trời chói chang len lỏi qua khung cữa sổ,nó đang nằm đó hưỡng kokhí ốm áp của buổi sáng tấp nập trên thành phố....
- Thức dậy nè!!!!!!_Hắn lay lay khuôn mặt nó
- Trúc cho chị ngủ tí đi mà!!!_Nó lăn qua nói,hai mắt nhắm nghiền
- Trúc!!Trúc nào ở đây hả?Thức dậy!!_Hắn khó hiểu
- THỨC DẬY!!PHẠM THÁI QUỲNH NHƯ!!_Hắn hét lên
- Á!Má ơi!động dất hả?_Nó bật dậy hỏi ngu ngơ
- Hehe chịu thức rồi hả?muốn học trể sao?
Nó ba chân bốn cẳng chạy vào nhà vệ sinh,15' sau,nó gọn gàng bước xuống nhàcười nhìn hắn....
- Đi học thôi!!!!Tui ko muốn trực vệ sinh đâu??_Nó chạy lại hắn
- Lên tui lai cô đi học?_Hắn nói và ra cửa
- hả?_Nó chết đứng như Từ Hải khi nghe hắn nói
- Hả gì?lên muốn trể sao?_Hắn nói che đi bộ mặt đang đỏ của mình
Rồi nó gật đầu cùng hắn đến trường....con đường đến trường hôm nay trở nên dàihơn,gió thoảng nhẹ qua tóc hắn mùi hương thật dể chịu,mùi áo mới tất cả như mêhoặc nó,tấm lưng đang trước mặt nó,rộng và vửng chải biết bao....Hạnh phúc làcảm giác của cả hai lúc này....
....Reng....Reng....Reng....Tiếng chuông vừa reo thì cả hai đang có mặt tạitrường .Cả đám nử sinh thì nhìn nó ngạc nhiên,nó thì đang ngượng chín cả mặt bỏchạy vào trong lí nhí nói "cảm ơn".Hắn đứng nhìn nó chạy mà bất giáccười thầm"Đúng là đáng yêu lắm!!!!!!"
Nó chạy vào lớp gương mặt còn khá đỏ trông yêu cực....
- Sao trể vậy hả?_Thy hỏi đứng nhìn nó
- Tại ngủ trể mà!!!_Nó cười nhìn con bạn
- Thôi vô học rồi!!có gì ra chơi tụi mình 8 tiếp!!!ăn sáng nữa!!_Trướng nháymắt nhìn nó
- Đúng là Trường hiểu mình nhất mà!!!yêu Trường lắm!!!!!_Nó ôm cổ Trướng nóicười,mặt Trường đỏ như trái cà chua
Và câu nói đó vô tình hắn cũng nghe thấy....Trái tim hắn như tan nát theo nhữngmảnh vụng,ánh mắt chùn xuống,cố giấu cảm xúc....Hụt hẩn là cảm giác của hắn lúcnày,Lặng người ngồi xuống tỏ thái độ lạnh lùng nhìn nó...."Mình sao thếnày??sao lại thấy nhói nhói!!"
Nó nằm dài trên ánh mắt nhìn xa"là sao đây??mình có cảm giác hồi hộp...timđập liên hồi...mặt đỏ khi gần anh ta??là sao nhỉ?huhu mình đang bị gì sao lúcnào cũng nghĩ về anh ta hết vậy??huhu"
.....Reng....Reng......Reng.......Tiếng trống làm nó thoát khỏi những suy nghĩcủa mình...Nó chạy xuống căn tin cùng hai đứa bạn...Hắn quay đi lên sânthượng.........
- Được ăn thì sướng ơi là sướng luôn!_Nó chớp chớp mắt nói
- Ăn vậy thành heo xớm đó cô nương!_Thy chọc
- Xí!!!!!Dáng tui chuẩn ko cần chỉnh nhé!!!!
- Ọe....ọe....Như heo thì có_Thy giả nôn
- Nói ai heo hả?bà heo thì có!!!!_Nó chu môi lên cải
- Bà....._Thy tức xì khói
- Thôi xin can hai chị dáng ai cũng giống heo hết được chưa?_Trường can nói làmhai đứa nhìn Trường nảy lữa
- CÁI GÌ?_Nó và Thy hét lên
- Thì tui nói hai bà là heo chứ gì????_Trường nói che miệng cười
- Ông chết với tui!!!_Nó kênh mặt nói
- NGUYỄN THANH KHOA TRƯỜNG!_Thy quát
- Tui nói đúng mà!!!!!!_Nói và bỏ chạy
Thế là nó và Thy đưởi Trường chạy vòng vòng,vừa chạy vừa la làm cả trường nhìntụi nó như sinh vật lạ.....
Hắn trên sân thượng gió mát đừng đợt làm hắn dể chịu nhiều hơn....Cảm giác bìnhyên dâng trào trong lòng hắn........
Nó và Thy nhanh chóngbắt được Trường nó đang cười nói vui vẽ,hồn nhiên của cô bé ngây thơ ngàynào!!!!!
- Đầu hàng....biết lổi rồi!!!_Trường ngồi xuống van xin
- Giờ mới đầu hàng hả??_Nó cười tinh ranh
- Nè!!muốn sao hả??_Trường nhìn nó lo sợ
- Muốn gì hả?Thy àk!!_Nó nói và nháy mắt với Thy
Thế là nó và Thy đang dùng hết sức cù loét Trường lam Trường cười chảy cả nướcmắt mà hai đứa nó vẩn chưa buông tha.nó vui cười như con nít....
Reng......Reng.........Reng....... Tiếng chuông vào học như cứu Trường nó vàThy dừng lại,bỏ chạy vào lớp........
Hắn đang ngồi đó mặt lạnh lùng chẳng biểu lộ chút cảm xúc,hắn diển rất đạt vailạnh lùng mà làm sao nó biết được chứ.........Nó cảm giác sợ nó sợ thái độ nàycủa hắn,chẳng giống hắn lúc nào,ngồi bên cạnh hắn nó cảm giác từ một điều gì đócô đơn lẻ loi khiến nó tái tê lòng.........
Tiết học trôi qua nhanh chóng,nó xếp nhanh tập sách chạy theo hắn,vừa chạy vừavới theo
- Nè!đợi tui với!!!
- Sao phải đợi cô???_Hắn lạnh lùng
- Ơ!!Anh lai tui về mà!!!!!
- Tự mà về!!!Tui ko thích!!_Hắn quay đi
- Ơ!!!Đúng là mưa nắng thất thường!!!_Nó đừng nhìn theo hắn khó hiể
"Bước đi,ko quay lại ko thể quay lại,cô ta là ai mà mình phải lo lắngchứ??haizzz...."Hắn thở dài bỏ đi..
- Như!làm gì đứng đây!!!ko về hả??_Trường chạy lại hỏi
- Hả?về chứ nhưng ko có xe về!!!!_Nó nhăn nhó nhìn Trường
- Tui lai bà về ha!!!_Trường cười rạng rở
- Hihi vây về thôi!!!
Nó cùng Trường chạy trên con đường lá vàng,nó cười vui vẽ.Trường hạnh phúc lainó....Trường dang cười,nụ cười của một chàng trai được che chở bảo vệ cho ngườimình yêu....
Trường yêu nó từ rất lâu nhưng thứ tình cảm của cậu chỉ là một tình cảm đơnphương, tình cảm này có lẽ suốt đời nó sẽ ko bao giờ biết đến và suốt lẽ cảcuộc đời này cậu ko có đủ can đảm để nói ra...........
Hắn đang phân vân cùng với những suy nghĩ hổn loạn......"Cô ta về bằng gìnhỉ?trời nắng như thế này!đi bộ thì...haizzz...."Hắn bất giác quay xe lạithật sự hắn ko an tâm để nó như thế....Nhưng có lẽ ko cần nữa rồi,nó đang cùngTrường nói cười vui vẽ hắn nhìn thấy nó trái tim đau đớn ko nên lời.....
Hắn bỏ chạy thật nhanh,bỏ khỏi con đường đó,con đường có nó và một người contrai khác trên đường.....gió thổi qua mặt hắn cảm giác rát tê tái...
về nhà hắn bỏ chạy lên lầu đứng lan can đợi nó về"Phạm Thái Quỳnh Như saocô làm tui như thế này chứ??haizz....."Hắn lại thở dài
Nó và Trường nói cười rôm rả con đường dài,nó phía sau Trường cười híp cảmắt,........
- Cảm ơn nha!!!_Nó xuống xe nói
- Có gì đâu??hôm nào chầu kem là được rồi....
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm