/>
Điền Tịnh gọi mãi không thấy tôi phản ứng gì thì đưa mắt nhìn theo nhưng vẫn không hiểu, liền hỏi: “Nhìn cái gì thế? Phát hiện ra mục tiêu thích hợp rồi à? Ai đấy? Chỉ ình xem nào!”
Tôi “hử” một tiếng rồi nói: “Cái tên đang nướng thịt ở đằng kia, cậu nhìn kĩ xem anh ta là ai.”
Điền Tịnh nhìn chăm chú rồi “a” lên một tiếng. “Trời! Đó chẳng phải là Chu Nhất Minh sao? Thật không ngờ lại gặp anh ta ở đây. Sau khi chia tay, hai cậu không hề gặp lại nhau, giờ xem ra đúng là oan gia ngõ hẹp rồi.”
Chính xác là oan gia ngõ hẹp! Năm ngoái tôi và Chu Nhất Minh chia tay nhau, từ đó mối quan hệ giữa hai người lâm vào tình trạng đóng băng hoàn toàn, cả hai đều gan lì cóc tía, không ai chịu liên lạc với ai, như thể một đời chết già cũng không qua lại nữa. Khi đó, tôi còn rất cương quyết: Bỏ thì bỏ, trên thế gian này, cóc ba chân còn hiếm chứ trai hai cẳng thì thiếu gì, tôi không tin mình sẽ không tìm được ai tốt hơn Chu Nhất Minh anh!
Những tháng ngày sau khi chia tay, tôi luôn lấy đó làm mục tiêu để cố gắng, nhưng cho đến giờ, tất cả những nỗ lực ấy đều tan thành mây khói. Hôm nay, đến tham gia buổi tiệc này, tôi vốn mong đợi mình sẽ gặt hái được điều gì đó, vậy mà còn chưa tìm được người thích hợp để tiến triển thêm một bước thì đã thấy ngay Chu Nhất Minh đang xum xoe nịnh nọt một cô gái xinh đẹp, mà cô gái đó dường như cũng thích anh ta, mặt mày rạng rỡ.
Nói thực lòng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi rất khó chịu, vô cùng khó chịu! Gặp lại bạn trai cũ, mình thì thân đơn bóng chiếc, còn anh ta thì thành đôi thành cặp với một cô gái xinh đẹp, điều này khiến tôi càng thấy mình thê thảm. Không được, tôi không thể làm trò cười cho anh ta được, phải nhanh chóng tìm một anh chàng nào đó tình nguyện nướng thịt ình để còn lấy lại thể diện chứ. Nhất thời không thể kiếm ngay được ai liền túm lấy cậu bạn đồng nghiệp Tiểu Cao của Điền Tịnh đi cùng để cứu nguy.
“Tiểu Cao giúp tôi một chút được không, tạm thời đóng giả là đang hẹn hò với tôi nhé?”
Tiểu Cao người trông đúng như tên gọi, dáng dấp cao ráo, bộ dạng đứng đắn, nghiêm chỉnh. Thực ra cậu ta vẫn còn rất trẻ, mới hai mươi ba tuổi, chưa đến mức phải lo lắng chuyện lập gia đình, lần này đến tham gia hội Hoán thảo chẳng qua là bị Điền Tịnh lôi đi làm “vé vào cửa” cho tôi mà thôi.
Lời nói của tôi khiến Tiểu Cao há hốc miệng vì kinh ngạc. Điền Tịnh cười cười, giải thích sơ qua cho cậu ta hiểu: “Bạn trai cũ của cô ấy đang ở đây, cô ấy vẫn còn rất đau lòng nên cần xả cơn giận, cậu giúp cô ấy đi!”
Tôi không thừa nhận: “Cậu nói vớ vẩn gì thế? Cái gì mà rất đau lòng? Chẳng có chuyện gì cả, chẳng qua mình không muốn anh ta thấy mình đơn độc, không muốn anh ta có cơ hội cười trên nỗi đau của người khác thôi.”
Tỏ ra vô cùng thân mật, tôi và Tiểu Cao cùng ngồi xuống bàn nướng ngay cạnh Chu Nhất Minh để nướng thịt. Khoảng cách rất gần nên anh ta nhanh chóng phát hiện ra chúng tôi, có vẻ hơi sững sờ, kinh ngạc. Tôi làm như không nhìn thấy anh ta, chỉ quay sang Tiểu Cao cười tươi như đoá hoa nở rộ trong gió xuân.
Giống như tôi ban nãy, sau khi phát hiện ra tôi, Chu Nhất Minh cũng không bước qua chào hỏi. Chúng tôi xem nhau như hai kẻ xa lạ, không đúng, còn hơn cả người xa lạ. Ví như cái hội Hoán thảo lấy việc kết giao làm mục đích này, hai bên xa lạ còn biết tìm cơ hội để bắt chuyện với nhau. Nhưng tôi và anh ta, rõ ràng không ai có ý định thăm hỏi ai. Sau khi yêu không thành, ngay cả quan hệ bạn bè chúng tôi cũng không giữ được. Điều này khiến cô bạn thân nhất của chúng tôi - Điền Tịnh - cũng phải ngạc nhiên. “Sao lại thành ra thế này, hai người bình thường vẫn toe toét lắm cơ mà, sao giờ lại câm như hến thế?”
Đích thực là câm như hến, trước đây vui vẻ là thế, giờ nhắc lại tôi vẫn còn nghiến răng kèn kẹt... Thôi bỏ đi, những chuyện không vui thì chẳng cần nhắc lại làm gì!
Chu Nhất Minh không thèm hỏi han tôi nhưng khi nhìn thấy Điền Tịnh thì “Hi!” một tiếng rõ to. Điền Tịnh chạy qua chỗ anh ta nói chuyện cả buổi, rì rà rì rầm không biết nói những gì. Cô ấy vừa quay lại, tôi liền hỏi ngay: “Hai người chuyện trò gì mà lâu thế?”
“Không có gì, chỉ hỏi anh ta sao cũng đến tham gia hội Hoán thảo thôi. Thì ra anh ta bị cô em họ kéo đến, cô nàng tóc xoăn khi nãy chính là em họ của anh ta.”
Hoá ra là như vậy, sao anh ta có thể giỏi giang đến mức vừa đến đã câu được một em xinh tươi như thế, chẳng lẽ mới đấy mà đã có sức quyến rũ đến thế sao? Thì ra là cô em họ kéo anh ta đến làm “cỏ”! Tự nhiên tôi thấy dễ chịu hẳn!
Rất tốt, không chỉ mình tôi “bị ế” mà Chu Nhất Minh cũng đang “ế” đấy thôi, đến giờ vẫn chưa tìm được bạn gái mới. Cùng là “bị ế” cả, không ai mạnh hơn ai, điều này khiến tâm lý của tôi cân bằng trở lại. Haizz, cả hai đứa “ế” cùng nghĩ đối phương là kẻ đui mù, là không khí không nhìn thấy gì! Chẳng bao lâu, cái tên “bị ế” kia đã biến mất, không biết lặng lẽ ra đi từ lúc nào. Anh ta đi khỏi, tôi như trút được gánh nặng, không phải diễn trò nữa, buông tha cho Tiểu Cao. Cậu ta nhanh chóng bị một cô gái hợp cạ kéo sang bàn bên chơi súc sắc.
Cũng có vài anh chàng đến gần tôi xin làm quen nhưng hết người này đến người khác, chẳng có ai khiến tôi thuận mắt, vừa lòng. Một anh chàng thô lỗ đến bắt chuyện, vừa đến đã vô ý làm đổ cả ly bia đang cầm trên tay vào đầu tôi. Còn có chiêu “làm quen” nào hay hơn thế nữa không? Trước khi ra về, tôi phải chật vật nửa tiếng đồng hồ với mớ tóc ướt rượt, tâm trạng vốn đã không vui nay lại được dịp bùng nổ, khiến tôi gầm lên vì tức giận.
Tôi gào thét một tí rồi lập tức im bặt vì xung quanh tôi trong vòng ba trượng, người lạ không ai dám lại gần. Tất cả đám con trai trong buổi tiệc đều nhìn tôi như nhìn một con điên thỉnh thoảng lên cơn, không thì chí ít cũng là một kẻ nóng nảy, cục cằn. Thật xấu hổ hết biết!
Buổi tiệc này coi như đến công toi! Suy cho cùng cũng là do sự xuất hiện đột ngột của Chu Nhất Minh khiến tôi đã chẳng vui vẻ gì còn như “bà chằn” trước bao nhiêu người.
Trên đường về, Điền Tịnh thấy tôi mặt mày ủ rũ thì hỏi thẳng thừng: “Bất ngờ gặp lại Chu Nhất Minh, tâm trạng của cậu dường như bị
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm