/>
Lão Tô hơi biến sắc. Giọng Minh vẫn đều đều:
- Tôi cho khảo một lúc thì chúng nó khai tông tốc hết, hoá ra toànngười quen cả! Mà mấy thằng đấy ngu quá, khách sạn nhà họ Hoàng đâu phải là cái chợ đâu mà chúng có thể tự do thoải mái làm chuyện bậy bạ, thêmvào đó lại là chổ quen biết, tôi làm sao có thể ngó lơ thiếu quan tâmđc, Chúng nó biết thế mà còn nỡ hại nhau!
- Hại nhau cái gì? Mấy con chuột chết thì làm gì đc đem tiêu hủy là xong chứ gì
- À, thì tất nhiên tôi phải đem tiêu huỷ rồi. Nhưng tôi làm khôngđúng quy trình lắm, sợ người chủ chuột đau lòng. toàn chuột cống ko chứlỵ
- hờ, cậu muốn gì thì cứ nói thẳng ra đi
- Thôi tôi nói rõ vậy nhé. Hôm qua thằng quý tử nhà ông bảo là nóbị ông đuổi ra khỏi nhà nên vào khách sạn ở tạm, Nửa đêm người của tôibắt được nó gần chỗ bể bơi với mấy thằng ranh con đang thả chuột chếtxuống. Bây giờ thì tôi đang để ngâm nó trong bể cùng với mấy con chuộtchểt. Ông có đi lĩnh nó về thì đi!
- cậu ... cậu
Nhìn con cáo già điêu ngoa đang lắp Minh cười:
- Tất nhiên là... cu cậu còn sống nhăn. Tay chân người ngợm cònnguyên, đem về phơi khô, xã bằng comfort 1 lần xã là lại thơm tho liềnthôi, nể tình quen biết nên tôi tha cho lần này
Anh đứng dậy đi về phía cửa, bỏ lại một câu nghe ớn người:
- Nhưng lần sau thì đừng hòng!
Cánh cửa vừa sập lại lão Tô mặt cắt ko ra hột máu, tay rung rung cầm ly rượu, lão vừa tức vừa nhục mà ko biết làm sao
.................
Minh lái xe đến trước cổng trường Đông Du, mới 10h vẫn chưa đến giờ tan trường nhưng anh vẫn muốn đợi
chuyện sáng nay làm anh ít nhiều bị dao động, anh ko thể hiểu tại saobản thân lại mất kiểm soát đến thế, cái con bé hàng xóm kia có là gì với anh đâu kia chứ, à mà ko ... Thảo đã là vợ anh rồi, dù chỉ là vợ chồngtrên danh nghĩa
Minh tự trấn an bản thân rằng hành động sáng nay chỉ là 1 phút hồ đồ mà thôi, ko việc gì phải để tâm đến nó cả
Anh ko thể có tình cảm đối với 1 con nhóc tỳ đc, trái tim anh đã chai sạn từ rất lâu rồi
quay cuồng với bao nhiêu ý nghĩ, bao nhiêu tình cảm hổn độn mãi cho đếnkhi tiếng trống tan trường vang lên anh mới giật mình tỉnh giấc
Tùng ... tùng ...
Vừa trông thấy cái dáng nhỏ nhắn xinh xinhc ủa Thảo, anh định bước ra nhưng lại trông thấy
- Thảo ! nghe Duy giải thích đi
- tôi ko muốn nghe cậu nói gì hết, buông tay tôi ra
Duy bất chấp thái độ cương quyết của Thảo cậu vẫn nắm chặt tay con nhỏ ko chịu buông
- Duy thật lòng với Thảo mà, đừng trốn tránh Duy nữa, hãy cho Duy 1 cơ hội đi
- cậu bỏ tay ra, ko có cơ hội nào cho cậu hết ... Thảo tức giận gắt lên cố vùng tay ra nhưng ko đc
- nói cho cậu biết, cậu đã xúc phạm tới danh dự của tôi, dù có bị ngườikhác coi thường nhưng tối cũng quyết ko cho người ta lợi dùng mình
- Tôi ko lợi dụng cậu, tôi thật lòng thích cậu kia mà
- cậu có nói gì tôi cũng ko tin đâu, cậu tưởng tôi ko biết cậu là người như thế nào sao
- Thảo ...
- bỏ tay tôi ra
Thảo gồng mình cố gắng thoát khỏi bàn tay cứng như thép của Duy, mặt con nhỏ đỏ bừng ... cái tên xấu xa này ngay trước cổng trường mà còn dámgiở trò, thật ko thể tha thứ đc
- Buông tay cô ấy ra
Minh bước nhanh tới, giằng Thảo ra khỏi Duy, mắt nhìn cậu nhóc đầy nghiêm khắc
- Anh là ai, anh lấy quyền gì mà xem vào chuyện này - Duy hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của người đàn ông lạ mặt, nhưng khi thấy anh ta kéo Thảovào trong lòng thì lữa căm tức bùng lên
Còn Thảo nó hết sức bất ngờ vì sự xuất hiện của ông chú, miệng nó lắp bắp
- chú ...
- chú gì mà chú ... em dám gọi chồng mình là chú sao !
Minh phóng xe với tốc độ kinh hoàng làm Thảo sợ xanh mặt, nó lắp bắp
-chú … chạy … từ từ thôi, cháu sắp rớt tim ra ngoài rồi
Ko thèm để ý đến con nhỏ, Minh ngoặt tay lái làm chiếc xe ngiêng về 1bên, bánh xe nghiến trên mặt đường phát ra thứ âm thanh ghê rợn, Minhnghiến chặt răng cố kìm nén cơn tức
Chú ! lại gọi chú, con nhỏ cứng đầu này
-aaaa chú ơi xin chú đấy … cháu chưa 1 chết đâu hu hu
-aaaaaaaaaaaaa trời ơi chú điên rồi mau dừng xe lại
Thảo thét lên khi trông thấy cảnh vật 2 bên đường cứ vun vút lao đi kohề giảm lại, mặt nó trắng bệch lạnh toát, chưa bao giờ nó đi xe kiểunày, ông chú già nhà nó có muốn chết thì chết 1 mình đi, tại sao lại lôi nó theo cùng
Mặc kệ con nhỏ la hét inh tai, Minh vẫn nhấn mạnh ga, chiếc xe cứ lao vun vút ko hề có ý định giảm lại
-chết tiệt
-tại chú cả đấy, bây giờ xe hư rồi làm sao về nhà đc đây … huhu
-khóc cái gì mà khóc, có nín đi ko hả
-chú nói ko khóc mà đc sao, chú xem ở đây ko có lấy 1 ngôi nhà … huhu tại chú cả đấy, giờ làm sao bây giờ
Minh trừng mắt nhìn con nhỏ đang mè nheo, đúng là mít ướt có thế mà cũng khóc. Nhưng mà Thảo nói cũng ko sai, ở đây đúng là đồng không môngquạnh, xung quanh toàn là đồng ruộng ko có lấy 1 ngôi nhà
Mà cái xe kia nữa, khi không lại chết máy
-hu hu làm sao đây, trời sắp tối rồi
-tối thì tối, có gì mà phải sợ - Minh gắt lên khi thấy con nhỏ cứ khóc mãi ko thôi làm anh rối cả đầu
-chú còn nói nữa, cũng tại chú hết bây giờ làm sao đây, ko có nhà tối này ở ngoài này ma nó làm thịt mất hu hu
Đến đây thì Minh ko nhịn đc, anh phì cười … ra là con nhỏ sợ ma lớn tướng rồi mà còn sợ ma
-chú cười cái gì … ọc ọc
Thảo thấy Minh cười mình thì ko nhịn đc, nó định xù lông nhìm lên thắngthua với anh nhưng cái bụng nó lại ca bài ca đói bụng, trời ơi xấu hổquá đi mất đang lúc gay cấn thì ... Nó ôm cái bụng đói meo ngòi bịchxuống cố giấu khuôn mặt đỏ bừng của mình
Cả ngày nay nó mới ăn đc ổ bánh mì, vừa tan trường đã gặp chuyện gì đâu, lại thêm ông chú này nữa, chạy xe làm nó sợ muốn chết, tim nó đến giờvẫn còn dộng ình ình vì sợ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm