Trạch, anh Dục Trạch, Trần Dục Trạch cũng nhìn ra Mộc Hủy tức giận rồi,nhưng anh cũng không nóng nảy, hiếm khi được nhìn thấy Mộc Hủy vì anh mà nổighen, bây giờ trong lòng anh lại rất vui mừng nha, bày ra một bộ dáng xem kịchvui, kịch qua rồi, lại lấy lòng cô bé luôn giày vò người ta kia nhiều một chútlà được rồi.



Mộc Hủy đè nén cơn tức của mình, mặt mang mỉm cười,“Dì à, đàn ông ấy, không phải dì chỉ cần kéo căng da, bơm to ngực, sửa toàn bộmặt thì sẽ bằng lòng làm cái kia với dì đâu, phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ như dìấy, đã tới từng tuổi này rồi lẽ nào ngay cả chút đạo lý ấy cũng không hiểusao.” Nói xong, cô cố ý giơ tay đeo chiếc nhẫn kim cương kia vuốt vuốt tóc.Nhìn người phụ nữ kia phản ứng trong dự liệu.



“Cô…” “Cô nào, tôi sao, dì à, tôi cũng chỉ vì muốn tốtcho dì, dù sao phụ nữ giống như dì, ngoại trừ làm tiểu tam ra cũng còn đườngkhác mà.” Liếc mắt nhìn người đàn ông đang xem kịch kia một cái “Dục Trạch, anhcũng nên khuyên nhủ dì này đi chứ!”

Được, muốn xem kịch cũng không xem được nữa, Trần DụcTrạch đứng lên, thu dọn canh gà, nho nhã lễ độ đưa cho Trương Vũ Linh, “Xinlỗi, cô vẫn là đi trước đi, cô cũng thấy đấy, tâm trạng vợ tôi không tốt, tôiphải dỗ dành cô ấy rồi…”



“Anh Dục Trạch…” Trương Vũ Linh còn muốn níu kéo lầncuối.

“Đỗ Tần, trợ lý Vương, hai người còn định xem bao lâunữa, có phải ngay cả tiền thưởng với ngày nghỉ tháng sau cũng không cần luônđúng không, hả?” Trần Dục Trạch nhìn phía sau cửa lớn tiếng nói.



Vì thế, Trương Vũ Linh cứ như vậy bị Đỗ Tần “mời” rangoài, khi cô ta đi qua bên người Mộc Hủy, còn khẽ hừ một tiếng, bị Mộc Hủykhinh thường nhìn lại.

Chờ Trương Vũ Linh vừa bước ra khỏi cửa phòng tổngtài, Đỗ Tần đã nhanh như chớp nhiệt tình đóng cửa lại, lau mồ hôi lạnh trêntrán, không khí bên trong thật đúng là kỳ quái, còn may vẫn giữ được tiền lươngvới tiền thưởng tháng sau, chỉ có điều tháng này, hu hu ~~~~(>_<)~~~~,khóc ròng, đều tại người phụ nữ kia hết, sau này nếu như cô ta còn có thể bướcvào YH Time nữa anh sẽ theo họ cô ta, theo luôn họ cả nhà cô ta.

Chương 10 : Canh


Phanh, cửa phòng tổng tài vừa mới đóng, Mộc Hủy liềnphát tác, cộp cộp cộp cộp đi tới trước mặt Trần Dục Trạch, vươn ngón trỏ chỉchỉ “Trần Dục Trạch, có phải anh không cần tôi nữa đúng không?”

Trần Dục Trạch vội

Google PlusTwitter

[10/13] < 1101112>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON