lại được.
Nhưng cô vẫn nhớ ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi của mình trôi qua như thế nào.
Hôm ấy, một nhóm bạn gái thích chơi bời quậy phá đã chúc mừng sinh nhật cho cô tại một nhà hàng cách trường học rất xa. Họ đã gọi cả một bàn rượu uống không biết trời đâu đất đâu để mừng cô chính thức trở thành người lớn.
Sau cùng, cô bước tới quầy rượu trong cơn chuếnh choáng, ôm chặt lấy cổ một chàng trai đòi hôn trong tiếng reo hò, cổ vũ của đám đông.
Lúc đầu đối phương còn có vẻ ngạc nhiên, nhưng cô lim dim mắt, nói: “Hôm nay là sinh nhật của tôi. Các bạn tôi đều nói anh rất đẹp trai, không biết anh có nể mặt tôi một chút không?”.
Đó là nụ hôn đầu đời của cô dành cho một người con trai mà sau này đến khuôn mặt của anh ta cô cũng không sao nhớ nổi.
Cô không cho đó là chuyện gì nghiêm trọng, lúc đó bất cứ trò đùa nào cũng đều khiến cả bọn rất vui và hưng phấn.
Bản nhạc DJ bỗng nhiên thay bằng một bài khác, âm thanh dìu dặt của nó đã kéo cô thoát khỏi dòng ký ức, trở về với hiện thực.
Cô ngồi trên chiếc ghế tròn cao, yêu cầu một ly Chivas, vừa cầm ly lên thì cảm giác phía sau có ai đó áp sát vào người, một bàn tay vươn qua vai, giành lấy ly rượu trong tay cô.
“Phụ nữ không nên uống loại rượu mạnh như thế này.” Hàn Duệ lắc lắc ly rượu màu vàng trong tay, sắc màu như hổ phách ấy ánh vào tận đáy mắt anh, lấp lánh.
Cô sững người một lát, còn Hàn Duệ ngồi xuống bên cạnh vẻ rất tự nhiên. Đôi chân dài đặt lên chỗ để chân bằng kim loại, anh nghiêng người nói với phục vụ: “Hãy lấy cho cô gái này một ly rượu loại nhẹ hơn”, nói rồi kề chiếc ly vào môi nhấp một ngụm.
Xung quanh quầy rượu toàn là đèn chùm, tỏa xuống từng luồng ánh sáng, trong đó có một luồng vừa vặn chiếu lên sống mũi và cằm của Hàn Duệ, làm rõ những đường nét cương nghị, đẹp như bức tượng của anh. Ánh mắt của Phương Thần bất giác rơi xuống yết hầu đang chuyển động của Hàn Duệ, rồi bỗng nhiên cảm thấy toàn thân nóng rực lên một cách lạ lùng.
Cô không ngờ rằng, một động tác nhỏ như vậy cũng gợi lên sự quyến rũ đối với người khác.
Dường như Hàn Duệ cũng cảm thấy có điều gì đó khác thường, anh dừng ánh mắt lại, nhướn đôi lông mày lên, miệng hỏi: “Sao thế?”.
“Không có gì”, Phương Thần đổi tư thế ngồi, để tìm cớ che giấu tâm trạng vừa rồi.
“Cảm ơn anh đã cho tôi đi nhờ xe hôm ấy”, cô nói đại một câu.
Hàn Duệ vẫn tỏ ra rất bình thản: “Hôm ấy cô đã cảm ơn rồi”.
Câu nói của anhPhương Thần cảm thấy hơi cụt hứng.
Cô trầm ngâm một lát, trong lòng nghĩ, vì sao anh ta lại tới ngồi cạnh mình? Hơn nữa, tại sao mãi không thấy pha rượu xong cho cô?
Từ chỗ cô ngồi có thể nhìn thấy bọn Chu Gia Vinh đang rất vui vẻ, xem ra, quay trở lại đó nhập bọn cùng chơi với họ cũng không phải là một ý tồi.
Người pha chế rượu dừng động tác đẹp mắt giống như vẻ đẹp toát ra từ con người anh ta, rồi đặt trước mặt cô một ly cocktail đủ màu.
Cô cầm ly rượu lên, đang định chào rồi đi thì Hàn Duệ lên tiếng: “Cô có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”.
Hàn Duệ hỏi với vẻ rất tự nhiên, sau đó châm một điếu thuốc, từ từ rít một hơi, giấu ánh mắt cùng vẻ mặt dưới ánh đèn và làn khói thuốc, nhìn khuôn mặt trông nghiêng của cô.
Dường như đó chỉ là một cái nhìn đơn thuần, chứ không phải mong chờ ở cô một câu trả lời.
Sau này nhiều lần Phương Thần đã nghĩ chắc chắn khi ấy có một gene lặn nào đó tự nhiên đột biến nên mới khiến cho cô lên xe theo người đàn ông ấy.
Tất cả chỉ là ba lần gặp mặt, trao đổi không quá mười câu.
Thế mà lời mời ấy trong tiếng dìu dặt của bản nhạc, xem ra chỉ giống như một lời đề nghị đang thịnh hành một thời mà thôi.
Nhưng cũng đầy vẻ mê hoặc.
Lại giống như bao nhiêu năm trước, cô kiên quyết hôn một chàng trai trong tiếng cổ vũ của đám đông. Trong khoảnh khắc ấy, cô đã nhìn vào đôi môi mỏng của anh ta, và cả vẻ chẳng chút bận tâm trong ánh mắt của anh ta nữa, dường như một cảm giác ngu ngốc nào đó lại trỗi dậy lên trong cô, bứt phá ra khỏi con người cô, khiến cô quên mất sự cảnh giác cần phải có, mà chỉ còn cảm thấy rất phấn chấn.
Chương 7
Hàn Duệ không hề nói với cô rằng sẽ đi đâu, và lần này cũng không có cảnh tượng trống dong cờ mở như lần trước. Anh đích thân lái chiếc xe Carrera GT, chở cô đi trên tuyến đường chính giữa lòng thành phố, thẳng một mạch từ phía tây thành sang phía đông.
Đèn hai bên đường với đủ mọi màu sắc như những chùm sao từ trên trời sa xuống, lại giống như những viên dạ minh châu lấp lánh, nhanh chóng vun vút lùi lại phía sau.
Cuối cùng chiếc xe chạy thẳng đến một con đường lớn bên bờ biển ở đầu kia thành phố rồi từ từ dừng lại. Mái tóc của Phương Thần bị gió làm rối tung từ lúc nào, cô bất giác buột miệng thốt ra: “Chiếc xe này thật là tuyệt!”.
Hàn Duệ hỏi: “Cô cũng hiểu biết về xe?”.
“Biết một chút thôi.”
Hàn Duệ nhướng mày, thay cho câu trả lời, rồi lại lấy thuốc từ trong túi ra, mắt nhìn cô, “Không phiền cô chứ?”.
Phương Thần không trả lời, còn Hàn Duệ cũng đã châm thuốc, khuỷu tay tì vào cửa xe, làn khói mỏng màu trắng tỏa ra, hòa lẫn với không khí lành lạnh.
Giọng nói của anh mang vẻ nghi ngờ và lạnh lùng như băng giá, anh ghé mắt hỏi cô với vẻ rất bình thản: “Lẽ nào cô không thấy sợ?”.
Có thể do đêm khuya thanh vắng, khiến giọng nói ấy hơi uể oải, nhưng có lẽ chính vì như vậy, nên nó càng quyện chặt với màn đêm, mang đến cho người nghe một cảm giác mê hoặc.
“Sợ gì cơ?”, cô nhìn thẳng vào anh.
“Chúng ta không quen thân nhau.”
“Ồ, ý anh muốn nói là đêm khuya rồi mà tôi vẫn theo anh lên xe đi hóng gió ư?”, ngẫm nghĩ một nói tiếp, “Nếu là đi hóng gió thì có gì phải sợ?”.
Cuối cùng anh cũng nhìn thẳng vào cô, nhưng ánh mắt vẫn cố giấu tâm trạng trong lòng, hoặc là
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm