nhà ngộp quá đi _ hắn tắt cái tivi đi lai chỗ nó nói .
- Ờ cũng được đó _ nó đang ngồi nghe nói ra ngoài bỗng sảng khoái hẳn lên .
Chả là gần nhà nó có một dòng sông , thế là cả 2 đứa kéo ra bãi cỏ gần đó ngồi cạnh nhau :
- Mát quá nhỉ ??_nó đưa tay lên hứng những cơn gió cứ từng đợt thoảng qua mát rượi .
- Ừ ngồi trong nhà nó chật hẹp , nóng nực sao ý _ hắn chống 2 tay xuống ngả người ra phía sau mắt nhìn về phía xa xăm .
- Lâu lắm rồi mới có cảm giác gần gũi với thiên nhiên như thế này _ nó nhắm mắt hưỡng thụ cái cảm giác trong lành này .
- Nhiều lúc tớ nghĩ rằng một kẻ với cái đầu trống rỗng như thế này thì nên chết đi cho rồi _ hắn ngồi nhìn xa xăm nói .
- Hahah còn tớ thì tớ ước gì được như cậu _ nó bật cười một cách chua xót .
- Như tớ sao , một kẻ mất trí nhớ ??_ hắn tròn xoe mắt hỏi .
- Ừ đúng vậy _ nó quay sang mỉm cười với hắn .
- Tại sao ??_ hắn hỏi mà vô tình chạm vào nổi đau của nó .
- Vì tớ mang trong đầu một cái ký ức quá kinh tởm , và tớ đã cố gắng xóa nó đi nhưng tất cả chỉ là vô vọng _ nó cười một cách buồn bã .
- Ký ức kinh tởm ??? _ hắn giật mình hỏi ngược trở lại .
- Ừ cậu có muốn nghe không ??_ nó quay sang nhìn hắn .
- Sao cậu lại quyết định kể cho tớ nghe ??_ hắn nhìn nó , nhìn xoáy vào đôi mắt ánh lên một nổi buồn vô tận .
- Tại vì cậu là người bạn duy nhất của tớ . Và cũng vì tớ muốn một lần nữa thử cố gắng thoát ra cái ký ức này , mà cách duy nhất để thoát khõi nó là đối diện với nó_ nó mỉm cười nhẹ .
- Vậy cậu kể đi , tớ đang sẵn sàng nghe đây _ hắn nói rồi gật đầu xuống .
Vào một ngày trời không được đẹp cho lắm , những đám mây đen kéo đến vây quanh cả bầu trời , nó chạy thật nhanh vào nhà trên tay cầm con búp bê mà mẹ mới mua cho nó hôm trước , nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào thì thấy người cha lăng nhăng của nó đang nằm dưới đất bất tỉnh , đôi chân bé nhỏ vội chạy thoan thoắt đến chỗ cha mình thì nhận ra máu từ đầu bắt đầu loang ra , nó sợ hãi đứng dậy , ngước nhìn lên cầu thang nơi mẹ nó đang đứng một cách bần thần . Gương mặt nó trở nên vô cùng hoang man sợ hải và tâm trí bé thơ đã chợt nhận ra một sự thật kinh khủng đã xảy ra ở ngôi nhà này, sự thật là mẹ nó giết chết ba nó . Nó hét lên một cách sợ hãi ..........
Kết thúc câu chuyện nó vẫn còn run cầm cập . nước mắt bắt đầu chảy ra , hắn đã nắm chặt tay nó trong suốt quá trình nó kể . Và kết thúc câu chuyện hắn đã hoàn toàn bất ngờ nhưng cũng đưa tay ôm chặt nó vào lòng để xoa dịu nổi bất an và sợ hãi trong nó :
- Không sao đâu , đừng sợ nữa _ hắn đưa tay ôm chặt lấy nó .
Nó cảm nhận được hương thơm lan tỏa từ người hắn , giọng nói của hắn mang đến cho nó một cảm giác an toàn . Một lúc sau nó rời khỏi vòng tay hắn :
- Cảm ơn cậu đã lắng nghe cái câu chuyện kinh khủng này _ nó mỉm cười nhẹ .
- Tớ phải cảm ơn cậu mới đúng _ hắn đáp lại nhẹ nhàng .
- Sao lại cảm ơn tớ ???_ nó nhăn mặt hỏi .
- Vì cậu đã giúp tớ hĩu hơn về cậu _ hắn cười tươi . Nụ cười dưới ánh nắng của buổi ban trưa , đã làm cho trái tim nó lỗi đi một nhịp .
- Ờ....._ nó cuồi đầu xuống để che cái gương mặt đang đỏ lừ lừ kia .
- Vậy đây lí do cậu đeo cái này phải không ??_ hắn nói rồi chỉ vào cái mặt nạ trnê mặt nó .
- Ừ _ nó nhẹ nhàng đáp .
- Vậy đến khi nào cậu sẽ tháo bỏ nó _ hắn vô tư hỏi .
- Đến khi nào tớ quên hẳn được ký ức đó , đến khi tớ cảm nhận được rằng tâm hồn mình không bị vấy bẩn bởi người phụ nữ đó _ nó mỉm cười buồn đáp .
- Thôi mình về thôi kẻo bà về thì lo đấy _ hắn nhìn nó mà cảm thấy nhói trong tim .
Cả 2 nắm tay nhau , tảng bộ về nhà . Trong khi đó ở một bệnh viện :
- Cháu nghĩ bà nên vào bệnh viện để tiện việc kiểm tra sức khỏe cho bà ạ _ một bác sĩ trẻ ngồi đối diện với bà .
- Không cần đâu , bà còn phải chăm sóc cho cháu gái của bà nữa _ bà mỉm cười buồn đáp .
- Nhưng..................................._ bác sĩ chưa kịp nói thì bà đã chen vào :
- Đây là toàn bộ số thuốc phải không bác sĩ ??? _ bà nghiêm giọng nói .
- Vâng ạ _ vị bác sĩ trẻ khẽ lễ phép gật đầu .
- Vậy bà về đây , tạm biệt cháu _ bà nhẹ nhàng kéo ghế ra và đứng dậy .
Để lại sau lưng bác sĩ trẻ dõi theo bước bà đi . Đây là người bệnh nhân cứng đầu nhất mà anh từng gặp , tuy vậy anh vẫn mến bà vì bà là một con người hiền hậu và tốt bụng .
Bà bị bệnh gì ???Chương 10
Sau khi giải tỏa mọi nổi niềm của mình cho hắn nó cảm thấy nhẹ nhõm hẳn , nó cảm thấy sự ấm áp nơi cơ thể hắn khi ôm chặt nó , sự ấm áp mà nó cần biết bao lâu nay . Từ bé đến giờ , lần đầu tiên có một người bạn chân thành , lắng nghe tất cả những gì nó nói , mà không tỏ ra sợ sệt hay kinh tởm về cái ký ức kinh khủng của nó . Và bây giờ nó đã chợt nhận ra rằng hắn đã trở thành một phần tử vô cùng quan trọng trong ngôi nhà này và cũng có thể là trong tim nó nữa .
Còn hắn khi nhìn thấy nó run rẩy sợ sệt , lấp bấp kể về câu chuyện kinh khủng trong tuổi thơ của nó ,thì tim hắn như nhói lên từng cơn và hắn đã thầm nghĩ rằng mình sẽ bảo vệ người con gái này , bảo vệ cái thân thể bé nhỏ mà chịu quá nhiều vết thương cay nghiệt . Tuy trong đầu hắn không còn tí trí nhớ nào về quá khứ , nhưng đối với hắn hiện tại và trong tương lai chỉ cần được ở bên nó thì con tim hắn sẽ được bình yên hơn bao giờ hết và sẽ không cần phải cố gắng tìm cách để cái trí nhớ đó quay về nữa . Và trong lúc này hắn chợt nhận ra rằng mình đã yêu mất rồi , yêu người con gái khép kính , tuy bao bọc bên ngoài là một lớp mặt nạ với sự mạnh mẽ , lạnh lùng nhưng bên trong lại là một trái tim yếu ớt và mỏng manh có thể vỡ tan bất cứ lúc nào . Vì vậy hắn quyết tâm sẽ bảo vệ nó dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra thì hắn cũng sẽ chẵng để nó rời khõi tầm nhìn của mình .
....
Buổi sáng đầu tuần trong lành mát mẽ đã đến , tự nhiên hôm nay bà chẵng nghe tiếng cãi cọ của nó và hắn mà đổi lại đó là sự dịu dàng của hắn đối với nó , và sự ngượng ngùng của nó khi đáp lại '' Chuyện gì đã xảy ra chăng ??? Có
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm