phải là như những cô bạn gái của anh..dễ dàng đùa cợt…dễ dàng tổn thương…cũng không phải là một trò đùa của anh…
Gui nhanh chóng bước đi, không để Bu nói thêm một lời nào nữa…con bé sợ…mình sẽ yếu lòng trước anh-người mà cô đã từng yêu thương…
-Đây không phải là điều mày mong muốn sao hả Bu ? Nhưng tim mình…tại sao lại…đau thế này ?-Bu thở dài ngao ngán nhìn dáng Gui quay đi…xa dần..rồi mất hút…
…………….
Trở lại với CalSa…hai người đang an tọa tại phòng hắn…
-Cởi ra cho tôi!
-Tại sao tôi phải…
-Nếu anh không cởi thì sao tôi làm được…
-Thì tôi nhờ người khác…
-Anh còn ngại à..dù sao thì tôi cũng thấy tất cả rồi…[thật ra có thấy gì đâu">
-Cô nói gì thế….rõ ràng là…A…
Sau một hồi giằng co, cuối cùng bệnh nhân Cal cũng chịu ngoan ngõan khuất phục dưới “đại sư” Satomi…để nó băng bó…
*Satomi-run* Tôi không ngờ…vết thương anh..lại nặng đến như vậy…Tại sao không đi bệnh viện hả ?
*Calvin* Vì…tôi không thích!
*Satomi* Anh có..đau không ?
*Calvin* Vết thương này chẳng nhằm gì với tôi cả…Cũng may là…-Hắn sựt nhớ đến sợi dây chuyền…bảo vật vô giá của hắn thì lại..tiếc hùi hụi..sợi dây đã mất mất rồi…
*Satomi* Sao ?
*Calvin* Không..không có gì…-Hắn quay mặt đi che giấu khuôn mặt đang đỏ ửng của mình-“Chính là nó..vật giao kết của mình và cô ấy..đã cứu lấy mình…”
*Satomi* Nè nè..sao anh không dám nhìn thẳng vào mặt tôi vậy ?-Nó cố quay mặt hắn lại một cách bạo lực, nhưng rồi bỗng xấu hổ vì hành động “khiếm nhã” của mình khi hai cặp mắt chợt nhìn nhau, con bé im lặng…rồi hắn cất tiếng-xua tan đi bầu không khí ngượng ngùng…
*Calvin* Tại sao…ban nãy…em lại khóc ?
*Satomi-đỏ mặt* …Tôi không khóc..chỉ là …bụi bay vào mắt thôi…Satomi này..không bao giờ yếu đuối như thế…
*Calvin* Cô ngốc này..lại còn cố biện minh nữa…hay là..em… đang lo lắng cho tôi ?
Cal nhìn nó với ánh mắt đằm thắm…thành khẩn..Dưới ánh nắng vàng lung linh..của bầu trời xứ Đài, mái tóc lãng tử của ai kia chợt bồng bềnh khó tả…làm trái tim con bé bỗng đập rộn ràng…Nó không thể đánh…không thể giận…chuyện hắn nối dối…hắn hôn nó…cũng đã không còn cãi tay đôi với hắn như hôm nào nữa…Tại sao lại thế này ?
Bụppppp-Con bé “cứu vãn tình hình” bắt cách ném gối vào hắn…
-YA! Em đang hành hạ bệnh nhân à ?
-Tôi không nghĩ anh được cho là bệnh nhân! Tôi còn nhiều chuyện chưa tính sổ với anh đáy…anh nghỉ ngơi đi!-Satomi cố chạy thật nhanh…như để kìm nén thứ tình cảm kì lạ dành cho hắn..kìm nén con tim không chịu nghe lời…và con bé cũng chẳng biết rằng, vị trí của ai kia trong tim mình… đã có sự thay đổi mất rồi…
-Satomi à! Người duy nhất anh không đành lòng bỏ lại trên thế gian này…chính là em đó! Nếu một mai em thực sự ghét Hiyo này…thì anh phải làm sao đây ?
Trời vẫn trong xanh, nắng vẫn vàng, gió vẫn cứ thổi, vì sao lòng người vẫn cứ hoài đau khổ vì những phiền muộn, rào cản vô hình ?
………….
Cách đó nửa vòng Trái Đất, phía bên kia Đại Dương, có một con người đang mang cảm giác vui sướng trong lòng, đang xen vào đó là những mưu mô toan tính:
-Calvin à! Chỉ còn vài ngày nữa thôi..chúng ta sẽ gặp lại nhau!
NHÂN VẬT MỚI
Danson tang-18 tuổi.
Cao: 1.80
Là anh trai cùng mẹ khác cha với Bu. Ngược lại với Bu ka, Danson là một học sinh gương mẫu, hiền lành (còn bên trong thì từ từ sẽ biết ^__^), vừa từ Mỹ trở về, nhận chức hội trưởng hội học sinh mới của trường WK. Do có bất hảo với Calvin từ nhỏ nên không chơi thân với bộ ba Cal-Ji-Bu cho lắm. Biệt danh : Vương tử. Thành tích: Xuất sắc.
Genie Zhou: 16 tuổi.
Cao:1.70
Con gái độc nhất của phó BC Thổ Long Bang, tính tình kiêu kỳ , ngang tàng khỏi nói, từ nhỏ đã được mọi người và cha đào tạo trở thành phu nhân BC tương lai, và cô coi đó là mục tiêu của cả đời mình, cho dù có dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng phải giành lấy bằng được. Trở về từ Mỹ nốt [đi chung với Danson đấy"> Biệt danh : Công chúa giới XHĐ. Thành tích : tạm ổn.
Mẹ của Bu ka và Danson, trước đây từng là một diễn viên nổi tiếng ở Nhật Bản, vì một lý do không rõ bà đã giải nghệ.
CHAP 10: NÀNG CÔNG CHÚA TRỞ VỀ
Hãy chôn vùi đi những quá khứ khổ đau…
….Nhưng xin hãy giữ yêu thương ở lại…
Vài ngày sau…
Bình minh khẽ soi rọi trên cửa kính, một ngày mới lại vụt đến trên ngôi biệt thự nhà họ Chen…tạo ọi người chút gì ấm áp, yên tĩnh…Thế nhưng nó lại bị phá vỡ bởi giọng nói của chủ nhân ngôi nhà…
*Calvin-hét* Tôi đã nói rồi! Không-là-không!
*Satomi-hét lại* Sao anh cứng đầu quá vậy hả ? Ở nhà một ngày không chết đâu! Tôi chỉ lo cho vết thương của anh thôi!
*Calvin* Tôi khỏe hơn em tưởng đó!
*Satomi* Hừ! vậy thì đánh tay đôi đi! Nếu thua phải nghe lời tôi! (xăn áo)
*Calvin-rùng mình* Thôi…tôi không đánh con gái!
*Satomi-cười* Không đánh hay là không dám ?
*Bu* Hai người có thôi ngay không hả? Ngày nào không cãi nhau thì ăn không ngon à?-Thấy hai bên nhìn nhau với đôi mắt tràn đầy “yêu thương”, Bu ka tội nghiệp [đang buồn tình"> đành lên tiếng.
*Jiro* Thôi đi Satomi! Nếu nó chịu nghe lời em thì chẳng còn là Calvin Chen nữa…-Jiro nằm dài trên chiếc ghết sofa, thở dài ngao ngán.
*Calvin* Hôm nay tôi sẽ xin về sớm, được chưa ?-Cal cất tiếng đáp trước sự ngạc nhiên của hai thẳng bạn, và sự hài lòng ra mặt của con bé:
-Có thế chứ!-Nó mỉm cười rồi quay đi.
-Đây là Cal mà mình quen hả trời ?-Hai bro cùng thốt lên.
------------------
Học viện WK-Cănteen.
Nói đến lũ học sinh trong học viện, kể từ vụ việc xảy ra trong nhà kho đến nay, không ai dám hó hé gì đến cô bé nữa, vì họ đã biết rằng-đụng tới nó là đụng đến đại ca Calvin. Chính vì thế mỗi ai trông thấy con bé, họ đều nghiêng mình cúi chào, thêm vào đó là sự sợ hãi tột độ:
*Học sinh* Chào sư tỉ!
*Satomi-ngạc nhiên* Sư..tỉ ?
*Gui-cười* Bồ giỏi thật! Chỉ mới chuyển đến đã trở thành chị hai rồi! Ghê quá nha!
*Satomi-lườm* Thôi đi cô!-nhìn học sinh-Mấy người mà còn
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm