Old school Easter eggs.
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Này em,làm cô dâu của anh nhé

Chuyện gì cậu nói đi.

- Phương Vy, nghe tên quen chứ?

- Làm sao?

- Cô ấy bây giờ là của tôi, nên tôi hi vọng cậu đừng làm phiền cô ấy dưới mọi hình thức. Tôi không thích có thằng con trai nào nhắn tin, gọi điện hoặc lởn vởn bên cạnh người yêu của tôi đâu.

- Ô thì ra là vì một đứa con gái. Đơn giản thôi, tôi cũng không cần Phương Vy nữa, chẳng qua vì thấy thương hại thôi.

- Ơ ***(chửi bậy) mày ăn nói mất dạy thế?_tôi khùng thật sự rồi đấy, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu còn không hiểu Phương Vy lại có thể yêu cái giống này nữa_nói tiếng người đi mày.

- Cậu nóng thế làm gì. Cậu yêu thì cứ việc yêu đi, hàng xài lại rồi lại còn tỏ vẻ ta đây. Xin lỗi tôi bận, đi trước.

- Mẹ kiếp_tôi dằn nắm đấm xuống bàn, ném nguyên cốc cà phê nóng vào người nó_ngon thì mày nói lại câu đó tao nghe.

- Tao bảo mày xài lại đồ của tao bỏ đi đấy, sao?
Tôi bụp ngay vào cái mặt trơn tru của nó. Máu mồm nó chảy ầm ầm ra.

- Thằng mất dạy, để tao thay bố mẹ mày dạy dỗ lại mày...
Thế là hai thằng con trai lao vào nhau choảng liên tục. Bàn ghế đổ ầm ầm, mọi người xung quanh ngăn cản hết sức. Bỏ ngoài tai tất cả, máu đang nóng, thứ nhất nó dám xúc phạm Phương Vy, thứ hai là nó xúc phạm tôi. Ăn gan báo hay sao mà ăn nói như thằng không có học. Đệ tử ruột của sư phụ dạy võ thuật Vịnh Xuân Quyền nên không bị dính đòn nhiều, nhìn nó ra chiêu tôi biết nó có học qua pencak silat nhưng chưa đủ trình chơi với tôi. Đang tức chí, đánh nó sướng cả tay...cho đến lúc bị lôi ra hai thằng hai nơi, đến lúc kết thúc chuyện này và bắt đầu chuyện khác rồi.
Cả hai thằng bọn tôi bị lôi lên phòng của chủ nhiệm khoa. Giỏi lắm thì bị đình chỉ học một năm, bị hạ hạnh kiểm...hoặc sao đó, nhưng mà chắc chắn ông bà già sẽ chẳng để tôi phải xảy ra chuyện gì cả.
Vâng, thằng con bất hiếu các bác ạ, chơi bời rồi bố mẹ dọn dẹp hậu quả. Ông giáo tức giận đùng đùng, quát ầm ầm, thét như thiên lôi...sau một hồi chắc huyết áp tăng, ông cho đi về, hẹn ngày mai phụ huynh có mặt. Tôi gầm gừ nó khi đi ra, nhưng có vẻ nó bắt đầu sợ rồi. Tha cho nó cuốn xéo đi đất khác làm ăn, ở địa bàn của tôi mà dám lộng hành chắc không muốn sống. Nói thật với các bác là ăn theo cả hội nên tụ tập toàn mấy thằng tay chơi có tiếng, biết tôi mà có chuyện tụi nó cũng không để yên. Nhưng trước mắt là lo đối phó với hai bậc lão thành ở nhà đã. Thôi hôm nay về nhà sớm, ở nhà giờ này chắc cũng biết chuyện rồi.
Vừa đỗ xe góc sân thì ông già hùng hổ chạy rap hang một phát vào má đau thấu trời. Ông hét như điên vào mặt tôi, còn tôi ngoan ngoãn như con cún con biết lỗi cúi gằm mặt xuống mà nghe:
- Thằng mất dạy, tao nuôi mày ăn học là để thành người tử tế chứ để mày trở thành thằng du côn hả?
Ông già chửi tôi, đánh tôi nhiều lắm. Mẹ tôi cứ phải chạy ra can ngan

- Thôi ông ơi, có gì nói chuyện nhẹ nhàng với nó, đừng có đánh nó nữa, ông muốn tất cả mọi người đều biết hả?

- Loại mất dạy này phải đánh cho lúc nào tỉnh mới thôi.
Ông già bù lu ba la một hồi nữa thấy mình cứ như cục đất đứng chịu trận, nghĩ sao ông thương nên ông tha. Túm cổ mình lôi xềnh xệch vào nhà ông phát biểu làm mình đứng tim:

- Đợi tao giải quyết ổn thỏa đống rắc rối mày gây ra rồi lúc đó tao nói chuyện với mày sau. Từ giờ đến lúc đó mày đừng mong bước chân ra khỏi cái nhà này.
Nói thật, cấm ăn cấm mặc thì còn đỡ, đằng này cấm tôi không được bay nhảy thì khác nào con hổ bị què mất chân, con đại bàng bị cụt mất cánh. Không đỡ được...
Cái mặt bị đấm giờ mới cảm thấy rát, tôi chạy lên phòng, bao nhiêu bực dọc dồn nén nãy giờ làm tôi muốn đập phá tiếp. Nhưng thôi, nhịn, không thể làm chuyện rắc rối thêm được. Gieo người cái phịch xuống giường, tôi bắt tay lên trán ngẫm nghĩ.
Chap 6:
Tôi không phải là đứa con trai thích nghĩ nhiều, nói nhiều, chỉ cần hành động được như lời mình nói là chuẩn men rồi. Nhưng những lời hôm nay cái thằng khốn nạn đó nói thật như dao cứa vào tâm can các bác ạ. Nó bảo tôi xài hàng secondhand...thực ra thời đại này rồi mà thằng con trai còn nghĩ tới cái chuyện đấy thì còn phong kiến lắm (nói đụng chạm tới bác nào thì tha cho em)...thằng nào yêu cũng đòi hỏi, không cho thì bảo yêu không thật lòng. Yêu một người, lấy một người. Sau này về lại đòi hỏi vợ mình còn zin. Mà con trai mà có cái màng ấy thì em hỏi thật các bác là 100 thằng thì được mấy thằng còn? Thế nên chuyện này không định kiến.
Em là em chỉ buồn, buồn cho Phương Vy, trao thân gửi phận không đúng nơi chốn. Hôm nay nàng mà nghe được những lời nó nói thì chắc nàng phải mất ăn mất ngủ mấy tháng, mất thêm mấy lít nước mắt chứ chẳng đùa được.
Tự nhiên thấy thương nàng quá, muốn gọi cho nàng nhưng chắc giờ này nàng đang ngủ trưa. Nằm ngắm tạm bức ảnh của nàng vậy.
Điện thoại đổ chuông, con bạn gọi:

- Êu

- Gì?

- Mày làm cái khỉ gì mà bị đánh tả tơi thế?

- Nó xóc tao...

- Cần quái gì chấp cái đồ tiểu nhân ấy. Mày anh hùng quá cơ. Hôm nay nghe chuyện mà bọn tao điên với mày...bọn thằng Đức Vẹm với cả hội đang bàn nhau tẩn lại cho thằng kia một trận, mày xem thế nào mà giải quyết nhanh gọn lẹ. Có đứa con gái mà phiền hà ông bà già nhiều đau đầu lắm.

- Tao biết rồi, tha cho nó đi, chấp nó mình bằng con chó...

- Mày nghĩ được vậy thì tốt. Tối có tụ tập đấy, chắc mày không đi được.

- Đang bị nhốt đây._tôi thở dài

- Thôi ráng ở nhà ít hôm tụng kinh niệm phật cho ông bà già vui. Vậy nhé.

- Ok bye mày.
Tôi cứ nằm thượt cả ngày vậy...mấy thằng bạn gọi tới hỏi chuyện linh tinh...thở dài miết. Chuyện không đáng nghiêm trọng, trước giờ tôi cũng va vấp mấy lần rồi. Chỉ là đang nghĩ không biết tiếp theo phải làm gì nữa? Mấy ngày không được ra ngoài ức chế chịu sao nổi.
Chắc nàng cũng chẳng biết chuyện tôi đánh nhau với thằng người yêu cũ của nàng. Hi vọng sau chuyện hôm qua thằng kia nó sẽ biết điều và làm những gì nó biết là nên làm.
Tôi bấm máy gọi cho

Google PlusTwitter

[7/74] < 1789>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON