chuyện không hợp với chủ tịch nên khó chịu sao?
Liễu Nghi cười nhạo: “Lần làm nhân tình này của Phạm Ti Ti xem ra là lần ngắn ngủi nhất của cô ta rồi.” Cô nhất định phải mua một chuỗi hạt bồ đề tạ ơn mới được.
Xuân Phàm trả lời một cách sâu xa: “Nếu cứ có hứng thú một cách thái quá với đời sống riêng tư của người ngoài thì hãy cẩn thận, bằng không lửa sẽ cháy ngược lại. Hơn nữa, cái gọi là tin đồn vốn chỉ là chuyện truyền miệng, vô căn cứ.”
Liễu Nghi bĩu môi, “Chị và Phạm Ti Ti có tình bạn sâu đậm thật đấy!” Cô nàng một mực bao che khuyết điểm bản thân.
“Có rất ít người chị coi là bạn và nhận được sự tin tưởng từ chị.” Xuân Phàm thong thả thừa nhận, cô lại nói sang chuyện khác, “Đúng rồi, Liễu Nghi này, lần trước chị khuyên em tìm lớp học thêm để tăng cường tiếng Anh giao tiếp, em đã bắt đầu học chưa?”
Trên khuôn mặt Liễu Nghi lộ ra một nụ cười vô tư, “Paul phản đối việc sau giờ làm em còn đi học thêm, như vậy sẽ làm giảm thời gian mà chúng em ở bên nhau. Hơn nữa em cũng không muốn đi học lắm nên thôi.
“Vì sao? Mỗi ngày em đều có thời gian để tới lớp học thêm mà!”
“Chị quên rồi à? Bọn em đã lên kế hoạch, sang năm sẽ làm đám cưới.”
“Sau khi kết hôn cũng vẫn phải đi làm chứ…”
“Ôi, chị này, chị đừng cưỡng ép em, em không muốn làm một người phụ nữ quá độc lập đâu!”
Ai cưỡng ép cô chứ? Hơn nữa cũng chẳng liên quan đến việc làm một người phụ nữ độc lập, mà là xét theo yêu cầu của công việc, lúc nào cũng cần phải tăng cường thực lực của bản thân để không bị đào thải khỏi công ty.
Liễu Nghi cười ngọt ngào, nói: “Paul là người rất có trách nhiệm và mạnh mẽ, anh ấy luôn giải quyết tốt mọi công việc, anh ấy còn bảo anh ấy có đủ khả năng kiếm tiền để nuôi gia đình, hi vọng em sẽ trở thành vợ nhỏ xinh của anh ấy.”
Ở trong nhà làm “vợ nhỏ xinh”, đi làm lại phải trưng ra dáng vẻ chuyên nghiệp, chuyện này có gì mẫu thuẫn ư? Xuân Phàm không nghĩ việc này có vấn đề gì cả. Ai chẳng có hai tác phong khác nhau khi đi làm và khi về nhà chứ.
Nói thẳng ra là Liễu Nghi vốn không có ý chí, cũng lười không muốn nỗ lực làm việc.
Đến mức này thì đành chịu chấp nhận vậy, Xuân Phàm không ở lại khuyên nhủ cô nàng nữa.
Chương 8
Từ hồi còn nhỏ, Nhạc Dương Linh không ngừng nói với cô rằng: dựa núi núi đổ, dựa người người chạy, chỉ có dựa vào chính mình là tốt nhất.
“Chị Xuân Phàm chăm chỉ làm việc như vậy chẳng phải là vì bạn trai chị không kiếm được nhiều tiền sao?” Điều này quá rõ ràng.
“Việc anh ta có tiền hay không mắc mớ gì đến chị? Chị chú trọng đến việc mình có tiền hay không.” Đây là tiếng lòng của một cô bé chịu cảnh mồ côi. Từ hồi còn nhỏ, Nhạc Dương Linh không ngừng nói với cô rằng: dựa núi núi đổ, dựa người người chạy, chỉ có dựa vào chính mình là tốt nhất.
Xuân Phàm tiếp một cuộc điện thoại nội bộ rồi nhanh chóng sắp xếp lại giấy tờ, tiến vào phòng tổng giám đốc.
“Tổng giám đốc có gì phân công ạ?”
Hiếm lắm mới thấy Dương Lập Hân không ngồi bên bàn làm việc, anh đang đứng cạnh cửa sổ lớn sát đất, cảnh bên ngoài là một khoảng trời xanh bao la.
Anh quay lưng lại với cô khiến cô liên tưởng anh với một pho tượng vậy, tuấn tú và lạnh lùng, dường như mọi bộ phận trên cơ thể anh, dù là lục phủ ngũ tạng đều làm từ hầm băng đá. Phong cách làm việc của anh luôn dũng cảm và quyết đoán, mỗi khi nghe tin tức xấu đến mấy thì mặt anh vẫn lạnh như tiền. Đến cả cha ruột Dương Ngạn Phủ cũng bị anh đối xử lạnh nhạt, vô tình. Mọi chính sách của tập đoàn Đức Hân mà anh đề ra không bao giờ liên quan tới lợi ích của công ty bố, vậy nên Dương Ngạn Phủ vẫn dậm chân tại chỗ, chỉ làm chủ tịch công ty bách hóa Empire.
Chỉ ít người hiểu rõ được mối quan hệ phức tạp của nhà họ Dương và sự thật về mưu kế của kẻ thứ ba Lâm Á Trúc. Những doanh nhân bình thường đều cho rằng Dương Ngạn Phủ đơn giản chỉ là ngoại tình, có một đứa con gái ngoài giá thú, hơn nữa vợ ông ta đã qua đời lâu rồi nên tái hôn, việc này không nghiêm trọng đến mức con cái ông ta phản đối, làm khó cha mình kịch liệt như thế.
Lâm Á Trúc nhân cơ hội này mà than thở với người ngoài, vậy nên Dương Lập Hân bị hiểu lầm là anh đã đối xử tệ bạc với chính cha mình, người mẹ kế như bà ta và người em cùng cha khác mẹ Dương Đa Lệ cùng chịu đựng sự ghẻ lạnh.
Dương Đa Lệ kết hôn còn sớm hơn Dương Đa An, cô ta học đến năm thứ ba Đại học thì tạm bảo lưu kết quả, kết hôn với một đại thiếu gia vì lí do bụng bắt đầu to lên. Kỳ gia vốn không muốn cô ta làm con dâu, việc này làm hai nhà Dương, Kỳ nổ ra tranh cãi. Sau cùng, khi nghe nói Dương Lập Hân có thể gây áp lực lớn cho việc kinh doanh của Kỳ gia, Dương Đa Lệ mới được gả vào nhà họ Kỳ rồi thuận lợi sinh hạ được một tiểu thư bé bỏng.
Đến lúc này, Lâm Á Trúc mới nhận ra rằng tầm ảnh hưởng của Dương Lập Hân lớn hơn bà ta rất nhiều, hay cả danh gia vọng tộc như nhà họ Kỳ còn phải kính nể Dương Lập Hân, tỏ ra vô cùng vui mừng khi được kết thân với Dương gia khi anh ta ra mặt.
Sau việc đó, bà ta cho rằng Dương Lập Hân đã nhận Dương Đa Lệ là em gái rồi nên đã giúp đỡ, mà bà ta còn là một người “mẹ” nữa nên cảm thấy cần phải quan tâm đến đại sự cho “con trai”. Thế là Lâm Á Trúc nhiệt tình làm bà mối, tìm những đối tượng thiên kim tiểu thư trong những gia đình có vai vế, quan trọng nhất là người nào bà ta thích thì bà ta mới giật dây, giới thiệu cho anh.
Nhưng Dương Lập Hân cư xử như người ngoài ngàn dặm, đến cả một bữa cơm thân mật cũng không thèm đếm xỉa tới. Năm nay số tuổi của anh đã bước sang đầu ba, các bà mối cho nhà giàu cũng đã rục rịch tìm đối tượng cho anh, thậm chí còn mở cuộc tranh luận xem ai tài giỏi hơn, có thể làm nên hôn sự lớn nhường nào, kiếm được nhiều của hồi môn cho con gái nhà người ta,… Hơn nữa, nếu làm nên mối duyên cho Dương tổng và phu nhân tương lai, bà mối đó có thể vỗ ngực mà khoe: Phu nhân của tổng giám đốc
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm