nộ khí lên nó nạt vào mắt hắn .
- Ai zám chọc tức bạn Hy cơ chứ ??_ hắn ngước mặt lên tỏ vẻ ngây thơ .
- Cậu...........................Đã vậy tôi chả thèm xin lỗi nữa _ nó tức đến đỏ cả mặt nói xong quay đi lại chỗ cái bàn ngồi chống cầm tức tối .
- hahahhaha_ bỗng tự nhiên hắn bật cười thật to .
- Cười gì hả ???_ nó quay lại giương đôi mắt sát khí nhìn hắn .
- Tớ chỉ muốn thữ cậu thôi giận thật àk ???_hắn tiến lại chỗ nó ngồi xuống mỉm cười nói .
- Hứ !!_ nó quay sang chỗ khác tỏ vẻ giận .
- Nhưng tại cậu trước chứ bộ ai bảo chữi người ta làm gì _ hắn mím môi nói .
- Nhưng tôi đã xin lỗi rồi mà _ nó quay sang nạt vào mặt hắn .
- Ừ thì xin lỗi vậy mình hòa nhé _ hắn tiếp tục mỉm cười nói .
- Ừ thì hòa _ nó nhìn vẻ mặt thành khẩn hắn thì xiu lòng đồng ý .
- Vậy chúng ta là bạn phải không ???_ hắn nhìn nó hỏi .
Nó im lặng chẵng nói gì mà chỉ khẽ gật nhẹ đầu . Hắn vui đến nổi nhảy tưng cả lên :
- Vui quá vui quá _ hắn vừa nhảy vừa nói .
- Làm bạn với tớ vui vậy sao ???_ nó quay sang thắc mắc hỏi hắn .
- Chứ cậu không vui hả ???_ hắn hỏi ngược lại nó .
- Ừ thì .........cũng có tí xíu _ nó nói nhỏ đủ cho hắn nghe .
Hắn nhìn nó mỉm cười vừa lúc đó bà về tới nhà :
- Có chuyện gì mà cả 2 đứa vui thế ????_ bà bước vào nhà giả vờ hỏi .
- Dạ chúng cháu vừa mới thành bạn đó bà _ hắn vui vẻ đáp .
- Ừ vậy tốt rồi _ bà mỉm cười nói .
Thế là cả nhà ngồi nói chuyện cười đùa với nhau , đến tận tối thì nó với bà lại vào phòng ngủ :
- Rin là người tốt cháu nhỉ ???_ bà nhẹ nhàng hỏi .
- Vâng tuy nhiều lúc thật đáng ghét nhưng cũng chẵng đến nổi nào bà ạ !!_ nó mỉm cười nói .
- Ừ mà thôi ngủ đi nào khuya rồi _ bà nói rồi quay mặt sang .
Còn mình nó nằm suy nghĩ vớ vẫn '' Đây là lần đầu tiên mình có bạn , cảm giác thật tuyệt . Tên đó cũng đáng yêu nữa .... Ơ sao mình lại nghĩ như vậy nhỉ . Mà thôi kệ dù gì cũng có bạn là vui rồi '' nó mỉm cười hạnh phúc rồi chiềm vào giấc ngủ một cách dễ dàng .
Một tình bạn thật sự đã bắt đầu , tình bạn giữa họ liệu có gì có thể phá tan ??Chương 7
Một ngày mới lại đến ,dấu hiệu một tình yêu cũng sắp chớm nở . Vẫn như thường ngày nó với hắn sau khi ăn sáng cùng bà thì cùng nhau tới trường trên chiếc xe đạp bé xinh ấy . Cả hai đứa vừa ngồi xuống thì cả đám con gái bu quanh chặt cứng , nó cứ tưỡng hắn sẽ lờ đi nhưng không ngờ hắn lại ngồi nói chuyện với cái đám đó một cách vui vẻ , cười cười nói nói , nó nhìn thấy mà gai cả mắt , tự nhiên khi nhìn cái cảnh này một cảm giác khó chịu len lõi vào bên trong nó , chính bản thân nó cũng chẳng hiểu tại sao mình lại như vậy , bây giờ đây nó cảm thấy hắn đáng ghét vô cùng . Chuông vào lớp cũng vang lên cái đám ấy tản ra và hắn được giải thoát thở dài mệt mõi , nó thì cứ ngồi lườm liếc hắn . Làm hắn khó chịu mà cũng khó hĩu , vì đang trong giờ học nên chẵng nói chuyện được hắn đánh hí hoáy viết một mãnh giấy với nội dung '' Nè cậu sao vậy ??? ''gữi sang cho nó , nó nhìn tờ giấy một lúc tuy bực bội nhưng cũng cầm lên đọc , đọc xong nó cầm cây viết lên viết lại , rồi quăng sang cho hắn '' Không có gì hết '' một cách bực bội . Hắn khó hĩu nhặt lên và đọc , rồi cũng lại tiếp tục gữi sang '' Chắc là có chuyện gì mà !! Nói đi '' , nó cầm tờ giấy đọc rồi vò tròn quẵng đi chỗ khác chả thèm ghi nữa , quăng xong nó quay sang liếc hắn một cái , làm hắn chả hĩu sự tình là chi . Giờ ra chơi đến hắn lại tiếp tục bị bao vây tứ phía chẵng có đường nào thoát được , nó thấy vậy khó chịu bỏ ra căn tin mua đồ ăn . Nó cầm ổ bánh mì về lớp mà khuôn mặt cứ khó chịu làm sao ấy , đi ngang phòng y tế , thấy nó cô y tế gọi vọng ra :
- Hy àk !! Vào đây em _ cô vừa vẫy tay vừa gọi nó .
Nó kít lại nhìn vô phòng , mỉm cười rồi bước vô ngồi cạnh cô :
- Vết thương ngày hôm qua sao rồi ???_ cô ân cần hỏi nó .
- Dạ không sao rồi ạ _ nó nhỏ nhẹ đáp .
- Đưa cô xem nào _ cô khẽ ngồi xuống cầm chân nó lên .
- A !! Đau _ nó khẽ kêu lên .
- Cô xin lỗi , chắc chưa khõi hẳn được đâu . Chờ cô tí _ cô nói rồi đứng dậy tiến lại chỗ tủ thuốc lấy một ít bông và băng keo cá nhân .
Cô quay lại chỗ nó , cuối xuống và nhẹ nhàng băng lại vết thương làm cho nó cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa vào vết thương làm nó hết đau hẳn . Nhìn cô nó nghĩ tới người mẹ của nó , hàng loạt ký ức kinh khũng quay về , gương mặt nó tối sầm lại , nó như người mất hồn bỏ chạy ra khõi phòng y tế , chạy thật nhanh về lớp , nó muốn chạy thật nhanh , nhanh và nhanh hết sức để thoát khõi cái ký ức đó . Cô y tế nhìn nó chạy gọi với theo nhưng hình như nó chẵng nghe thấy gì cả cứ chạy mà thôi . Về đến lớp nó tiến lại ngồi xuống bàn như một người mất hồn , cũng vừa lúc đó chuông vào lớp reo lên . Hắn nhìn nó lo lắng khẽ nói :
- Cậu có làm sao không ???_ hắn nhìn sang lo lắng lấy tay lay lay nó .
Câu nói của hắn làm nó trấn an lại , quay sang nhìn hắn khẽ mỉm cười lắc đầu . Rồi quay lại nhìn về phía trước , đầu óc vẫn đang hổn loạn với cái mớ ký ức ấy . Nó thầm ước với trời , ước rằng mình sẽ có một người mẹ như cô y tế vậy , một người mẹ lúc nào cũng quan tâm , lo lắng , yêu thương nó . Nhưng có lẽ đó chỉ là một ước mơ , một ước mơ không bao giờ đến với nó , từng giọt nước mắt của nó khẽ rơi nóng hổi trên má nó , nhưng chẵng ai có thể nhìn thấy được vì nhưng giọt nước mắt ấy chỉ xúât hiện dưới cái lớp mặt nạ này mà thôi , lớp mặt nạ nó đã đeo suốt mười mấy năm trời .
Giờ ra về lại đến cả cái đám hổn loạn ấy lại bu chặt hắn , cảm giác khó chịu cộng nổi buồn bã nãy giờ , nó mệt mõi xách cặp bước ra về . Còn hắn thì bị che kín hắn chẵng thấy nó đâu , chỉ biết ngồi cười trừ với cái đám này tìm cơ hội thoát thân .
Nó lê chân bước trên con đường về nhà , chợt có tiếng khóc của trẻ em vang lên , nó quay sang nhìn :
- Con có sao không ??? Có bị gì không ??? Đứng dậy mẹ xem nào _ người mẹ đỡ đứa con gái vừa té xuống đất đứng dậy .
- Huhuhu đau quá _ đứa con lại càng khóc to hơn .
- Nín đi nín đi mà mẹ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm