Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cô Dâu Mặc Váy Đen

thăm các bé và dẫn bạn mình đi thăm quan nhé.

“ Vâng”, Thiên Di mỉm cười rồi cúi đầu chào lễ phép. Nó và Mạnh Hoàng xách mấy túi đồ lớn vào phòng, một vài người trong phòng nhận ra Thiên Di, họ đều là những người chăm sóc các bé, là những “người mẹ” đầy tình thương. Mạnh Hoàng bỗng thấy có một cảm giác khác lạ gì đó dâng lên khi thấy trong phòng là hơn chục chiếc giường nho nhỏ, mỗi giường đều có một hoặc hai đứa trẻ sơ sinh. Thiên Di trao lại mấy túi quà cho các “mẹ” rồi ngồi xuống bên cạnh chiếc giường đầu tiên.

- Đây đều là những em bé bị bố mẹ bỏ rơi, không được thương yêu và đón nhận.- Thiên Di dịu dàng vuốt ve khuôn mặt đứa bé đang ngủ ngon lành như một thiên thần.- Nhìn các em ấy mới thấy tôi và anh là những người thực sự hạnh phúc.

Thiên Di nói và hình dung ra ngay ánh mắt lạnh lùng của Mạnh Hoàng nhưng trái lại, Mạnh Hoàng từ từ ngồi xuống và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của đứa bé. Thiên Di ngạc nhiên nhìn Mạnh Hoàng rồi nó khẽ mỉm cười. Có lẽ mục đích đưa Mạnh Hoàng đến đây để cho Hoàng biết cách mở rộng tấm lòng đã bắt đầu có hiệu quả. Vậy là cả hai cùng thăm tất cả các bé trong phòng, cho các bé ăn, chăm sóc các bé. Cũng có những lúc Thiên Di bật cười vì điệu bộ lúng túng của Mạnh Hoàng khi lần đầu bế trên tay một em bé hay cuống quýt khi thấy em bé bắt đầu khóc nhè.

Sau khi rời khỏi phòng dành cho trẻ sơ sinh, Thiên Di và Mạnh Hoàng lần lượt đến thăm hết những phòng khác. Xong xuôi, Thiên Di như chợt nhớ ra điều gì đó, nó hỏi Mạnh Hoàng:

- Giờ tôi sẽ dẫn anh đến một chỗ rất đặc biệt, đi chứ?

Rồi không đợi Mạnh Hoàng trả lời, Thiên Di chạy vụt đi trước. Một lát sau, cả hai đã có mặt ở phía sau dãy nhà chính. Mạnh Hoàng ngạc nhiên khi thấy trước mặt mình là cả một bãi cỏ xanh mướt với những chiếc xích đu, bập bênh,…trông rất kì lạ nhưng cũng rất đẹp mắt. Trên bãi cỏ có một vài đứa trẻ đang nô đùa, tiếng cười nói vang vọng cả một góc.

- Anh thấy hay không? Tất cả những thứ ở đây đều do mọi người trong trung tâm và những đoàn khách đến từ thiện làm đấy.

Thiên Di cười toe rồi ngồi lên một chiếc xích đu nhỏ làm bằng gỗ ở gần đó.

- Xem này, đây là chiếc xích đu mà tôi tự làm.

Mạnh Hoàng chậm rãi tiến lại gần và ngồi phịch xuống bãi cỏ, ánh mắt lạnh lùng đi kèm một cái nhún vai.

- Xấu òm.

- Ê, tôi làm tuy không đẹp nhưng ít nhất anh cũng phải được một câu động viên chứ?- Thiên Di đứng bật dậy, hai tay chống nạnh.

- Sao tôi lại phải động viên cô?

Cuộc khẩu chiến chuẩn bị bùng nổ thì bỗng từ xa, một bé gái dễ thương với mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh chạy tới. Bé gái rụt rè lại gần Mạnh Hoàng.

- Anh gì ơi, có phải anh rất giàu không?

Mạnh Hoàng thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhẹ nhàng xoa đầu bé gái:

- Sao lại hỏi anh như vậy?

- Em nghe mấy anh chị đằng kia nói vậy.- Cô bé ngây thơ chỉ tay về phía đằng xa- Anh ơi, nếu anh giàu thì có phải những thứ em xin anh sẽ cho em không?

Mạnh Hoàng im lặng một lát rồi gật đầu. Thấy vậy, đôi mắt cô bé long lanh, khuôn mặt sáng bừng hạnh phúc.

- Thật hả anh? Vậy anh cho em một người mẹ đi, mẹ như thế này này. – Cô bé háo hức giơ ra trước mặt Hoàng một bức tranh với những nét vẽ nguệch ngoạc đầy màu sắc của trẻ con.

Mạnh Hoàng sững người. Cô bé xin một người mẹ? Làm sao Hoàng có thể cho cô bé một người mẹ? Mạnh Hoàng lúng túng không biết nên làm thế nào, ánh mắt tròn xoe của cô bé vẫn dán chặt vào Mạnh Hoàng như van lơn.

- Anh…anh không cho em mẹ được.

Cô bé đứng im, cánh tay bé nhỏ vẫn giơ bức tranh ra nhưng đôi mắt thì đã bắt đầu ngân ngấn nước.

- Mẹ…em muốn có mẹ….

Cô bé bắt đầu nức nở rồi bật khóc, nước mắt rơi xuống cả bức tranh bên dưới. Mạnh Hoàng siết chặt tay, đôi môi mím lại. Đúng lúc đó Thiên Di liền tiến lại gần cô bé.

- Bé này, ra đây với chị.

Cô bé ngước mắt nhìn Thiên Di rồi bước lại, vẫn không ngừng sụt sịt. Thiên Di ôm cô bé vào lòng, để cho bé ngồi trên đùi mình rồi dịu dành nói:

- Sao em lại muốn có mẹ?

- Có mẹ rồi mẹ sẽ đưa em đi chơi, ru em ngủ, mua kem cho em.

Thiên Di ân cần đưa tay lau hai hàng nước mắt của cô bé rồi mỉm cười:

- Vậy sau này, mỗi lần chị Thiên Di đến sẽ chơi với em, mua kem cho em, còn ru em ngủ nữa, được không? Em nhìn xem, có rất nhiều bạn bè bên cạnh em, các mẹ ở đây cũng rất thương em nữa. Ngoan, đừng khóc! Chị không cho em mẹ được nhưng chị sẽ là chị của em, đồng ý không?

Nghe Thiên Di nói, cô bé nín khóc và gật đầu. Thiên Di cười tươi ôm lấy cô bé. Nhìn thấy nụ cười đáng yêu và nhân hậu ấy, trái tim Mạnh Hoàng bỗng dưng đập mạnh. Những cảm xúc chưa từng có khiến khuôn mặt Mạnh Hoàng đỏ bừng….

***

Mạnh Hoàng nằm dài trên giường, bộ quần áo mặc hồi sáng vẫn chưa kịp thay. Một buổi chiều từ thiện đơn giản nhưng cũng đủ làm cho Hoàng mệt bở hơi tai. Nhắm nghiền đôi mắt, Mạnh Hoàng nhớ lại những ánh mắt, nụ cười, những bàn tay bé nhỏ của các em ở trại trẻ mồ côi. Rồi câu nói của Thiên Di cuối buổi chiều cũng theo dòng kí ức ấy quay về: “ Anh thấy không, các em nhỏ ở đây chắc chắn đã phải trải qua rất nhiều nỗi đau cả về vật chất và tinh thần. Thế nhưng các em vẫn không hề buông xuôi, vẫn mở lòng đón nhận sự yêu thương của tất cả mọi người. Vậy tại sao anh lại không thể mở lòng như vậy, đón nhận tình cảm của những người thân bên cạnh anh?” Bất giác, đôi môi Mạnh Hoàng thoáng hiện một nụ cười.Hình ảnh của cô gái ấy cứ phảng phất trong tâm trí Mạnh Hoàng: khi cười, khi tức giận, khi vui đùa,…Sao Mạnh Hoàng lại nhớ đến những điều này nhỉ? Chẳng lẽ…. Bỗng nhiên Hoàng mở choàng mắt, cố gắng quên đi cái ý nghĩ điên rồ vừa diễn ra trong đầu.
Cái gì? Bà nói gì hả?- Hoa ngạc nhiên đến nỗi đánh rơi cả chiếc kẹo mút đang cầm trên tay.- Bà từ chối đi chơi với bọn tôi đã đành, lại còn dẫn cả cái tên đó đến trại trẻ mồ côi. Bà điên rồi hả?

- Suỵt! Bà nhỏ tiếng thôi! Không thấy cả lớp

Google PlusTwitter

[18/35] < 1181920>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

XtGem Forum catalog