còn độc thân, trông rất tuấn tú. Ưu điểm lớn nhất của anh ta là suy nghĩ rất chu đáo, phong thái trầm tĩnh, có đúng một khuyết điểm là tính tình quá lạnh lùng. Mọi người trong công ty đồn rằng chỉ trong hai năm đầu tiếp quản công ty, anh ta bị gọi là kẻ “Khoát tay vô tình”, ai không theo kịp yêu cầu của anh, hay chỉ là anh ta không thích ai thì sẽ thẳng tay đuổi đi, những người đã làm việc trong công ty từ lâu rồi cũng không là ngoại lệ.
Sau khi Dương Lập Hân tiếp nhận chức vụ giám đốc, Nhạc Xuân Phàm mới tới công ty. Làm thư kí cho anh ta hai năm, cô hiểu rõ công việc của anh ta vất vả, nặng nề đến thế nào. Anh ta không thừa tâm lực để thông cảm cho những người cao tuổi trong công ty không còn theo kịp thời đại được. Thà trực tiếp cung cấp một khoản hậu đãi rồi cho họ về nghỉ hưu còn hơn.
Nhưng cô vẫn bí mật gọi giám đốc là “ma đầu” với mọi người trong công ty.
“Mình không thấy anh ta không dặn dò gì, chắc lần này đi với trợ lý Sa và chủ nhiệm Cao rồi.”, Xuân Phàm suy đoán. Trợ lý Sa cùng chủ nhiệm Cao là hai cánh tay đắc lực của Dương Lập Hân, luôn xuất ngoại lo chuyện làm ăn cùng anh ta.
“Chậc, ma đầu phải sửa thói quen này thôi. Đi đi về về suốt nhưng lúc nào cũng kè kè một đống đàn ông bên cạnh, chẳng trách bắt đầu có những lời đồn không tốt về anh ta.” Phạm Ti Ti cười nhạo.
“Người ta đồn gì cơ?”
“Thì đó, có người nghi tổng giám đốc của chúng ta là gay đấy. Khéo ghê.”
Xuân Phàm không nói gì, mỉm cười.
“Này, cậu không để ý hả?”
“Mình làm thư ký, chỉ cần cấp trên mỗi tháng trả tiền lương cho mình, không làm khó mình thì mình chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi. Để ý anh ta là nam, nữ hay gay làm gì.”
“Cậu vô tâm thật.”
Phạm Ti Ti không trêu được bạn, mà bạn cô còn thể hiện ra là thư ký trung thành bảo vệ sếp, đúng là vô vị.
Chỉ phí Dương Lập Hân được coi là “Giám đốc đẹp trai nhất” mà lại không quyến rũ được nữ thư ký xinh đẹp lại trung thành như vậy. Rốt cuộc là khả năng phóng điện của anh ta kém hay do Nhạc Xuân Phàm quá lí trí? Nhàm chán!
Phạm Ti Ti rất thích khoắng ầm một hồ nước mùa xuân, nhưng chẳng may cô lại gặp phải hai hồ nước lặng.
Một lát sau họ đã tới công ty. Trước tiền sảnh công ty có một đám nhân viên quây lại. Lạ thật, trước công ty sao lại có nhiều người vây lại như thế? Chẳng lẽ có chuyện không hay?
“Xuân Phàm, xuống nhanh! Nghe ngóng giúp mình xem có chuyện gì. Mình đỗ xe xong sẽ tới ngay.”
“Không sợ đến muộn à?” Không phải ai cũng đều hứng thứ với chuyện bát quái.
“Còn 15 phút, đi nhanh!”
Xuân Phàm gần như bị đuổi khỏi xe. Dù sao cô cũng hay đi vào công ty bằng cửa chính, cũng tiện thể xem hộ Ti Ti có chuyện xảy ra.
Ô ô, đi thế nào đây? Có một người đàn ông đang quỳ trước lối đi, nhìn bộ dạng như muốn chết đi cho xong. Anh ta muốn diễn kịch cho mọi người xem ư?
Trai gái già trẻ xung quanh thì thầm vơi nhau.
“Anh ta là ai?”
“Không biết. Tôi vừa tới đã thấy anh ta quỳ ở đây. Được khoảng nửa tiếng thì bảo vệ tới mời đi nhưng anh ta sống chết không rời nửa bước. Anh ta bảo muốn chờ bạn gái, xin cô ấy tha thứ.
“Anh ta làm gì sai mà phải quỳ ở đây?”
“Không biết.”
“Bạn gái anh ta là ai nhỉ?
“Hình như là thư kí giám đốc…”
Có người phát hiện ra Xuân Phàm đã đến, ánh mắt quét về phía cô.
“Tôi không quen anh ta!” Cô cao giọng nói như mắc phải “nỗi oan Đậu Nga” (1).
(1) Vở Tạp Kịch “Nỗi oan của nàng Đậu Nga” kể về câu chuyện bi thảm của nàng Đậu Nga, một cô gái trẻ. Lúc Đậu Nga còn nhỏ, mẹ Đậu Nga chết, vì cảnh nhà nghèo khó, cha nàng bán nàng cho gia đình bà Thái làm con dâu nuôi từ bé. Sau đó, chồng nàng Đậu Nga ốm chết, nàng và bà Thái sống dựa vào nhau, nhưng nàng bị thằng vô lại quấy rầy rồi vu cáo hãm hại nàng bỏ thuốc độc giết người. Quan lại xử án nhận hối lộ, bức cung nàng một cách độc ác, Đậu Nga trước sau không chịu khuất phục. Quan xử án biết Đậu Nga rất hiếu thảo, bèn tra tấn bà Thái trước mặt nàng, Đậu Nga hiếu thảo hiền lành sợ bà Thái không chịu nổi tra tấn, đành phải oan ức nhận tội, cuối cùng nàng bị xử tội tử hình.
Cô vừa nói xong, giám đốc đại nhân đã giá lâm. Dáng anh cao cao, ánh mắt lạnh lùng như gió mùa thu cuốn hêt lá vàng rơi, mọi người vừa thấy đã sợ hãi chạy ùa vào cửa chính của công ty. Khoảng sân trước cửa chính một lát đã trống trơn.
Như cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, trong lòng Xuân Phàm bỗng lạnh run. Cô rùng mình, thầm thán phục đại ma đầu tài giỏi, chỉ một cái liếc mắt đã có thể làm cho mọi người chạy trối chết, rất giống chạy trốn khỏi khủng long, không kịp sẽ bị bắt sống ăn thịt. Thật là biết ơn bố mẹ anh ta, không biết đã làm thế nào để nuôi dạy nổi một người thế này?
Tất cả những điều trên cô chỉ dám nghĩ trong lòng. Dựa vào quan hệ làm việc – trả lương, một nữ thư kí như cô phải tuyệt đối lí trí, tao nhã. Cô thân thiết chào hỏi sếp: “Chúc giám đốc một buổi sáng tốt lành! Hôm nay trời đẹp thật, không nóng cũng không lạnh, thật thoải mái.”
Không có phản ứng.
Rất tốt, không phản ứng tức không ý kiến. Xuân Phàm quay người đi vào công ty, bất thình lình phía sau có tiếng hừ lạnh. Ôi… Quên mất quên mất, giám đốc đại nhân là lớn nhất, phải để anh ta đi trước tiên.
Xuân Phàm lập tức nghiêng người đứng sang một bên, đợi anh ta đi qua.
Nhưng Dương Lập Hân không động đậy, mắt lạnh lùng quét qua người đang quỳ trước cửa công ty, “Anh ta là ai? Không biết ngại là gì. Sao cô không xử lý?
Xuân Phàm vội minh oan, “Báo cáo giám đốc, anh ta không phải người quen của tôi.”
Mặt Dương Lập Hân không chút biểu cảm, nhìn cô chòng chọc.
Từ cửa liên tiếp truyền tới tiếng cười duyên, “Nếu như không phải phòng thư kí chịu trách nhiệm thì trách nhiệm hẳn là thuộc về phòng quan hệ xã hội của tôi hay bộ phận bảo vệ rồi.” Phạm Ti Ti sau khi đỗ xe đuổi tới, thấy trước cửa vắng vẻ, tưởng đã lỡ việc vui. Ai ngờ còn theo
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm