mãi quên anh! Đừng làm cô ấy phải đau thêm một lần nữa. Câu chuyện anh muốn nói với tôi để sau đi. Chào anh!
...
Minh Nhật vẫn ngồi đấy..
1h…2h…3h…trôi qua… Anh vẫn ngồi đấy.
Quái! Chuyện gì đang diễn ra với anh thế này? Là sao? Rốt cuộc là sao? Anh rối bời đến chẳng còn tâm trạng để đến “Curtin U”.
Anh ra phố, lên một chiếc du thuyền sông Swan. Anh ngồi ở mạn thuyền, nhìn mông lung nhưng chẳng thấy thứ gì.
Anh suy nghĩ về Bảo, về chuyện của Bảo mà Trường Giang vừa kể, về My My! Anh sắp tìm gặp My My, nói rằng đã biết cô là Ngọc Bảo thì Trường Giang xuất hiện với cái mới là sự thật ấy! Vậy My My là ai? Bảo mất trí nhớ? Bailey là Bảo? Cô gái phiền phức ấy là Bảo? Là Bánh Dâu bé bỏng của anh? Tại sao linh cảm lại ko mách bảo anh điều này? Anh sang Úc làm gì? Tìm gặp My hay tìm gặp Bảo? Tình cảm anh giành cho My ra sao? Đầu anh quay mồng mồng. Qủa thật anh yêu cô bé Ngọc Bảo ngây ngô, ngốc nghếch nhưng cũng muốn bảo vệ My My hiền hoà. Ở bên Bảo anh thấy cuộc đời tươi đẹp hơn, tràn ngập tiếng cười hơn. Bảo đã làm thay đổi một hotboy chảnh choẹ, lạnh lùng như anh thành một cậu nhóc tinh nghịch hay chọc phá người khác. Ngay cả những lúc giận anh nhất, Bảo vẫn quá đỗi ngây thơ. Còn với My, anh lại chững chạc hơn. Ở cạnh My anh thấy thật yên bình. Anh ko “bệnh hoạn”, ko “biến thái” như Bảo từng nói. Anh nhẹ nhàng, dịu dàng chăm sóc My My, còn My My thì tiếp thêm cho anh nghị lực sống. Một nghị lực sống làm cậu ấm là anh thức tỉnh, nể phục.
Tại sao 2 người con gái giống nhau lại làm anh cư xử khác nhau đến thế ?
.
Trời chạng vạng tối, du thuyền cập bến, hành khách lần lượt rời boong tàu, duy chỉ còn mình anh. Ông quản lý kêu 4, 5 lần anh mới giật mình. Anh đánh liều đến “Nhật quán”.
…
-A…anh Will –Tâm mừng rỡ khi thấy Minh Nhật.
-Có chị Bailey ở nhà không em ?
-Anh đến thăm chị hả ? Yeah.
-Có ko nhóc ?
-Để em dẫn anh vô !
-Mà đừng gọi anh là William nữa, không chị Bailey lại bị gì, nghe chưa!
-Yes Sir
…
“Cốc…cốc…cốc…”
-Chị Bailey có anh W….à có bạn chị đến thăm!
-Sam hả? Kêu chỉ vô đi.
-Em nói anh cơ mà =.=’
…
-Chào cô!
-Ơ anh là ai?
Câu hỏi có vẽ đơn giản nhưng làm Minh Nhật chợt thắt lòng lại, trước mặt anh là Ngọc Bảo! Thật sự là Ngọc Bảo bằng da bằng thịt ko nhầm lẫn vào đâu được! Mái tóc đen dài, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu, làn da trắng hồng… Cô có khác My My, chỉ là sau 5 năm, Minh Nhật có chút nhầm lẫn. Nhưng sao, cô hoàn toàn quên anh luôn vậy T_T, Minh Nhật cố kìm long dù tim anh thì như bị ai cứa .
-À tôi là bạn thằng Giang đó!
-À e nhớ ra rồi. Anh đến thăm em à ?
-Ơ…đi ăn rồi sẵn tiện vào thăm luôn –Minh Nhật nói dối - Em cứ nằm đó đi.
-Anh ghét em lắm mà ta!
-Ơ ….tôi….xin lỗi….Em khoẻ chưa? Chuyền gì vậy?
-Em đau đầu mà uống thuốc hoài ko bớt nên phải chuyền.
-Chắc em ghét tôi lắm !
-Sao em lại phải ghét anh chứ !?
-Em đúng là đồ ngốc !
-Sau này em mà về Việt Nam, anh dẫn em đi Suối Tiên nghen! Em thích đi Suối Tiên lắm! Zô Zen chơi nữa, tự dưng muốn dô Zen chơi bữa cho đã á. Em thích trò đua xe với bắn ma. Em thấy nhiều bạn Việt Nam chụp hình trên facebook lắm nên thấy thích. Anh có thích ko?
-Uh tôi cũng thích lắm nhưng tôi thích nhất là đi đu quay ở Suối Tiên.
-Ngộ hen. Con trai mà cũng thích đi đu quay –Nó khẽ cười.
Minh Nhật lại đau nhói.
-Mà anh tên gì, tên Việt Nam ấy ?
-M…Phong…gọi là Phong đi…
-^^ Em thích tên này á ^^
“Bảo ơi em thật sự ko nhớ anh sao T_T…. Thấy em xem anh xa lạ một cách vô tư thế này……anh thật sự……đau lắm Bảo à….”
-Em thích đi Nhật à ?
-Ơ dạ ko.
-Vậy sao lại đặt tên nhà hàng như thế ?
-Em cũng ko biết nữa, chắc là do tiềm thức mách bảo !
Minh Nhật khẽ nắm tay nó. Im lặng.
-Sao anh lại nắm tay em ?
-Tôi muốn truyền sức mạnh cho em, giúp em mau khỏi bệnh, có được ko?
-Tự nhiên em thấy nhức đầu quá anh Phong ơi! Em đang truyền thuốc mà! Sau lại đau thế này!
-Em có sao ko Bảo? Để tôi gọi bác sĩ !
-Đừng anh !
-Tôi đã nói cậu đừng gặp Bảo nữa mà!-Trường Giang ở đâu xông thẳng vào phòng nó.
-Anh Giang, sao anh vào phòng em mà ko gõ cửa? Anh Phong là bạn anh mà, sao lại ko được gặp em?
-Cái gì….Phong…? Nhưng em đang bị bệnh, anh ko muốn em bị ai quấy rầy!
-Anh thật quá đáng – Nó làm mặt giận.
-Thôi đừng giận anh! Phong cậu về được rồi đó!
-Hôm nào anh Phong lại tới chơi nha. Em sẽ nấu những món em thích đãi anh hihi…
-Sao đãi tôi mà lại món em thích nhỉ?
-Hihi kệ, có canh chua cá lóc nè, mì xào hải sản, rau muống luộc, cá sốt cà… Em làm mấy món này ngon lắm đó !
-Cậu về đi Phong !
Minh Nhật ứa một giọt nước mắt, anh vội quay đi mà ko kịp chào tạm biệt.
Cái cảm giác quen thuộc ở đầu lưỡi mà anh bắt gặp ở “Nhật quán” ngay lần đầu là đây sao? Những món ăn Bảo vừa nói…anh đã một thời mê mẩn chúng…lúc Bảo còn ở nhà anh đó, ngày nào mà nó ko phụ chị Linh nấu ăn, nêm nếm. Bảo vốn thích việc bếp núc mà! T__T
“Trường Giang nói cũng đúng. Cái cảm giác khi em nhìn với ánh mắt hoàn toàn xa lạ, nó ngây thơ trong vắt nhưng lại làm tim ta như bị bóp nát…” Mắt anh lại ngấn đỏ…
Thế mới biết cái nỗi đau vì tình nó ghê gớm đến nhường nào.
-Minh Nhật…-Trường Giang gọi khi anh rời “Nhật quán” chừng trăm mét.
-Tôi xin lỗi, vì ngày hôm nay.-Minh Nhật nói buồn.
-Bỏ đi, sau này cậu đừng gặp cô ấy nữa.
-…
-Chào cậu.-Trường Giang trở vào.
…
Sáng nay là chủ nhật, may mà vẫn còn thời gian đến “Curtin U”. Dù sao thì cũng giải quyết chuyện này cho rõ ràng. Minh Nhật đến tìm gặp My My. Cô khá bất ngờ nhưng cũng khá vui khi thấy anh xuất hiện ở Úc thế này.
Hai người vào một quán cà phê nhỏ cạnh kí túc xá của My My.
-Em cám ơn anh !
-Cảm ơn anh cái gì ?
-Ơ…thì về chuyện của Việt, anh đã cứu em…- My My có vẽ con hơi sợ khi nhắc đến nỗi kinh hoàng của mọi đứa con gái ấy !
Minh Nhật cười xòa.
-Anh mới là người cám ơn em nè! Ko ngờ trợ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm