Old school Swatch Watches
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Ánh hoàng hôn mỏng manh

gặp ở phía ngoài quán rượu hôm ấy nên việc anh ta không nhận ra Phương Thần là chuyện hết sức bình thường.

Một người đàn ông còn rất trẻ đi lên phía trước, giơ cao chiếc ô và bước vào màn mưa, lát sau lái xe tới. Có vẻ bọn họ thuộc hai nhóm khác nhau, nên chỉ chào nhau bằng một câu đơn giản rồi người nào lên xe của người ấy và lái đi.

Thoáng cái chỉ còn lại một mình Phương Thần, trong màn đêm đen kịt, từng chùm mưa dày đặc như chuỗi tiền từ trên trời tuôn thẳng xuống. Thật ra, để tiêu hết thời gian cô có thể đi tham quan cửa hàng một lượt nữa, nhưng bởi vì buổi sáng ra khỏi nhà cô đi giày cao gót nên giờ đây đôi chân bị bỏng rát, khiến cô không đủ dũng cảm bước thêm bước nào nữa.

Hoặc là đi mua một chiếc ô, hoặc là cứ để đầu trần chạy qua đường.

Cô đắn đo một lát rồi quyết định lựa chọn để đầu trần chạy sang đường.

Nhưng sau đó thì cô mới nhớ ra rằng, trong một ngày như hôm nay, thì việc gọi taxi là một việc hết sức xa xỉ.

Hai bên đường hoàn toàn không có nơi tránh mưa, trong khi hai tay đều phải cầm đồ. Cô cảm thấy điệu bộ của mình lúc đó chắc hẳn rất thảm hại và ngốc nghếch nữa.

Những chiếc taxi chở khách bấm còi inh ỏi từ trước mặt chạy tới, khi xe đi ngang qua làm bắn cả nước mưa đọng trên đường lên, khiến Phương Thần thấy rất thất vọng.

Chịu mưa rồi chờ thêm một lúc nữa, cuối cùng mới có chiếc xe từ từ dừng lại trước mặt cô, hơn nữa lại còn là ba chiếc cùng đến một lúc.

Đèn trong xe rất sáng, sáu chiếc đèn cùng lúc chiếu thẳng tới, xen giữa luồng ánh sáng là làn mưa màu bạc. Cô đang lấy làm ngạc nhiên thì cửa sau của chiếc xe chạy giữa đã từ từ kéo xuống.

Người trong xe nhìn cô, tóc của cô đã bị nước mưa làm cho ướt đẫm, dính chặt vào vai, đứng một mình cô đơn ở đó, áo khoác ngoài cũng gần như bị ướt hết, dường như người cô đang run lên.

“Cô Phương, lên xe đi”, giọng của Hàn Duệ rất bình thản, không có cái vẻ của người coi việc giúp người khác là niềm vui, ngược lại còn mang đôi chút kiêu ngạo vốn có.

Nhưng Phương Thần chẳng thể suy nghĩ được nhiều.

Giống như lần đầu cảm nhận được sự tuyệt vời của không khí ấm áp, khi đã ngồi vào trong xe, cô thả lỏng người, quay sang, nói với vẻ rất chân thành: “Cảm ơn”.

“Không có gì”, giọng của anh ta vẫn như nước suối, chậm rãi, lạnh lùng.

Dù là đi trong mưa thì cả ba chiếc xe vẫn đi với tốc độ rất đều và ổn định, chiếc trước cách chiếc sau một khoảng cách vừa đủ. Kể từ lúc lên đến khi xuống xe hai người không nói với nhau thêm một lời nào nữa.

Với những người ngạo mạn, ít lời, có địa vị và có vết đen như vậy, Phương Thần không lấy gì làm lạ, điều duy nhất Phương Thần cảm thấy khó hiểu là, rõ ràng vừa rồi ở trước cửa hàng cô đã nghĩ Hàn Duệ không còn nhớ ra mình nữa.

Vốn không phải chỗ thân thiết, nên sự im lặng suốt dọc đường lại khiến cho Phương Thần cảm thấy dễ chịu, trong lòng biết rõ mình nhờ phúc của người khác nên mới được cho đi nhờ xe.

Vì thế sau này khi gặp lại Tiêu Mạc, cô thuận miệng kể lại cho anh ta nghe chuyện đó. Tiêu Mạc tỏ vẻ ngạc nhiên, mỉm cười rồi trả lời một cách mập mờ: “Như thế là chuyện hiếm lắm đấy”, rồi phả ra một hơi thuốc, vẻ rất bí hiểm.

Lúc đó, Phương Thần mới chợt nhớ ra, nếu Tiêu Mạc và Hàn Duệ thân thiết như vậy, một người là gian thương, một người là nhân vật nghe nói chỉ cần một tay cũng có thể làm mưa làm gió, theo quy luật ngưu tầm ngưu, mã tầm mã thì họ hoàn toàn có thể liên kết làm nên những chuyện không quang minh chính đại.

Không thể không công nhận, suy đoán này rất đen tối, nhưng có lẽ làm nghề phóng viên và theo như lời của anh Trần thì vì gặp những chuyện không minh bạch quá nhiều rồi nên khó tránh khỏi mắc bệnh nghề nghiệp, do đó cũng không thể trách cô được.

* * *

Thời gian gần đây hình như Tiêu Mạc rất bận nên cô ít gặp mặt, có lúc đi làm về nghe thấy Chu Gia Vinh lẩm bẩm nhắc đến Tiêu Mạc, Phương Thần không nén được bèn chất vấn anh ta: “Anh có phải là gay không đấy? Anh đang yêu thầm Tiêu Mạc à?”.

Chu Gia Vinh tức quá, liền cự lại ngay: “Là con gái mà sao mồm miệng độc địa, chua ngoa vậy, cẩn thận kẻo ế chồng đấy!”.

“Không cần anh lo!”

“Thật không thể hiểu nổi, tại sao Tiêu Mạc lại thích em được nhỉ?”, nói xong Chu Gia Vinh biết mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng. Nhưng thấy Phương Thần không có vẻ gì là ngạc nhiên, anh ta tò mò hỏi: “Em có biết điều đó không?”.

Nhưng Phương Thần chất vấn lại: “Em tồi tệ lắm sao? Có thế anh mới bất bình thay anh ấy như vậy chứ”.

Điều đó thì không hẳn vậy, Chu Gia Vinh nghĩ, chỉ cần nhìn hình thức thôi thì cô gái này cũng đã được điểm cao rồi. Nhưng bên trong thế nào thì rất khó nói. Bởi vì qua một thời gian tiếp xúc khá lâu, anh cảm thấy hình như mình đã nhìn nhận sai về cô.

Một lát sau, Chu Gia Vinh phấn chấn đưa ra đề nghị: “Để chứng minh rằng giới tính của anh rất bình thường, tối nay anh sẽ đưa em đi gặp mặt người bạn gái của anh, được chứ?”.

Phương Thần trả lời vẻ thích thú: “Được thôi”.

Ai ngờ điểm hẹn lại là phòng pub lần trước, còn người được gọi là bạn gái mới của Chu Gia Vinh lại chính là cô gái phục vụ đanh đá ở đó. Cô ta có thân hình rất đẹp, các đường cong đường nào ra đường ấy, lớp phấn trang điểm rất đặc trưng của các hộp đêm che giấu tuổi thật. Cô ta ngước đôi mắt đeo lông mi giả lên, nhìn Phương Thần rồi hỏi: “Người đẹp, cô có biết trò đố số không?”.

Phương Thần kéo tay Chu Gia Vinh, ghé vào tai anh ta thì thầm: “Rất quen với các trò này, lại còn hết sức cởi mở nữa chứ, đúng là xứng đôi với anh!”.

Cô ngồi ở đó một lát rồi tới bên quầy rượu tự tìm niềm vui cho mình.

Sau khi trải qua những ngày tháng nghịch ngợm của tuổi trẻ, cô rất ít khi tới những nơi như thế này. Những chuyện chơi bời sa đọa trước đây cùng Tô Đông, giờ chỉ còn là những ký ức không thể nào nhớ

Google PlusTwitter

[13/110] < 1131415>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON