-Hôm đó nhớ nhắc tôi.
-Mà sếp, hôm trước em có đi hỏi thông tin về nhỏ phục vụ gì đó rồi sếp.. Người ta nói cô ta tên...
-Ừ tôi quen được cô ấy rồi, cậu làm việc tiếp đi, có gì cần tôi gọi sau.
...
Tối chủ nhật của hôm có tiệc mừng “Saigon invest”, Việt đến đón My My.
- @_@ Hôm nay em đẹp quá.
-Bộ ngày thường em xấu lắm à ?
-Hok có nhưng hôm nay đẹp hơn hehe...
…
Tại nhà riêng của chủ tịch “Saigon invest”
-Đông quá anh ơi !
-Người ta là tập đoàn lớn mà em !
-A chào cậu Việt ! Dạo này làm ăn tiến triển thế nào rồi ?
-Dạ em chào anh, vẫn cứ bình bìn vậy thôi anh ơi ^^ !
-Bạn gái cậu à?
-Ơ...
-Dạ, bạn gái em đó, xinh chứ anh ?
-Chúc mừng cậu nha ^^, tôi qua bên kia tí, hai người vui vẻ đi ha!
-Anh, sao nói chuyện kì vậy ?
-Có sao đâu em, qua kia chào ông tổng giám đốc đi em !
-Anh mà nói vậy nữa em bỏ về luôn đó!
-Ừ anh biết rồi... Dạ con chào chú !
-Cậu Việt bên "ASPACE" đó à ?
-Dạ vâng. Mừng "Saigon invest" thêm tuổi mới ngày càng phát triển hơn và thành công hơn ạ !
-^_^ Rồi rồi, cảm ơn lời chúc của "ASPACE" nhiều.
-Chú thấy bạn gái con đã đủ tiêu chuẩn chưa ạ ^^ ?
-Hai người rất đẹp đôi đấy chứ ! Cứ tự nhiên nha !
-Dạ xin phép chú !
.
-Anh, đã bảo là đừng nói vậy nữa mà !
-Anh đùa tí thôi mà.
-Nhưng em ko thích, lỡ mọi người tưởng thật thì sao ?
-Kệ họ, có sao đâu chứ !
-Anh ở lại, em về trước.
-Em...đừng giận mà, quay lại đi...!
-Ụa My My ! Em đi đâu vậy ?
-Anh Nhật hả ? Anh chở em về nha !
-Ơ...ư...ừ...
-Em..........- >" -Anh vào đi, anh Nhật chở em về.
...
-Có chuyện gì vậy em ?
-Ko có gì đâu anh, Việt chọc giận em. Anh cũng đến dự tiệc à ?
-Ừ, em đi cùng hắn ta à ?
-Dạ, phiền anh quá, My My xin lỗi !
-Ko sao, để anh gọi trợ lý đến đó hộ anh.
...
-Giờ còn sớm quá, em muốn đi đâu ko ?
-Đi ăn, My My thấy đói rồi.
-Em muốn ăn gì nè ?
-Gì cũng đc anh.
Minh Nhật chở My My ngoằn nghèo một vòng rồi dừng lại trước một nhà hàng sang trọng mang đậm phong cách Nhật Bản. Đời My My chưa bao giờ bước chân tới mấy chốn mà cô cho là xa hoa này cả. My My ngạc nhiên nhìn trừng trừng cái restaurant sang trọng ấy lẫn Minh Nhật.
-Anh, sao anh chở My My đến đây, nhìn sang trong quá, tiền đâu mà em trả !?
-Ai bắt em trả tiền chứ ;)) !
-Em ăn thì em trả, anh này nói hay.
-Vô anh trả cho, đừng có lo !
-Thôi My My ko thích đâu. Anh chở My My đi nơi khác đi, bình dân một tí.
-Lỡ vào bãi đậu xe của người ta rồi giờ sao ra em, kì chết.
-…HuHu…
-Anh đã nói là ko sao mà ! Hay là coi như anh cho em nợ chầu này, từ từ trả anh có đựơc ko ?
-T_T Đành vậy thôi chứ biết sao giờ +_+ …
…
Minh Nhật dẫn My My vào trong, chà cái restaurant này đẹp thiệt, mấy cô phục vụ đều mang trang phục truyền thống của Nhật Bản – kimono, nhìn sang trọng ra phết luôn ! Các cô không quên cúi đầu khi bất cứ vị khách nào bước vào. Cách bài trí của nhà hàng cũng đẹp nữa, phải nói là rất đậm chất Châu Á hay chính xác hơn là đậm chất của xứ sở hoa anh đào. Đơn giản, nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẽ thanh lịch, kiêu sa của nó. Minh Nhật gọi món, sao anh ta gọi nhiều quá vậy. My My nhìn vào Menu mà chóng ca mặt “trời sao mà đắt dữ vậy, đắt còn hơn trí tưởng tượng của mình @_@”. Có món còn đắt hơn cả lương của nó làm cho Minh Nhật nữa T_T.
“Kì này tiêu thật rồi huhu”…
-À cô tôi đã gọi những gì rồi nhỉ ? - Minh Nhật hỏi chị phục vụ.
-Dạ quý khách đã gọi Cơm mơ muối nước trà Nhật, cơm với cá ngừ trộn sốt suke, sashimi tổng hợp, cá hồi nướng sốt Teri và sushi thập cẩm ạ.
-Vậy cho tôi thêm một nồi lẩu shabu shabu, một cơm nắm nhân cá hồ nướng, một Mentaiko, một Karako, một Shirako, một cá Tuna với khoai mỡ Nhật. Thêm 4 lon pepsi.
“Trời đất, anh ta là người hay quái vật vậy +_+”
-My My gọi món đi em !
-Dạ thôi chị cứ làm theo món của anh ấy được rồi ạ.
T_T
-Anh gọi nhiều quá rồi ăn không hết đâu.
My My bấm bụng ruột gan cô như muốn lộn ngược ra “huhu Minh Nhật giết mình rồi. Chắc phải làm việc cật lực mới mong sớm trừ được bợ +_+.”
Măm..măm…măm…ya ngon quá, nhà hàng này nhìn đã đẹp nhà còn nấu ăn ngon nữa cơ….
-Tuần sau ngày nào em cũng đến làm việc cho anh !
-Em làm gì mà dữ vậy ? Thời gian còn đâu mà học ?
-Thì em muốn sớm trừ nợ mà, chứ cuối tháng lãnh lương em còn phải trả tiền nhà, ùi tiền ăn uông,..vv…lấy gì mà trả anh nữa.
-Uh em tính vậy cũng được, bữa nào học về mệt thì cứ nghĩ ngơi, khỏi qua.
Măm….măm…ngon quá…
“Nhìn con nhỏ ăn cũng dễ thương quá ta, hok thua kém Bánh Dâu là mấy ;))….”
-Mà em quen Việt lâu chưa ?
-Cũng lâu rồi anh, anh Việt ở cùng quê với em.
-Thế quê em ở đâu ?
-Bến Tre đó anh !
-Hả....Bến Tre .
-Sao vậy anh ?
-À ko có gì em.
“Hình như ngày xưa Bảo cũng về quê là Bến Tre. Nhớ ko lầm thì con bé Khuê nó nói với mình như thế mà ! Lạ thật đấy”
-Anh ăn đi !
-Ừ My My ăn nhiều vào, anh thấy em làm việc nhiều lắm đó.
-Thì em phải tự lo cho mình mà ^^ My My quen rồi !
.
Sao lúc này Minh Nhật bỗng thấy thương My My đến lạ. My ko như anh từ nhỏ đến giờ vẫn mãi là một cậu ấm, ăn sung mặt sướng, quen có người hầu hạ. Tuy bây giờ anh đã có một cuộc sống tự lập, nhưng Minh Nhật vẫn tự nhận thức được mình còn phụ thuộc vào gia đình nhiều lắm. Nếu ko nhờ gia đình anh giàu có sẵn, anh đâu thể mua lại được nhà Bảo, đâu thể bắt đầu sống tự lập, đâu thể lập công ty rồi nhờ hưởng lây cái uy của tập đoàn nhà anh mà công ty anh làm ăn ngày càng đắt đỏ v..v.. Nói chung là nhiều lắm, anh , 24t nhưng thật ra vẫn chỉ là một cậu ấm mà thôi. Rồi chợt anh khát khao mình có được một nghị lực kiên cường như My, nói trắng ra là anh muốn được như My My, ko nhờ vả, dựa giẫm bất kì ai, bất cứ điều gì, một thân một mình bương chải cho cuộc sống - đó mới gọi là tự lập, lòng tự tôn của anh mách bảo thế… Rồi
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm