XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cân đo tình yêu

ty, bất đắcdĩ, rất bất đắc dĩ, Đỗ Tần vì muốn khiến Trần Dục Trạch đã muộn họp hội đồngmau vào phòng họp, phải vừa năn nỉ vừa hò hét, Trần Dục Trạch lại vẫn khôngnhanh không chậm kéo Mộc Hủy đi vào thang máy, đi đến cửa phòng hội nghị, chỉđể lại một câu mệnh lệnh phải chăm sóc cô ấy cho tốt rồi đi vào phòng họp,‘phanh’ một tiếng đóng cửa lại, suýt chút nữa đã va phải cái mũi của Đỗ Tần, đểlại ngoài cửa một Mộc Hủy khuôn mặt vui vẻ cùng bạn học Đỗ Tần khóc không ranước mắt.



“Chú ơi, chú không sao chứ.” Mộc Hủy mang vẻ mặt quantâm hỏi Đỗ Tần.



Chú, tôi có già như vậy sao “Mộc Hủy, cô gọi tôi……”



“Chú à, Trần Dục Trạch bảo chú chăm sóc cháu cho tốt.”Mộc Hủy vờ như đang suy nghĩ mà sờ cằm mình “Ừm, cháu muốn ăn kem ly HaagenDazs, mua giúp cháu loại đó là được, cảm ơn chú ạ.” Nói xong, Mộc Hủy tràn đầysức sống đi về phía văn phòng Trần Dục Trạch.





Lúc này Đỗ Tần liền thắc mắc, làm sao cô ấy lại biếtđược văn phòng tổng tài ở đâu, chỉ là Đỗ Tần không biết, vào lúc anh cả ngàylẫn đêm tăng ca trong phòng làm việc, thì trong phòng nghỉ của văn phòng tổngtài ở lầu hai, người nào đó đã cả ngày lẫn đêm ‘yêu’ Mộc Hủy.



Đến khi Trần Dục Trạch trở lại văn phòng, anh liềnchấn động, những túi kem ly vung vãi khắp nơi trong văn phòng, âu phục của ĐỗTần cũng bị kem ly làm thành như một bức tranh, chỗ nào cũng bị dính kem, cómột cách diễn đạt gọi là không uy mà nộ, mà lúc này dùng cho Trần Dục Trạch làlại thích hợp cực kỳ, nếu cho Đỗ Tần nói cảm nhận của mình ngay lúc đó thìchính là anh đã không dám cử động, rất sợ chỉ cần vừa cử động liền bị ánh mắtcủa Trần Dục Trạch nhìn cho thủng thành cái sàng.



Lúc này Trần Dục Trạch cũng không muốn đi vào vănphòng nữa, tựa vào cửa văn phòng hỏi: “Hai người ai có thể nói chuyện này làthế nào vậy?”



Đỗ Tần vừa định mở miệng đã nhìn thấy một vật thể màuđỏ không rõ “vù” một cái nhào vào lòng Trần đại thần, cao giọng khóc lớn “DụcTrạch, chú ấy bắt nạt em, em nói em không ăn kem ly mà chú ấy cứ bắt em phảiăn, hu hu…….”



Trong nháy mắt, Đỗ Tần hóa đá, lung lay trong gió ……



Bất quá, Trần đại thần của chúng ta vẫn là rất sángsuốt, dưới ánh mắt của Trần Dục Trạch, Đỗ Tần run lẩy bẩy chuồn ra khỏi vănphòng, khi đang định hảo tâm đóng cửa văn phòng lại nghe thấy Trần Dục Trạchkhông nhanh không chậm nói: “Đỗ Tần, lát nữa tan sở, chờ tôi đi rồi, cậu nhớthu dọn sạch sẽ phòng làm việc của tôi đấy.” Vì vậy, hôm nay mũi của Đỗ Tầncuối cùng vẫn là cùng cửa tiếp xúc thân mật, khiến cho trong ba ngày liên tiếpmũi của Đỗ phó tổng vẫn ở trong tình trạng sưng đỏ.



Mà Mộc Hủy vào không lâu sau khi Đỗ Tần đi rồi, đã bịTrần Dục Trạch đưa lên phòng nghỉ ở lầu hai xem như kem ly mà ăn sạch sẽ.



Ở trên giường, khi Trần Dục Trạch hỏi Mộc Hủy vì saolại thành như vậy, Mộc Hủy trả lời: “Vì em buồn chán quá.”



Chương 5 : Biết


Hôm nay, đã là 9 giờ sáng, nhưng hai người trên giườngvẫn dính vào nhau, dấu vết mờ ám che kín khắp toàn thân bọn họ. Mọi thứ trôngđều có vẻ hài hòa như vậy, chỉ là, lúc này điện thoại Mộc Hủy lại không hài hòavang lên, Mộc Hủy đẩy đẩy Trần Dục Trạch muốn anh đứng dậy lấy điện thoại giúpcô, chú cún luôn luôn trung thành Trần Dục Trạch đương nhiên cũng vội vàng hấptấp chạy đi lấy điện thoại, chỉ là, khi thấy đến tên hiển thị trong điện thoại,Trần Dục Trạch liền nổi giận, mặt trầm xuống, quẳng di động của Mộc Hủy, nhìnMộc Hủy trên giường một cái, thở dài, đẩy mạnh cửa đi ra.



Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mà lúc này bạnnhỏ Mộc Hủy rốt cục cũng tỉnh ngủ, sờ sờ chỗ bên cạnh đã trở nên lạnh lẽo, lạinhân tiện nhìn di động của mình xem mấy giờ rồi, sờ đông, sờ tây, cuối cùngcũng tìm được bên cạnh chân giường trên mặt đất, nhưng mà, lúc Mộc Hủy mở điệnthoại lên, sắc mặt trong nháy mắt cũng biến thành trắng, đầu óc cũng trốngrỗng, bởi vì trên màn hình đang mở ra một tin nhắn đã đọc, mà người gửi đến làMộc Cẩn, nội dung tin nhắn là: “Hủy Hủy, anh trở về rồi, anh đã trở nên mạnhhơn, anh về đón em đi.”



Mộc Hủy thật cẩn thận mở cửa phòng đọc sách ra thò đầuvào nhìn người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc, khói thuốc nồng nặc khiếnMộc Hủy vô cùng không thoải mái, đồng thời, trong lòng Mộc Hủy cũng hiểu rấtrõ, người đàn ông kia lúc này cũng là vô cùng khó chịu, không, phải nói là vôcùng tức giận, bởi vì cô không thích khói thuốc, cho nên sau khi người đàn ôngkia ở cùng cô, bình thường đều không hút thuốc lá.



Hít sâu mấy hơi, khẽ bước từng bước một đi vài, cúiđầu, giống như một đứa bé làm sai mà đi tới bên cạnh Trần Dục Trạch, có lẽ vìbên trong tình cảm này Trần Dục Trạch luôn có thế mạnh, cũng có lẽ trong tìnhcảm này luôn có quá nhiều không chắc chắn, cho nên, giờ này khắc này, khi TrầnDục Trạch trông thấy Mộc Hủy như vậy xuất hiện ở trước mắt mình, lửa giận tronglòng không tự kìm hãm được mà bùng lên, anh khoát tay, làm cái gạt tàn thuốctrên bàn rơi xuống đất, tàn thuốc và đầu mẩu thuốc lá trong đó cứ như vậy màvẩy lên dép lê Doraemon của Mộc Hủy, Mộc Hủy trong nháy mắt liền nổi giận, cáigì chứ, chuyện này căn bản vốn không liên quan đến cô, vì sao lại trút giận lêndép Doraemon của cô: “Trần Dục Trạch, anh điên rồi à”, Mộc Hủy ngẩng đầu, gằngiọng giận dữ hét lên với Trần Dục Trạch, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn bằng bàn taytức giận đến đỏ bừng.



Trần Dục Trạch nghe thấy tiếng hét của Mộc Hủy, đầutiên là sững sờ, sau đó, cười lạnh ngẩng đầu, nhìn vào mắt Mộc Hủy, nói từngchữ cực kỳ rõ ràng: “Đúng, rất đúng, tôi điên rồi, điên rồi nên mới yêu thươngem, Mộc Hủy, không phải em không yêu tôi sao, bây giờ Mộc Cẩn của em đã trở về,trở về đón em rồi, em đi đi, đi đi.” Trần Dục Trạch đã đứng lên, một tay chỉvào cửa

Google PlusTwitter

[4/13] < 1456>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON